Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 319
Động tác Ôn Gia Thụy dừng một chút, ông qua, vô thức mà nhíu mày: "Cha."
Ông Ôn thở gấp chạy đến mặt ông : "Lão tứ, gần đây thể cha chút khỏe, con thể mỗi ngày tặng cho cha một phần rau dưỡng sinh để cha ăn ? rau dưỡng sinh ăn thể khiến cơ thể khỏe mạnh".
Ôn Gia Thụy còn , Ôn Noãn vén màn xe ngựa với vẻ mặt quan tâm, : " thể ông nội thoải mái ? Cha dìu ông lên xe ngựa , chúng đưa ông đến y quán xem!"
Ông Ôn xong lời cũng căng thẳng: "Cũng vấn đề gì lớn, chỉ ăn uống , chỉ cần ăn chút rau dưỡng sinh ! Cần gì đến đại phu."
Ôn Noãn mỉm : ", cháu còn rau dưỡng sinh ạ! Đều khách đặt ! Cha, đưa ông nội đến đại phu ! Đại phu chuyên chữa các loại ăn uống dược!"
Ông Ôn vội xua tay: " cần, cần! Ông chỉ ăn uống ngon miệng, nên ăn chút rau dưỡng sinh, cháu cho ông chút rau dưỡng sinh !"
Ôn Gia Thụy: "Rau dưỡng sinh còn, con đưa cha đến đại phu!"
Ông Ôn: "Hai đứa giữ chút nào ? Thuần nhi và Hậu nhi học tập vất vả như , cũng chuẩn hai phần rau dưỡng sinh cho hai đứa nhỏ ?"
Nụ Ôn Noãn càng thêm tươi: "Cái tất nhiên . mà, ông nội chẳng lẽ ông định ăn rau dưỡng sinh hai ca ca cháu, để bọn họ thể thi hương ạ? Chẳng ông luôn xem trọng con cháu thể thi đậu, làm rạng rỡ tổ tông ?"
"Chẳng lẽ ông cảm thấy chỉ Ôn Lượng thi đậu mới thể làm rạng rỡ tổ tông, còn đại ca và nhị ca cháu thì thi đậu cũng làm rạng rỡ ạ?"
Ông Ôn: "... Ông ý ."
" , ông nội ăn uống mà lấy một phần rau dưỡng sinh để cho Ôn Lượng ăn? Ông nội, cha con cháu lòng đưa ông y quán, thế mà ông giẫm lên?"
Ông Ôn: "..."
"Ông nội, ông cảm thấy xứng với sự hiếu thảo nhà cháu ?"
"..."
Ông Ôn Ôn Noãn hỏi đến khó xử, hổ vô cùng.
một lúc lâu ông : " thể, ông nội làm thể lấy rau dưỡng sinh Thuần nhi, làm chậm trễ tương lai bon họ, nếu rau dưỡng sinh ông nội về , ha ha."
Ông Ôn còn đang bỏ chạy lấy .
Ôn Noãn gọi ông: "Ông nội, ông hãy với đại phòng tự sinh tự diệt , đừng đ.á.n.h chủ ý đến nhà cháu làm gì nữa, nếu cháu sẽ để họ ở mặt thôn dân cũng như mặt bộ học sinh ở thư viện Lộc Sơn quỳ xuống thỉnh an quận chúa!"
Ông Ôn: "..."
Khiến cho Lượng nhi quỳ mặt thỉnh an bọn họ?
Nghĩ đến hình ảnh đó, ông Ôn cảm thấy lạnh run.
thể c.h.ế.t thể làm nhục, nếu làm nhục như thì Lượng nhi làm thể ngẩng đầu làm ?
"Chuyện liên quan đến Lượng nhi, thật sự liên quan đến chuyện Lượng nhi!" Ông Ôn liên tục đảm bảo.
Ôn Noãn lạnh: " thì ! , tiểu cô sắp xuất giá, ông nội cũng nên chuẩn hồi môn cho tiểu cô , dùng tửu lâu Phú Quý ở trấn và tiệm mì bà nội !"
Ông Ôn trừng lớn mắt: "Tửu lâu nhà đại bá, Lượng nhi cần nhiều bạc để thi cử cũng đều dựa tửu lâu mới ."
Ôn Noãn nở nụ : "Ông nội, ông thật sự cảm thấy tửu lâu đại bá dùng một khoản tiền phi nghĩa mà ? Ông cháu mời Cẩn vương cho điều tra tiền phi nghĩa đại bá từ mà ?"
Ông Ôn: "..."
Ôn Noãn ông, nàng đầu về phía Ôn Gia Thụy bình tĩnh : "Cha, lên xe ngựa."
Ôn Gia Thụy cũng gì, trực tiếp leo lên xe ngựa.
Xe ngựa nghênh ngang mà , để ông Ôn với vẻ mặt dại cùng cả lạnh run.
đổi!
