Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 729: Hảo tâm làm chuyện xấu
Ngọc Khê thành tiếng: "Đương nhiên thể để hời . thì cháu sẽ dùng, cháu dùng dùng con trai . Con trong tay , quan hệ hai nhà chừa một đường sống, cũng hy vọng, dám làm loạn nữa, còn chắn một phiền phức."
Ông Ba ngẩn , cảm thấy chút nhận cô cháu gái nữa. Đây đạo dùng ?
Niên Quân Mân tiếp lời, suy nghĩ : " làm cũng làm công. Ai làm thì mỗi tháng trích một trăm đồng biếu bà cô út. Bà cô út cầm lợi ích, bọn họ còn cung phụng bà. việc nặng trong nhà cũng làm, bà cô út cứ việc hưởng phúc, cần làm lụng vất vả nữa."
Niên Quân Mân tiện thẳng , khoản tiền ngoài luồng (ý tiền trích từ lương), trợ cấp cho ai cũng , bản tiền trong tay cũng cứng cỏi hơn.
Ngọc Khê: "Quân Mân đấy ạ. Chu Vi Cường ba con trai, nếu dùng cả ba thì một tháng 300 đồng !"
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Bà cô út ngờ còn phần lợi ích cho . Bà động lòng, chỉ vì tiền mà còn vì thể trút cơn giận: "Làm khó vợ chồng các cháu tính toán cho chúng ."
Ngọc Khê : "Cháu cũng hỏi bà cô út một chút, ba con trai Chu Vi Cường thế nào ạ?"
Bà cô út thở dài: "Chu Bình thì cũng , ơn nghĩa, mấy năm nay vẫn lén lút mang đồ sang biếu. Thằng hai tính tình thẳng thắn, cũng thể . Thằng ba thì lời vợ, cũng coi như tạm !"
Ngọc Khê hiểu rõ, trò chuyện với các trưởng bối một lúc, hành lý cũng thu dọn xong xuôi.
Buổi tối, hai vợ chồng ngủ sớm cô con gái nhỏ ngủ : " ơi, chúng thật sự về ạ?"
Ngọc Khê: " nỡ ?"
"Một chút ạ."
Ngọc Khê quá rõ tâm tư con gái. Ở đây cô bé cứ như đại ca , hai ngày nay chơi đến phát điên . xong mấy câu chuyện dọa ma cảm thấy nữ tướng quân, chơi trò đóng vai gia đình cũng thèm chơi nữa, còn năng hùng hồn đầy lý lẽ ngây ngô!
Diệu Diệu ngoài miệng nỡ, ngủ ngay lập tức.
Niên Quân Mân khẽ: "Hai ngày nay con bé mệt phờ , em xem khuôn mặt nhỏ nhắn phơi nắng đỏ ửng kìa."
"Về , ngủ , mai còn dậy sớm đấy!"
"Ừ."
Bạn thể thích: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Ngày hôm , hai vợ chồng dậy sớm vì lên đường. Ăn xong bữa sáng, những họ hàng thiết đều đến tiễn đưa.
Vợ chồng Ngọc Khê cảm thấy lưu luyến gì mấy, Diệu Diệu thì hào phóng vô cùng, trừ bình sữa và cốc uống nước thì đồ gì cũng tặng hết cho .
Rời khỏi thị trấn, tâm trạng cô bé xuống dốc mất một lúc lâu.
Đến thành phố mới đỡ hơn một chút, cô bé nghiêng đầu hỏi: " ơi, về nhà con thể gửi bưu điện đồ con dùng cho em gái nhỏ ạ?"
Ngọc Khê từ chối: " , đồng ý."
"Tại ạ? Em gái đáng thương lắm, quần áo cũng , sữa bột cũng uống bao giờ."
Ngọc Khê giảng giải cho con về sự chênh lệch giàu nghèo, cũng con hiểu , dù hiểu cô cũng : "Diệu Diệu, đồ con dùng đều đồ , một bộ quần áo giá cả trăm tệ, một cái túi xách vài trăm tệ. Còn em gái thì , mặc quần áo cũ chị, giày vải tự làm, cả cộng đến mười mấy đồng tiền."
Diệu Diệu ngắt lời : "Chính vì thế con mới tặng quần áo mà!"
Ngọc Khê: "Đó chính điều . cảnh sống em gái, phần lớn trẻ con ở đó đều giống , em cảm thấy gì . nếu con tặng quần áo, lâu dần em sẽ cảm thấy cao hơn khác một bậc, sẽ ghét bỏ chính gia đình , sẽ nảy sinh chấp niệm với tiền bạc. Một sự bất công thể hủy hoại cả đời ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Diệu Diệu nhíu mày, cô bé hiểu nổi, cảm thấy lời thâm sâu, ngẩng đầu ba: "Ba ơi."
