Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 73
Ôn Bảo Trân nghĩ , cũng thở dài nhẹ nhõm một , bà lập tức , kẻ sa cơ thất thế như Vương thị thể xoay !
"Lượng nhi tham gia cuộc thi nhập học thư viện Lộc Sơn, Uyển nhi cũng phủ thành mua đàn, mời bọn họ đến phủ ở vài ngày nhé?"
Tống Quý Cường xong lời sắc mặt nghiêm túc vài phần: "Dọn dẹp sạch sẽ Hoàng Sa Viện cùng Thính Phong Viện để cho bọn họ ở ! Nơi đó thanh tĩnh, ai quấy rầy đến bọn họ sách cùng luyện đàn. Bảo hạ nhân hầu hạ tận tâm một chút, phương diện thức ăn chú ý."
Ôn Bảo Trân xong, trong lòng vui vẻ.
Hai cái viện hai viện nhất chỉ ở chủ viện, chỉ cho nhà đẻ thê t.ử đầu tiên Tống Quý Cường ở đó.
Xem , bà xây dựng quan hệ với Chu thị và một phòng cháu trai trưởng !
Ôn Bảo Trân gả làm vợ kế cho một thương nhân nhà giàu ở phủ thành Tống Quý Cường, nếu Tống Quý Cường tiếng khắc thê và khắc c.h.ế.t hai thê t.ử , mấy cô nương trong thành đều sợ thì cũng đến phiên bà .
mà làm dâu nhà giàu cũng như .
khi kết hôn, vì xuất bà nhà quê, nên cả nhà họ Tống đều xem thường bà .
vì Ôn Gia Phú mở tửu lâu, mà công việc buôn bán cũng ngày càng , Lượng nhi học trong thư viện Lộc Sơn luôn lão sư khen ngợi, nên địa vị bà ở nhà họ Tống mới càng ngày càng vững chắc.
Những họ hàng nhà họ Tống từng xem thường bà lúc mới tôn trọng bà hơn, mà cũng chỉ tôn trọng và ở mặt bà mà tỏ vẻ khinh thường nữa thôi.
Hiện tại Ôn Uyển vì khúc nhạc nên thể tham gia thi đấu ở Thiên Thu yến, thái độ nhà họ Tống đối với bà cũng khác hẳn, thậm chí hôm nay ngay cả Tống Quý Cường cũng đưa bà về nhà đẻ!
Bà gia đình Ôn Gia Phú chính chỗ dựa bà , cho nên bà hiển nhiên lấy lòng cả nhà Ôn Gia Phú .
bà quên, năm đó bà lập gia đình, sở dĩ bà nhiều hồi môn như do Vương thị cứ thấy bà ngừng, lo lắng sợ qua đó xem thường.
Khi đó, mối quan hệ cả hai còn , Ôn Bảo Trân vẫn luôn kính trọng đối với Vương thị, mỗi ngày đều một tiếng tẩu t.ử hai tiếng tẩu tử.
Vương thị nghĩ lẽ cả đời bà thể sinh nữa, tâm tàn ý lạnh, nghĩ rằng giữ những vật ngoài cũng vô dụng, sinh chạm tới c.h.ế.t thể mang theo, nên nhất thời mềm lòng liền đưa hơn phân nửa cho em chồng mối quan hệ với bà , bà ngờ bà sẽ khốn khổ như !
Noãn nhi cần t.h.u.ố.c và tiền, Vương thị đến phủ thành hỏi mượn cô em chồng Ôn Bảo Trân tiền, còn bản ở nhà họ Tống ban thưởng cho hạ nhân, cũng nhiều khó khăn.
Trong lòng Vương thị lo tức, nhịn mắng bà ngay tại chỗ, bà lương tâm, kẻ vô ơn.
Hai vì mới trở mặt!
Tiểu cô Ôn Bảo Trân bắt đầu xem thường cả nhà Vương thị, chính luôn châm chọc, khiêu khích.
Tất nhiên đây chuyện cũ.
-
khi ăn cơm xong, cả nhà Ôn Noãn cùng nhị phòng và tam phòng đều rời .
Quách phu t.ử mới hỏi: "Gia Phú, nhà tứ ông làm nghề gì?"
nhiều vi cá, bao tử, bào ngư lớn như , ông từng thấy tại bổn gia ở trong kinh thành, đó Hoàng Thượng ban cho!
Sắc mặt Ôn Gia Phú khó giống như làm cho mất mặt, đối với nhà thông gia tương lai, ông vẫn vực dậy tinh thần : "Bởi vì mặt tứ vết sẹo đáng sợ nên ai dám nhận , công việc chỉ linh tinh, cái gì cũng làm, từ bán hàng rong đến làm công việc khuân vác cho bến tàu, cho nhà... Cái gì cũng làm việc nào lâu dài, đều công việc chạy chân. còn bán công thức món ăn cho ông chủ tửu lầu Như Ý, kiếm năm mươi lạng bạc."
Ông chủ tửu lâu Như Ý? Thầy Quách xong như nghĩ đến cái gì, cũng hỏi nữa.
lẽ lấy hàng hóa khác, còn làm bộ làm tịch, những đồ vật quý giá thể tùy tiện chạm .
