Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 713

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

An Vương trong bức họa, quỷ cũng rõ ràng lắm.

Từ từ, quỷ?

An Vương nghĩ , mắt ông sáng ngời: "Đương nhiên bổn vương ! Đây đang vẽ địa ngục, trong địa ngục đều đang nhân gian! Tương lai trăm năm , Nạp Lan quốc phồn vinh hưng thịnh, ngay cả ở phía cũng hướng tới!"

Địa ngục hắc ám, nhân gian quang minh!

Giải thích vấn đề gì!

Ông thật thông minh!

Cái cũng thể nghĩ tới!

Râu An Vương vểnh lên: " vẽ tranh tồi! Bức vẽ sáng tạo! Chỉ mong Nạp Lan quốc trăm năm thể phồn vinh hưng thịnh như thế, thì Thái Tổ Hoàng Đế suối vàng thấy cũng thể mỉm !"

Ôn Noãn: "..."

Sức tưởng tượng An Vương thật phong phú mà!

Ông làm biên kịch thì thật lãng phí nhân tài!

Thế t.ử An Vương che mặt, đây phụ vương !

Hàn đại học sĩ thẳng: "Bức họa ai làm, thể giải thích một chút ?"

Hoàng Hằng Hi mở miệng : "Vương gia, Hàn tiên sinh, bức vẽ những khác vẫn xem, thể xem hết bộ Vương gia và tiên sinh hãy lấy bức vẽ mà hai cho rằng nhất, đó mới hỏi từng ?"

Ôn Ngọc gật đầu: " , như mới công bằng!"

Hàn đại học sĩ về phía hai bọn họ, thẳng thắn thành khẩn hỏi: "Lão phu nên hỏi tất cả các bức họa, khi xem hết các bức họa mới hỏi và hiện tại hỏi thì gì khác ? Các ngươi cảm thấy công bằng chỗ nào?"

An Vương về phía bọn họ, đáy mắt độ ấm: "Các ngươi lo lắng bổn vương và Hàn tiên sinh làm việc thiên vị ?"

Hàn đại học sĩ: "..."

Hai đổi sắc mặt, vội : "Thần nữ dám!"

"Dân nữ dám!"

An Vương hừ lạnh một tiếng, đó hề các nàng.

"Yên tâm, lão phu bao giờ làm việc thiên vị! Hai vị cô nương nếu như lo lắng, thì để bình một cũng ".

Hàn lão ai? Đế sư!

Đức cao vọng trọng!

Hàn gia đào lý khắp thiên hạ!

Nơi mấy tài t.ử còn học sinh Hàn gia đấy!

đều mở miệng:

"Hàn lão công chính nhất, cho dù Hoàng Thượng làm cũng trực tiếp chỉ , thể làm việc thiên vị?"

"Hàn lão đức cao vọng trọng, tuyệt đối sẽ làm việc thiên vị! Các ngươi đừng lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử!"...

Hoàng Hằng Hi đỏ bừng cả mặt: " ý , tiên sinh hỏi !"

Ôn Ngọc đỏ bừng mặt.

Lúc Hàn đại học sĩ mới về phía , giọng điệu ôn hòa : "Bức vẽ ai làm? Thứ lão phu tài hèn học ít, thật sự xem hiểu. Yêu cầu giải thích một chút".

Hàn Canh Du dùng vẻ mặt bội phục Ôn Noãn, nhịn mở miệng : "Tổ phụ, bức họa Tuệ An quận chúa".

Nàng mà, vàng thì sẽ sáng lên!

Ôn Noãn dậy: "Hàn tiên sinh khiêm tốn, . Nơi tối tăm ở trong bức vẽ chuyên môn dùng để xem kịch, gọi rạp chiếu phim".

An Vương tò mò : "Rạp chiếu phim? Cái gì gọi điện ảnh?"

Điện chỉ lôi điện bầu trời ?

Ảnh, bóng , ảo ảnh?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ôn Noãn liền giải thích cho về rạp chiếu phim một cách đơn giản.

An Vương xong tán thưởng: "Tương lai thế mà thứ lợi hại như thế, ha ha! Diệu! Tuệ An quận chúa, đầu ngươi làm từ vàng ? đồ vật thần kỳ như thế cũng nghĩ ! Ý tưởng về camera và rạp chiếu phim tồi! Nếu như tương lai thật sự loại đồ vật thì sẽ nhiều việc vui! Bổn vương cũng sợ ở trong phủ sẽ cảm thấy buồn! Diệu! Ha ha... Thật diệu!"

Hàn Canh Mặc ở phía nam t.ử nhịn hỏi Ôn Noãn: "Tuệ An quận chúa, xin hỏi một chút, ngươi cảm thấy tương lai thật sự camera cùng điện ảnh ? Loại đồ vật , cảm giác hiện tại cũng tay như thế nào. Trăm năm thật sự thể làm ?"

