Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ
Chương 204
Bởi vì mấy Vương thị và Trương thị đều khá lớn tuổi, bao lâu cảm thấy mệt mỏi.
Ngô Khải Nghiệp thấy bèn : "Bà thông gia, cha, , mệt mỏi ?"
Ôn Gia Mỹ đang xem vui vẻ, lời thì lập tức : " và mẫu , bà thông gia, ông thông gia qua thuyền ở bến tàu Bạc Châu , nhị cữu cứ tiếp tục xem hội !"
Ngô Khải Nghiệp xua tay : " xem, đàn ông thích xem mấy thứ ."
Vì mấy trực tiếp tới bến tàu Bạc Châu.
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên, còn mấy Ôn Nhu, Ôn Thuần chạy đoán lồng đèn.
Nạp Lan Cẩn Niên đoán lồng đèn vương năm nay.
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đó mấy tỷ một nhà Ôn Noãn cũng mỗi đoán một lồng đèn thích, vô cùng vui vẻ cầm đèn hoa đăng bến tàu.
Bến tàu Bạc Châu nhiều con thuyền ngừng ở đây.
Từng con thuyền xa hoa.
Tất cả con thuyền ở đây đều dành cho gia đinh phú quý vui chơi dịp tết Nguyên Tiêu, dọc bờ sông ngắm đèn, và dùng để thả đèn ước nguyện.
Nạp Lan Cẩn Niên sớm sắp xếp một chiếc thuyền lớn ở bến tàu Bạc Châu.
Đây cũng đầu tiên đám Vương thị đến đây, cũng thuyền Nạp Lan Cẩn Niên dừng ở nơi nào, bọn họ Lâm Phong đang chờ ở đó.
Bọn họ vẫn luôn về phía
Lúc ngang qua con thuyền nào đó, lúc thấy một nhà đại phòng và một nhà bà cô.
Quách Thiến Ni thấy bọn họ , nàng chào hỏi với Vương thị: "Đại nãi nãi, cũng ngắm đèn ?"
Tiểu Chu thị thấy bà , nghĩ đến phận Ôn Noãn, tâm trạng phức tạp chào hỏi vời bà : "Đại nương, các cũng tới phủ thành ngắm đèn ? thấy tứ và mấy Ôn Hinh?"
"Bọn họ đoán lồng đèn." Vương thị lạnh nhạt .
Tiểu Chu thị với Ôn Bảo Trân: "Bà cô, một nhà cả cũng tới đây, hiếm khi mới gặp , cùng lên thuyền ngắm đèn !"
Trong ánh mắt Ôn Bảo Trân chút vui liếc mắt Vương thị một cái: " thuyền hết vị trí , hôm nay mời đám lễ thư phu nhân, hiểu lễ nghĩa lỡ va chạm sẽ . mà nể tình bà cả đời từng thuyền ngắm đèn hoa đăng, cố gắng làm bà lên thuyền ! Chỉ một bà lên thuyền thôi đó! Cho bà kiến thức một chút, bằng đến lúc c.h.ế.t cũng thuyền trông như thế nào!"
Vương thị liếc Ôn Bảo Trân một cái: " cần, chúng thuyền ."
Chắc vì tình thế giống , đột nhiên Vương thị cũng tức giận với lời bà .
Ôn Bảo Trân thì khẩy một tiếng: "Vương thị, bà vẫn sĩ diện như . Bà thuyền ? Hôm nay tất cả con thuyền dừng ở bờ sông Bạc Châu đều thuyền gia đình phú quý, hoặc thuyền khác thuê để ngắm đèn hoa đăng, một con thuyền chỉ cần 500 lượng bạc một đêm, bà tự thuê thuyền ? lấy một cái bè trúc để làm thuyền?"
Một đám phu nhân các phòng Tống gia ở bên cạnh thuyền, hoặc khinh bỉ, hoặc khẽ, hoặc bày dáng vẻ xem kịch vui về mấy Vương thị.
nhà đẻ Ôn thị, ngoại trừ đại phòng thì còn đều chân đất, bọn họ đều .
nhịn mà : "Hôm nay bè trúc sẽ xuất hiện ở sông Bạc Châu ".
lúc Tống Cẩm Phong ở trong khoang thuyền , về phía đám Vương thị hỏi : "Ai ?"
" nhà ngoại bà thím con." Chương thị với giọng điệu lắm.
Một đám quỷ nghèo, con ch.ó con mèo nào cũng đưa lên thuyền bà .
Tống Cẩm Phong nghĩ đến chuyện gì đó, khỏi dò hỏi: "Phòng nào?"
"Làm ? Hình như Thiến Ni gọi bà đại nãi nãi!"
Tống Cẩm Phong lập tức đôi sắc mặt, vội vàng chạy lướt qua , qua với Vương thị: "Lão phu nhân, lời mời bằng tình cờ gặp , cùng lên thuyền ! Mấy biểu Ôn Thuần đến ?"
