Nông Môn Chi Nữ Phẩm: Khai Cuộc Mang Theo Không Gian
Chương 28
Câu “Gia đình cứ để lo” Thẩm Tranh như một liều t.h.u.ố.c trấn an, khiến sự lo lắng và mệt mỏi bấy lâu nay Lâm Vi tan biến phân nửa. Tuy nhiên, ý niệm “ ngoài, học hỏi thêm” một khi bén rễ, liền nhanh chóng nảy mầm sinh trưởng, thể kìm nén nữa.
Khi đêm khuya tĩnh lặng, nàng giường, ánh trăng rọi ngoài cửa sổ, tâm tư bay bổng đến nơi xa xăm. Kiếp sinh viên y khoa xuất sắc, nàng hiểu sâu sắc đạo lý học giới hạn, đặc biệt trong thời đại điều kiện y tế lạc hậu , nắm vững thêm một phần kiến thức, lẽ sẽ cứu thêm một mạng , cũng giúp nàng và gia đình vững hơn. Thanh Châu thành, nơi đặt phủ châu, nhất định danh y tề tựu, thư tịch phong phú, lựa chọn nhất mà nàng thể nghĩ đến lúc .
thực sự đưa ý tưởng thực tiễn, quá nhiều vấn đề hiện thực cần cân nhắc: Hành lý, an đường, thời gian xa nhà, sự chăm sóc cho Thẩm Tiểu Thạch... cùng với một chút cảm xúc khó tả ẩn sâu trong lòng, sự lưu luyến với mái nhà mới định , và sự quyến luyến đối với nam nhân trầm mặc ít lời .
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Vi một mặt tiếp tục bận rộn khám bệnh, một mặt bắt đầu hữu ý vô ý hỏi thăm thông tin về Thanh Châu thành. Nàng từ miệng những thương nhân bôn ba khắp nơi đến cầu y, từ chỗ Châu chưởng quỹ, thậm chí từ quản sự Tần Mặc phái tới lấy hàng, từng chút một chắp vá hình dung về Thanh Châu thành. nơi các y quán quy mô hoành tráng , nơi các thư quán sách vở chất đầy như núi thế nào, và cuộc sống ở đó dù phồn hoa cũng đầy rẫy phức tạp.
Xem thêm: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Nàng phát hiện, khi nàng đề cập đến việc Thanh Châu xem thử, Thẩm Tranh hề tỏ kinh ngạc. Trái , khi nàng thu thập thông tin, thỉnh thoảng sẽ bổ sung một hai điểm mấu chốt, ví dụ như tên vài tiệm t.h.u.ố.c tín dụng trong Thanh Châu thành, hoặc những ngõ hẻm cần cảnh giác. dường như sớm liệu nàng sẽ đưa quyết định , và đang âm thầm chuẩn thứ cho nàng.
Ngày hôm , Lâm Vi tiễn một bệnh nhân, đang rửa ngân châm, thì Tần Mặc mà tự đến thăm. vẫn giữ vẻ phong nhã một công t.ử hào hoa, giữa hàng mày mang theo một chút ngưng trọng khó nhận .
"Thẩm nương t.ử dạo vẫn chứ? Danh xưng 'Thần y' vang vọng như sấm bên tai, Tần mỗ vẫn kịp chúc mừng." Tần Mặc mỉm chắp tay, ngữ khí còn thoải mái như .
"Tần công t.ử quá lời, chỉ hư danh mà thôi, thật hổ thẹn dám nhận." Lâm Vi mời xuống sân, dâng , "Công t.ử hôm nay đến đây, việc gì?"
Tần Mặc thu nụ , nghiêm nghị : "Thật dám giấu, xác thực hai việc. Thứ nhất, tổng hiệu phủ thành gửi thư tới, dành nhiều lời khen ngợi đối với các món d.ư.ợ.c thiện do nương t.ử cung cấp, đặc biệt lô cao lê thu , hiện đang cháy hàng. Tổng hiệu hy vọng nương t.ử thể tăng thêm và cũng ý mời nương t.ử rảnh rỗi ghé qua phủ thành một chuyến, chỉ đạo các sư phụ 'Dưỡng Sinh Các' ở đó. Tất nhiên, thù lao nhất định sẽ làm nương t.ử hài lòng."
Tự đến phủ thành? Lòng Lâm Vi khẽ động. Thanh Châu thành chính nơi tổng hiệu Tần gia tọa lạc! Đây quả buồn ngủ gặp chiếu manh!
Nàng cố gắng nén sự kích động trong lòng, bình tĩnh hỏi: "Còn việc thứ hai thì ?"
Tần Mặc thở dài một tiếng, hạ giọng: "Việc thứ hai , coi như Tần mỗ riêng tư nhắc nhở nương tử. Lưu lang trung Dược đường Tế Thế, gần đây giao thiệp khá mật thiết với Tiền sư gia huyện nha. Tiền sư gia ... tiếng tăm , tham lam thù dai. Nương t.ử hiện giờ đang nổi như cồn, khó tránh khỏi chướng mắt một kẻ, cần sớm đề phòng mới ."