Niên Quân Mân: "Những điều đều cả, hiện tại con hiểu , lớn lên con sẽ từ từ hiểu . Ba con lòng , đôi khi, lòng (hảo tâm) làm hỏng việc (làm chuyện )."
Ngọc Khê những điều đen tối hơn. Con gái ý , thời gian lâu , nhận sẽ cảm thấy đó ý nữa mà ngược sẽ cảm thấy sỉ nhục, trong lòng nhất định sẽ oán hận ghen ghét. Cô chỉ con gái quá sớm thôi, trẻ con cần tuổi thơ.
Diệu Diệu chìm trầm tư. Vợ chồng Ngọc Khê , con đường dạy con những ông bố bà trẻ còn dài lắm!
Hai đến sân bay tỉnh, đáp chuyến bay thẳng về thủ đô. Đến sân bay thủ đô hơn 3 giờ chiều.
Hai lối thường. chỉ hai về, tay bế con, tay chờ lấy hành lý. Tiếng la hét chói tai vang lên làm hai giật .
Ngọc Khê nhanh tay bịt tai con gái , ngước mắt . Trời đất ơi, fan hâm mộ giơ biển tên, quá điên cuồng.
Ngọc Khê vội vàng kéo Quân Mân nhanh. Lát nữa ai , lỡ fan đụng trúng thì oan uổng quá.
Hai vợ chồng bước nhanh ngoài. Ngôi đang chờ đón một ca sĩ, Ngọc Khê chút ấn tượng, năm ngoái mới nổi lên. Chờ lên xe, Ngọc Khê : "Đừng mấy năm nay cát-xê diễn viên tăng ít, luận về kiếm tiền thì vẫn ca sĩ kiếm nhiều hơn, sức ảnh hưởng cũng gì sánh bằng."
Một bài hát hot lên nổi tiếng khắp cả nước, đương nhiên cũng gặp may, bài hát nổi nổi cũng khối .
Niên Quân Mân nhíu mày: "Sức ảnh hưởng càng lớn thì phí đại diện cũng càng cao. phí đại diện đáng bao nhiêu, giờ động một tí lên đến hàng triệu, đây còn danh tiếng lắm, danh tiếng còn đắt hơn."
Công ty Ngọc Khê ca sĩ, đều diễn viên chuyên đóng phim. Đừng hạng A, luận về kiếm tiền thì thúc ngựa cũng đuổi kịp một ca sĩ nhỏ.
Hai vợ chồng bàn tiếp đề tài nữa, chút vội vã về nhà.
Về đến nhà, Ngọc Khê mặc kệ hành lý, ôm con gái bước nhanh trong phòng.
Cô cả Lữ: " mẫu t.ử liền tâm, cô bảo hai thằng cu cứ vươn cổ cửa mãi!"
Ngọc Khê lạnh, cô đặt con gái xuống cởi áo khoác, đợi ấm lên mới đưa tay ôm con trai, mỗi tay bế một đứa lên, ước lượng: "Béo lên ."
Cô cả Lữ : "Hai đứa ăn lắm, dày , béo mới lạ."
Ngọc Khê thật sự nhớ các con, hai nhóc cũng . Cũng may ít nhất , cứ ê a chuyện như thể nhiều điều kể với Ngọc Khê.
Ngọc Khê ôm con xuống, Diệu Diệu sán gần: "Em trai, nhớ chị ?"
Nhấp Nháy hiểu nên nể tình "a" một tiếng, Dung Dung thì , bé thích hơn.
Xem thêm: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Diệu Diệu em trai đáp nên vui, bắt đầu chia sẻ câu chuyện, khua tay múa chân kể về những điều thấy ở Tây Bắc.
Ngọc Khê thấy chỉ cô cả Lữ: "Chị Mai nhà ạ?"
Cô cả Lữ : "Nó đưa An Khang bệnh viện , chắc lát nữa về thôi."
Ngọc Khê hỏi: "An Khang bệnh ạ?"
nên thế chứ, hiệu quả linh thủy Nhấp Nháy chuẩn lắm mà, chân Niên Quân Mân còn khỏi hẳn cơ mà!
Cô cả Lữ : " bệnh . Lúc trưa ba thằng cu chơi với . Đừng tay Dung Dung và Nhấp Nháy nhỏ mà lực mạnh lắm đấy, hai đứa thích cái gì sống c.h.ế.t buông. An Khang tức điên lên, con lật đật đồ chơi An Khang thích nhất, hai đứa cướp mất. An Khang , chắc ép quá nên hét lên một tiếng 'a'. Cô và Hoa Mai đều thấy, sợ ảo giác nên nó đưa An Khang bệnh viện kiểm tra ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.