Tuệ An quận chúa : "Hiện tại nghĩ tới , làm thì mới gọi tương lai! Chuyện trong tương lai đều , cho nên tương lai thì cũng ! Nếu như hiện tại làm như thế nào, thì gọi tương lai !"

Hàn Canh Mặc trầm ngâm.

Dường như lĩnh ngộ đến cái gì!

về phía Ôn Noãn, đôi mắt sáng ngời: "Tuệ An quận chúa quả nhiên đại tài, giải thích độc đáo! Hàn mỗ lĩnh giáo, bội phục!"

Ôn Noãn , khiêm tốn : "Hàn công t.ử quá khen!"

Hàn đại học sĩ gật đầu, đó với An Vương: "Vương gia, chúng những bức họa khác !"

"!"

Hàn đại học sĩ mở một bức họa khác xem.

Đây do Hàn Canh Du vẽ.

An Vương: "Bức họa cũng tồi!"

Cháu gái vẽ, Hàn đại học sĩ liếc mắt một cái liền nhận , ngẩng đầu về phía Hàn Canh Du: "Du Nhi, đây cháu làm ?"

Hàn Canh Du gật đầu: " , tổ phụ."

Hàn đại học sĩ gì nữa mà nghiêm túc xem.

An Vương xem qua, ông ca ngợi: "Lệnh tôn nữ vẽ tồi! Bức họa phong phạm đại gia!"

Hàn đại học sĩ gật đầu: " Du Nhi vẽ , chẳng qua suy nghĩ về tương lai quá quy củ. Du Nhi, cháu linh khí, thiên phú vẽ tranh, hiện tại đang ở bình cảnh, trong lĩnh vực vẽ tranh thể buông tay chân , suy nghĩ lớn mật một ít! Như sẽ đột phá lớn hơn nữa!"

"Cháu gái hiểu !" Hôm nay Hàn Canh Du thấy bức vẽ Ôn Noãn, cảm thấy như thấy một thế giới khác.

Hàn Đại học sĩ lật sang bức họa tiếp theo, bức họa Hàn Thi Ngữ: "Đây Ngữ nhi ?"

Hàn Thi Ngữ nghĩ tới Hàn đại học sĩ liếc mắt một cái liền nhận bức vẽ , nàng vui vẻ gật đầu : "Mong tổ phụ dạy bảo".

"Kỹ năng vẽ tiến bộ ít, trong thời gian luyện tập chăm chỉ?"

"Mỗi ngày Ngữ nhi đều luyện vẽ bốn canh giờ!"

Hàn đại học sĩ gật đầu: "Bức vẽ chỉnh thể tồi, khuyết điểm duy nhất cháu biểu đạt quá nhiều đồ vật, làm cho chủ yếu và thứ yếu phân biệt, chút hỗn độn! Một đồ vật vẽ quá khoa trương! Cháu nhớ kỹ đồ vật linh hồn, cần chất lượng chứ lượng! Lúc vẽ tranh thì tâm cảnh cũng quan trọng."

Hàn đại học bức vẽ khác, bức vẽ nào cũng đều đưa vài lời bình.

Bai bức cuối cùng Hoàng Hằng Hi và Ôn Ngọc.

Rốt cuộc chờ đến các ngươi!

An Vương dựng thẳng lưng lên.

An Vương xem bức họa xong thật lâu đều chuyện.

Trái tim Hoàng Hằng Hi treo lên tận cổ họng.

An Vương xem lâu như ?

Chẳng lẽ ông cảm thấy vẽ nhất?

lúc Hoàng Hằng Hi thấy hy vọng, An Vương nghiêm túc hỏi: "Đây do ai vẽ?"

Hoàng Hằng Hi lập tức tiến lên một bước: "Bẩm Vương gia, thần nữ vẽ!"

An Vương nàng một cái, nhíu mày, lưu tình chút nào phê bình : "Ngươi làm? Công Bộ thượng thư thiếu bạc nên mời họa sư dạy ngươi vẽ tranh ?"

Hoàng Hằng Hi sửng sốt.

"Ngươi đang vẽ cái gì? Ngươi xem nơi ! xem nơi ! Còn nơi ! Vẽ như hợp lý ? Đây thường thức cơ bản, hài t.ử ba tuổi cũng vẽ ! Ngay cả kỹ năng vẽ cơ bản cũng nắm rõ thì còn tham gia đấu họa gì chứ! Quả thực mất mặt hổ!"

nghiêng đầu về phía : Tệ tới mức đó ?

"Còn , chủ đề hôm nay một trăm năm , mấy đồ ngươi vẽ tại đều những thứ trong《 tương lai đáng mong chờ》 Vô Danh đại sư? Ngươi cho rằng đổi lớp vỏ cho nó, đổi màu sắc thì bổn vương liền ? Đầu óc ngươi làm từ bã đậu ? một chút ảo tưởng về tương lai !" An Vương những lời phê bình như pháo liên châu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...