Quả nhiên, Lưu lang trung vẫn còn ôm lòng trộm cắp, thậm chí còn bắt đầu động đến các mối quan hệ quan trường! Lòng Lâm Vi chợt rùng . Đây rõ ràng một tin , lời nhắc nhở Tần Mặc cũng khiến nàng càng thêm kiên định với ý nghĩ nhanh chóng nâng cao thực lực bản . Chỉ khi tự đủ mạnh mẽ, nàng mới thể sợ hãi những yêu ma quỷ quái .
Nàng trầm ngâm một lát, với Tần Mặc: "Đa tạ Tần công t.ử báo cho . Về chuyến phủ thành... giấu gì công tử, gần đây cũng đang ý định du học, mở mang kiến thức. Thanh Châu đất thiêng kiệt, nơi hằng ao ước. Chờ thu xếp thỏa việc nhà, lẽ trong một hai tháng tới, liền thể khởi hành. Đến lúc đó, nhất định sẽ ghé thăm quý hiệu."
Trong mắt Tần Mặc lóe lên một tia tinh quang, : "Thật quá! Nương t.ử chí khí lớn lao, Tần mỗ vô cùng bội phục. Đến lúc đó nương t.ử định ngày, chỉ cần báo một tiếng, Tần gia thể sắp xếp xe ngựa hộ tống, đảm bảo nương t.ử đường thuận lợi."
Tiễn Tần Mặc , Lâm Vi trong lòng quyết đoán. Chuyến Thanh Châu, việc làm. Điều chỉ vì công việc kinh doanh Tần gia, mà còn vì chính nàng, vì tương lai gia đình .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Buổi tối, khi cả nhà dùng bữa và Thẩm Tiểu Thạch ngủ, Lâm Vi kể chi tiết cho Thẩm Tranh về ý định Tần Mặc và suy nghĩ nàng về việc Thanh Châu.
Thẩm Tranh im lặng lắng , cho đến khi nàng xong, mới mở miệng hỏi: "Dự định bao lâu?"
"Ít thì hai ba tháng, nhiều thì... nửa năm?" Lâm Vi chút chắc chắn, dù đường sá xa xôi, học hỏi cũng cần thời gian.
"Ừm." Thẩm Tranh đáp lời, ý phản đối, chỉ : "Thanh Châu thành giống thị trấn, cá rồng lẫn lộn, cần cẩn thận nơi. Tiền bạc đủ ?"
"Tiền tạ ơn Triệu lão bản, cộng với tiền tích cóp gần đây, hành lý chắc đủ ." Lâm Vi tính toán.
Thẩm Tranh gật đầu, dậy phòng trong, lát mang một túi tiền cũ nặng trịch, đặt mặt Lâm Vi: "Cái , nàng mang theo."
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến) đang nhiều độc giả săn đón.
Lâm Vi mở xem, bên trong những đồng bạc vụn và một xâu tiền đồng phẩm chất khá , lượng ít. Rõ ràng đây bộ tài sản tích góp từ việc săn b.ắ.n và hái t.h.u.ố.c bấy lâu nay.
"Cái ..." Lòng Lâm Vi nóng lên, vội vàng đẩy , " cần, đủ dùng . Ở nhà và Tiểu Thạch còn cần chi tiêu..."
"Ở nhà ." Thẩm Tranh ngắt lời nàng, giọng điệu cho phép nghi ngờ: "Nghèo nhà giàu đường, mang theo nhiều một chút, chuẩn lo rủi ro."
ánh mắt kiên định , Lâm Vi từ chối vô ích, một cảm xúc chua xót ngọt ngào dâng lên trong lòng. Nàng nhận lấy túi tiền, khẽ : "Cảm ơn ."
"Khi nào khởi hành?" Thẩm Tranh hỏi.
" nghĩ... khi làm xong lô d.ư.ợ.c thiện đặt , tìm một giúp đỡ trông coi nhà cửa và hỗ trợ khám bệnh, lẽ... đầu tháng ." Lâm Vi lên kế hoạch.
"." Thẩm Tranh gọn lỏn, " đưa nàng đến Thanh Châu."
Lâm Vi đột nhiên ngước lên : " đưa ? Thế còn nhà cửa và Tiểu Thạch..."
"Vương thẩm đáng tin cậy, thể tạm thời nhờ bà chăm sóc Tiểu Thạch vài ngày. Đưa nàng đến Thanh Châu định xong, sẽ trở về." Kế hoạch Thẩm Tranh rõ ràng và quả quyết, "Nàng một , yên tâm."
Thì , sớm suy tính chu thứ. Ngay cả sự an đường mà nàng lo lắng, cũng nghĩ đến. Lâm Vi đôi mắt sâu thẳm , nơi đó chứa đựng sự ủng hộ và bảo vệ hề che giấu. Khoảnh khắc , những âm mưu Dược đường Tế Thế, sự bồn chồn khi xa, dường như đều trở nên nhỏ bé đáng kể.
Ánh trăng như nước, rải khắp sân nhỏ. Hai sóng vai mái hiên, tuy nhiều lời, tâm hồn gần gũi hơn bao giờ hết. Phương xa cố nhiên đáng mong ước, nơi tâm trí nàng hướng về, bén rễ sâu sắc tại nơi .
Chưa có bình luận nào cho chương này.