Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Tái Sinh: Ta Dựa Vào Y Thuật Làm Giàu!

Chương 105

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Trịnh Hoành Văn cau mày, rõ ràng vẫn suy nghĩ kỹ vấn đề .

Lục Uyển sẽ ở Kinh đô ?

“Ách xì!” Chỉ trong nửa canh giờ ngắn ngủi, Lục Uyển hắt liên tục mấy cái.

Đêm qua trời đổ một trận mưa, đến sáng nay trời vẫn quang, âm u đến đáng sợ. Lục Uyển kéo chặt vạt áo choàng, theo Sở Sở đến sảnh ăn cơm.

“Lục cô nương, mời bên .” Sở Sở nhanh, Lục Uyển theo sát phía vẫn tránh khỏi chậm hơn một chút.

Khi ngang qua hành lang dài, Lục Uyển chú ý đến hai nha bên cạnh Lão phu nhân Tướng quân phủ đang trong sân. Nàng nhíu mày, “ Tướng quân phủ đến ?”

“Chứ còn gì nữa! Nếu họ đến, những lời đồn đại bên ngoài , chỉ riêng nước bọt thôi cũng đủ nhấn chìm họ.” Sở Sở khinh thường .

Lục Uyển ít khi chú ý đến những chuyện . Sở Sở kể, tối hôm Bạch Lạc Thiên đưa Nam Cung Mi về, ngày hôm sự việc lan truyền khắp các phố lớn ngõ nhỏ ở Kinh đô.

Ban đầu, phần lớn đều bàn tán Nam Cung Mi nhiều năm thai, chăng nhà chồng đuổi về?

Đương nhiên những lời cần đoán cũng do ai tung . Nam Cung phu nhân cũng dễ bắt nạt, tự nhiên sẽ để con gái chịu ấm ức vô cớ.

Ngày thứ ba, tin đồn Lão phu nhân nhà họ Bạch khắc nghiệt với con dâu, tiểu leo lên đầu chính thất tác oai tác quái. Bạch Lạc Thiên thương vợ nên mới đưa Nam Cung Mi về nhà dưỡng bệnh.

Dư luận nhất thời khó mà xoay chuyển. Lão phu nhân nhà họ Bạch tức giận nhẹ, vẫn đích đến thăm Nam Cung Mi để giữ chút thể diện.

“Chậc chậc.” Lục Uyển cảm thấy Nam Cung phu nhân quả cao tay. Chỉ đấu đá trong nhà tính toán từng bước, cung đấu chẳng tốn hết tâm cơ !

Quá mệt mỏi, chi bằng sống phóng khoáng như bây giờ thì hơn, nếu , nửa đời sống trong tính toán, cuộc đời thật vô vị.

Trong lúc suy nghĩ, Lục Uyển dẫn đến sảnh. Nàng đến khá muộn, ngượng nghịu : “ cần đặc biệt gọi , món ăn ở nhà bếp nhỏ làm ngon.”

chứ? Ngươi khách quý nhà .” Nam Cung phu nhân hề bận tâm việc Lục Uyển đến muộn, ma ma bên cạnh gắp thức ăn cho nàng, “Mấy hôm nay, Lục cô nương ngủ trong phủ ngon ?”

“Đa tạ phu nhân quan tâm, ngủ ngon.” Lục Uyển ăn uống tuy thô lỗ như phụ nữ nông thôn, cũng cầu kỳ như Nam Cung Mi, trông cũng mắt.

“Phu nhân, bên đó…” Bữa ăn mới bắt đầu, ma ma bước lên cúi thì thầm bên tai Nam Cung phu nhân.

“Mới bấy nhiêu thời gian yên ?” Nam Cung phu nhân cầm khăn tay nhẹ nhàng lau khóe miệng, ánh mắt mang theo vẻ lạnh lùng. Mi Nhi quỳ nắng gắt ròng rã nửa canh giờ đó!

“Nương, …”

“Ngoan, hai đứa cứ ở đây ăn cơm, Nương qua xem .” Nam Cung phu nhân cắt ngang lời Nam Cung Mi kịp xong, dậy và vỗ nhẹ vai nàng .

Vẻ lo lắng mặt Nam Cung Mi càng nặng hơn.

“Yên tâm, phu nhân chừng mực.” Lục Uyển gắp một miếng thịt gà đặt chiếc đĩa nhỏ mặt nàng, “Món thịt làm ngon đấy, thử !”

Nam Cung Mi kéo khóe môi một cách cứng nhắc, “.”

Lục Uyển , lúc Nam Cung phu nhân trở về, mặt bà rạng rỡ niềm vui, cần cũng , chắc chắn trút cơn giận dữ một cách thỏa đáng.

Liệu trình châm cứu ban đầu Nam Cung Mi sắp xếp sít về thời gian, hầu như mỗi tuần đều châm cứu một .

Lục Uyển Nam Cung phủ hơn nửa tháng liên tục. Chỉ khi đảm bảo cơ thể Nam Cung Mi cần châm cứu nữa, nàng mới cân nhắc rời .