Đến lúc đó xem ông bồi thường nổi ?
Nghĩ như , ông cũng thêm gì chỉ dặn Ôn Lượng vài câu để thể tham gia cuộc thi thư viện Lộc Sơn thật , đó dẫn con gái rời .
Ôn Lượng đích tiễn hai ngươi ngoài.
Đừng bỏ lỡ: Sau Khi Vào Nhầm Phòng, Tổng Giám Đốc Mỗi Đêm Đều Muốn Quyến Rủ Tôi - Lục Minh Nguyệt + Yến Thừa Chi, truyện cực cập nhật chương mới.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quách Thiến Ny thoáng qua Ôn Lượng đỏ mặt, lặng lẽ nhét món vật gì đó cho , đó mới theo cha nàng rời .
Hai sẽ nhanh chóng thành hôn, vốn thể gặp mặt lúc Ôn Uyển tư cách tham gia tranh tuyển biểu diễn trong tiệc Thiên Thu, nên nàng mới xin cha đưa nàng đến đây.
khi hai rời .
Sắc mặt cả nhà đại phòng cũng gì, rõ ràng tiệc mừng cho Uyển nhi, con quỷ đoản mệnh cố ý lật đổ một mâm vi cá, bao tử, bào ngư, khiến cho cả một bàn nuốt trôi, mất mặt vô cùng!
" chút dạy dỗ cũng ! Còn chỉ mấy con bào ngư, còn cố tính đá ghế!" Trong lòng Ôn Ngọc uất nghẹn .
Hai mắt đen láy Ôn Uyển mờ mịt hiểu, đó chỉ vài con bào ngư ?
Nàng rõ ràng còn thấy còn bao t.ử và vi cá.
"Cả nhà tứ thúc làm gì mấy thứ ? Như !"
" đoán lẽ đang làm việc cho ông chủ Đường! đại ca Đường Bính Khang ông vận chuyển hàng hải sản."
Ôn Uyển khẽ : Hóa chỉ giả bộ, dọa cho nàng sợ hãi!
Nàng dịu dàng : "Cha, con luyện đàn."
Còn mấy tháng nữa đến Thiên Thu yến, khúc nhạc nàng vẫn luyện xong vì gặp khó khăn ở vài nơi.
Nàng nhanh lên, tuyệt đối thể để xót!
Như nàng mới thể nổi tiếng!
" , đừng vì chuyện mà lo lắng quá, lo lắng chỉ hại , chỉ cần con chăm chỉ luyện đàn ." Tiểu Chu thị lập tức .
"Ngọc nhi, bức tranh mà con vẽ xong ? Chẳng con ngày đó Từ đại sư sẽ tới phòng đấu giá , con mau chóng vẽ cho xong bức tranh . Chờ tới khi con trở thành t.ử Từ đại sư, ca ca con cũng thi đậu cử nhân trở thành quan, con sẽ chính tiểu thư nhà quan phủ, đại tỷ con thì nổi tiếng khắp nơi, còn con thì phận t.ử Từ đại sư. công t.ử nhà nào mà do con tùy ý chọn lựa?"
Tiểu Chu thị xa trông rộng, bà lên kế hoạch cho tương lai con gái và con trai đều .
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm đang nhiều độc giả săn đón.
Mà mấy đứa nhỏ bà cũng tương lai, đều đang từng bước con đường mà bà suy tính .
"Tranh con vẽ xong , con sửa một chút." Ôn Ngọc cũng trở về phòng .
Tiểu Chu thị đợi cho còn đứa nào ở đây nữa, khuôn mặt mới tối sầm , : "Ghế trong nhà chẳng lẽ ông chủ lừa? thể con ôn thần đá một cái gãy!"
Sắc mặt Ôn Gia Phú cũng nghiêm : "Chắc chắn , để xem xem giở trò lừa ! sẽ tìm ông chủ đó để tính sổ!"
Ông giẫm lên một cái ghế bên cạnh, bịch một tiếng, chân ghế gãy.
Ông tin, chỉ cảm thấy do nãy ông dùng sức! Lúc ông dùng sức đá một cái, móng chân ông đều đá gãy, mặt giày màu đen thấm máu!
Ông đau đến mức mặt mày đều nhăn , chân ghế vẫn bình thường như cũ!
Tiểu Chu thị: "..."
Đồ tiểu tiện nhân vì thể làm gãy một cái chân ghế nhỉ?
-
khi Ôn Noãn rời khỏi đại phòng.
Ôn Gia Mỹ bọc áo lên cho Ôn Noãn, : "Noãn nhi, đây áo bông tiểu cô làm cho cháu, thời tiết càng ngày càng lạnh, cháu mặc dày một chút đừng để cảm lạnh."
Ôn Noãn nhận lấy, ngoan ngoãn : "Cảm ơn tiểu cô."
Ôn Gia Mỹ về mấy đứa nhỏ Ôn Thuần, chút ngượng ngùng : " thể Noãn nhi yếu ớt nên tiểu cô làm cho Noãn nhi , tiểu cô sẽ may cho mấy đứa !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.