Cả nhà lão tứ đổi hết
Cùng một gốc sinh , cần gì tranh giành như thế chứ.
Ôn Noãn trong xe ngựa, ngón tay mềm mại tinh tế nàng nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, chút đăm chiêu.
Ôn Gia Thụy nghĩ đến chuyện Ôn Noãn ông Ôn lấy tửu lâu làm hồi môn cho Ôn Ga Mĩ, ông nhịn : "Noãn nhi, con cảm thấy ông nội con sẽ đưa cửa tiệm cùng tửu lâu cho tiểu cô con làm hồi môn ?"
Ôn Noãn lấy tinh thần, nở nụ , khẳng định : "Chắc chắn."
Bạn thể thích: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ôn Noãn híp mắt dựa xe ngựa, giống như một con báo đang núp trong bụi cỏ ngủ đông chờ con mồi đến cửa.
Đến lúc , mối quan hệ hai nhà vứt .
Đại phòng thể hưng thịnh như , xem Ôn Uyển sủng ái.
chiều chuộng càng nhiều chỉ sợ ngã sẽ vô cùng thảm.
Ôn Lượng tài sách, mà tính tình thất thường, dễ nổi nóng nên căn bản khó thể tĩnh tâm sách.
Hơn nữa còn thành quá sớm, nàng thấy cũng làm chuyện phòng the quá nhiều, lẽ cũng quá chăm chỉ sách.
Ban đầu nàng vốn nghĩ thể đậu tú tài ở vị trí cuối.
hạng ba mươi ba, cũng thấp.
Điều bình thường.
Đại ca và nhị ca nàng Lâm lão dạy dỗ hết lòng nên mới thi hạng nhất và hạng hai.
Ôn Noãn cảm thấy Hoàng hậu và Đại hoàng phi gần đây động tĩnh gì, chỉ sợ bày bố thiên la địa võng, thuận tiện cũng thu luôn cả nàng.
Để xem Ôn Lượng thể bao xa!
Ôn Gia Thụy lắc đầu: "Điều làm thể, Chu thị sẽ đồng ý."
Ôn Noãn kinh ngạc buột miệng : "Con mặc kệ bà đồng ý !"
Nàng suy xét tới vấn đề .
Ôn Gia Thụy: "..."
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
-
Ông Ôn trở về chuyện dùng tiệm mì và tửu lâu làm hồi môn cho Ôn Gia Mĩ.
Ông cũng Ôn Noãn ép buộc.
Ông vẫn còn cần khuôn mặt già !
Chu thị nổi trận lôi đình: "Ông điên ?! Tửu lầu con trai mua, còn tiệm mì lúc bỏ bạc để mua đồ tiện nhân Vương thị! Dựa cái gì mà đem làm hồi môn cho nó! Đó đồ !"
Ông Ôn xong lời cũng tức giận: "Cái gì mà đồ bà? Khi bà gả đến Ôn gia nhà , ngay cả một văn hồi môn cũng !"
"..."
Chu thị lời ông Ôn làm cho nghẹn họng, đó trực tiếp bệt xuống đất mắng:
" c.h.ế.t đây! đến đây hầu hạ ông nhiều năm như , sinh trai gái đủ cho ông, buôn bán tiệm mì để phát triển gia sản, kết quả thì ."
Chu thị nhiều, ông Ôn cũng chút chột .
Nếu do Chu thị cách buôn bán, thì thật sự hôm nay sẽ tửu lầu, cũng phần gia sản lớn như .
khi nhạc phụ đại nhân qua đời, việc buôn bán tiệm mì thua kém nhiều, một ngày cũng kiếm mấy chục văn.
Vẫn khi Chu thị đến tiệm mì giúp đỡ, khi đó việc buôn bán tiệm mì mới hơn, thật sự hơn nhiều. Tuy ông quản lý sổ sách ông lẽ kiếm ít.
Cũng ít như sổ sách ghi.
tiền bất chính lão đại lẽ cũng từ đó mà .
Ông nghĩ tiền dù cũng Chu thị kiếm , hơn nữa Quế Chi cũng con nên nhắm mắt mắt mở cho qua.
Cho nên ông Ôn luôn chút chột .
"Tiệm mì vốn hồi môn Quế Chi, bởi vì Noãn nhi đổ bệnh bà mới bán. Noãn nhi cũng cháu gái , năm đó nên lấy bạc để cho con bé chữa bệnh! Hiện tại xem như tiệm mì bán, bạc năm đó để mua tiệm mì coi như cho Noãn nhi chữa bệnh! Tiệm mì vẫn Quế Chi."
Ông cũng luôn hối hận năm đó vì cho Noãn nhi chữa bệnh thật ?
Như hôm nay một thất bại một vinh quang, hai vẫn kề cạnh , vẫn thể giúp đỡ thật !
Hy vọng lúc bù đắp một phần, cũng mong quá muộn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.