Giọng điệu chân thành, thái độ .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đám phu nhân các phòng gia tộc Tống gia ở thuyền: "..."
Đại thiếu gia làm ???
Lúc Thường thị và Lương T.ử Vận dẫn theo hai nha tới, hai ở xa đoạn đối thọai mấy bọn họ.
Thường thị thiết lên khoác cánh tay Vương thị: "Vương nãi nãi, đến sớm ? , thuyền phủ ở phía , Noãn nha đầu đến ? Cùng lên thuyền ."
Vương thị xua tay: "Thập Thất sắp xếp thuyền ."
Hôm nay một nhà Phó Vinh cũng chuẩn du thuyền, lúc thuyền dừng ở phía thuyền Tống gia, ở boong thuyền, cũng thấy Ôn Bảo Trân giễu cợt Vương thị, lập tức xuống thuyền, giờ phút cũng lúc tới.
Phó Vinh đến mặt Vương thị, cung kính hành lễ: "Vương nãi nãi? cũng tới phủ thành ngắm đèn ? Gia Thụy lão ? Tới, mời các vị lên thuyền nhà chơi một lúc! bảo tìm Gia Thụy đây!"
Vương thị xua tay: " cần, cần, Thập Thất sắp xếp thuyền ".
Lâm Phong canh giữ ở thuyền từ lâu, chờ chủ t.ử và một nhà Ôn Noãn đến.
Thuyền Cẩn Vương thuyền xa hoa nhất bộ bến tàu, cao ba tầng, còn dừng ở vị trí nhất.
Năng lực ban đêm , ở nơi xa thấy mấy Vương thị tới, sợ bà tìm thấy thuyền, cũng nhanh chóng rời thuyền tới đón .
Lúc tới nơi: "Lão phu nhân, thuyền ở phía , thuộc hạ dẫn lên thuyền."
Lâm Phong xong lời mới thấy Thường thị và Phó Vinh, hành lễ với hai bọn họ.
Lâm Phong bên cạnh Nạp Lan Cẩn Niêm, bên Nạp Lan Cẩn Niên tám đại tín, phân biệt Nhật Nguyệt Tinh Thần và Vũ Phong Lôi Điện.
nhiều vệ, nhiều phụ trách giúp xử lý cộng việc, mỗi đều thể khinh thường, đều quan hàm tứ phẩm trở lên.
Thường thị và Phó Vinh dám tự đại, đều đáp lễ trở .
Vương thị với Thường thị và Phó Vinh: " cùng Tiểu Phong lên thuyền ".
Bởi vì Lâm Phong thường xuyên theo Nạp Lan Cẩn Niên đến nhà Ôn Noãn ăn cơm, Vương thị thấy cũng quen gọi Tiểu Phong.
Gợi ý siêu phẩm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - đang nhiều độc giả săn đón.
Tiểu Phong? Khóe miệng Thường thị và Phó Vinh giật nhẹ, bộ kinh thành cũng ai dám kêu như !
mà nghĩ đến Vương thị gọi Cẩn Vương Thập Thất, hình như gọi như cũng gì kỳ lạ.
Hai gật đầu, bọn họ dám tranh với Cẩn Vương.
Lâm Phong tới chính để dẫn Vương thị lên thuyền Cẩn Vương, thuyền Cẩn Vương, lời mời Cẩn Vương, bọn họ cũng dám lên.
Thường thị : "Vương nãi nãi, hôm nào cùng chúng du thuyền . bà hẹn, cũng dám cướp ngài , nên làm phiền bà nữa".
Phó vinh: "Vương nãi nãi, tới phủ thành nhất định báo cho cháu nhé! Hiền chất dẫn bà ăn thủy sản!"
Vương thị gật đầu.
đó bà cũng thèm cả gia đình Tống gia sớm hỗn loạn trong gió lốc .
Vương thị theo Lâm Phong về phía , lên con thuyền lớn nhất và xa hoa nhất bộ bến tàu Bạc Châu.
Cả nhà Tống gia: "..."
Lúc ở ven đường một tiểu cô nương rõ nguyên nhân, hỏi: "Mẫu , rõ ràng bà cố nội nhiều tranh mời bà lên thuyền lớn, vì thẩm thẩm bà làm một cái bè trúc làm thuyền? bè trúc chơi vui ?"
Ngoài con thuyền Nạp Lan Cẩn Niên , bộ bờ sông Bạc Châu , hai con thuyền Lương gia và Phó gia xa hoa nhất!
Ba con thuyền xa hoa nhất đều tranh mời Vương thị lên thuyền, trách tiểu cô nương hiểu.
Mẫu tiểu cô nương vội vàng che miệng cô bé : "Thế giới lớn, con hiểu ! Đừng chuyện lung tung! Chúng mau thôi!"
Gương mặt già Ôn Bảo Trân sưng to đến đỏ bừng.
Cuộc đời bà bao giờ hổ như !
Chưa có bình luận nào cho chương này.