Nam Cung Mi thể giữ chân Lục Uyển, khi lời từ biệt nàng, vẫn vạn phần luyến tiếc.

“Uyển Uyển, ngươi thể ở phủ thêm ít ngày nữa ?”

Lục Uyển mỉm , “Thiên hạ bữa tiệc nào tàn. Hơn nữa chứng ho ngươi sắp khỏi , cũng nên tìm ca ca .”

Nam Cung Mi mím chặt môi, “ . nếu ngươi chuyện gì, đừng quên tìm .”

Lục Uyển đồng ý. Đêm đó nàng dọn dẹp đồ đạc. Thực nhiều hành lý để dọn, chủ yếu Sở Sở sợ nàng ăn ngon ngủ yên, nhét nhiều quần áo và tiền bạc .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chiếc túi to tướng đeo lưng trông khá hài hước.

Toa t.h.u.ố.c tiếp theo Nam Cung Mi cần dùng giao cho Sở Sở. Nếu cần đổi thuốc, chỉ cần chuyển sang toa t.h.u.ố.c thông thường .

Đợi đến khi cơ thể hồi phục, thì từ từ cắt thuốc.

Lương Hằng khỏi cung canh ba. thúc ngựa phi nhanh, chẳng mấy chốc về đến Vương phủ.

Hằng Vương phủ tọa lạc tại Thủy Vân Phường, nơi gần Hoàng thành, khu vực quý tộc nhất Kinh thành. Nơi đây tập trung phần lớn phủ các vương hoàng gia. Vương phủ do Bệ hạ ban cho khi phong Vương, cửa cao nhà sâu, bố cục rộng rãi, lầu đài liên miên. Khi Lương Hằng dừng ngựa cổng phủ, hai ngọn đèn lồng sáng rực vẫn đang chiếu sáng.

lật xuống ngựa, tùy tiện ném dây cương cho tiểu tư theo, sải bước cổng. Vì trở về, đèn trong phủ sáng rực kéo dài đến tận chủ viện, chiếu sáng nơi. lẽ vì khuya, một nha và tiểu tư nghỉ ngơi, chỉ còn hai nha cận đang chờ .

Lương Hằng về đến chủ viện, quản gia lập tức tiến lên bẩm báo, “Vương gia.”

?” Giọng Lương Hằng gấp gáp, thở phần dồn dập.

Quản gia vội vàng đáp: “Ở Tây Sương phòng.”

Lương Hằng đang định bước tới, nghĩ gì mà dừng .

nghĩ, giờ qua, hẳn đó ngủ .

Thôi , nàng ở trong Vương phủ, chẳng lẽ còn chạy thoát ?

Lương Hằng trở về thư phòng, lật xem các tấu chương gần đây, tâm trí đặt đó.

So với sự sốt ruột Lương Hằng, Lục Uyển một đêm ngủ ngon lành. Sáng hôm , trời hửng sáng, nàng thức dậy bước khỏi phòng, một nhóm nha lũ lượt kéo đến.

“Lục cô nương, xin mời rửa mặt chải đầu.”

“Lục cô nương, cần nô tỳ cởi y phục ?”

“…”

Lục Uyển bao giờ gặp qua tình cảnh như thế . Hằng Vương phủ đều đối đãi với khách nhân như ?

Lục Uyển lượt từ chối, “Lương… Hằng Vương ?”

Lương họ Hoàng gia, Lục Uyển dám tùy tiện gọi bừa, khéo sẽ mất đầu.

“Hằng Vương Điện hạ đang ở thư phòng, dặn nô tỳ hầu hạ Lục cô nương chu đáo, đó mới dẫn ngươi gặp .”

cần các ngươi hầu hạ, bây giờ đưa luôn !” Khóe môi Lục Uyển khẽ cong lên.

xong, mấy nha nguyên tại chỗ ai dám động đậy, nhiệm vụ Điện hạ giao phó vẫn thành, họ sợ trừng phạt.

Lục Uyển nhướng mày, “ thế?”

“Xin Lục cô nương đừng làm khó bọn nô tỳ.” Mấy đồng loạt quỳ xuống đất.

Lục Uyển thấy , hề lộ dấu vết mà lách sang một bên tránh . Đây ý gì? Sáng sớm quỳ lạy như thế, khéo sẽ chiết thọ mất.

“Khụ khụ… gì thì cứ từ từ .”

“…”

, các ngươi cứ làm .” Lục Uyển bất đắc dĩ, đành để mặc các nàng hầu hạ. dù thế nào nữa, nàng vẫn cảm thấy ngại ngùng khi cởi xiêm y mặt nhiều như , chỉ còn nội y. Thấy các nàng còn cởi tiếp, nàng vội vàng giữ .

“Đủ , cứ thế mặc !”

May mắn , các nàng theo.

Lục Uyển thầm thở phào nhẹ nhõm, cứ như một con rối dây mặc cho họ “sắp đặt”. Mãi đến khi mặt trời lên tới đỉnh đầu, nàng mới thấy một tiếng “Xong ”.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...