Những Năm Tháng Tươi Đẹp Ở Thập Niên 90
Chương 419: Ai là quân cờ của ai
Vương Phúc Lộc, chồng cũ Vương Điềm Điềm, dáng vẻ chẳng đổi chút nào, ngược càng thêm phát tướng, càng hổ danh với cái tên "Phúc Lộc". Ông chiếm hết cả chiếc ghế sô pha, ha hả: “Còn nhớ ?”
“Nhớ chứ, ngài tới đây việc gì ?”
Vương Phúc Lộc thấy trợ lý bưng tới, hỏi: “ nước đun sôi để nguội ? Bác sĩ dặn uống nhiều nước ấm.”
Trợ lý vội : “ ạ, để lấy.”
Vương Phúc Lộc tiếp: “Chuyện công ty cô . nợ cô một ân tình, cô quên chứ!”
“ quên.”
Đừng bỏ lỡ: Thập Lục Nương, truyện cực cập nhật chương mới.
“ quên cũng chẳng thấy cô tới đòi thực hiện, cứ kéo dài cả năm trời. mà tới thì chắc cô cũng chẳng bao giờ đòi.”
Thật trúng tim đen, Ngọc Khê bao giờ định đòi món nợ ân tình , danh vẫn luôn cất kỹ. Cô hỏi: “Hôm nay ngài tới đây để chuyện ?”
Vương Phúc Lộc uống ngụm nước ấm, chép miệng: “Nước lọc nhạt nhẽo. tới thật sự để thực hiện lời hứa. đầu tư hai bộ phim truyền hình, một bộ điện ảnh. công ty cô thể tới thử vai, vị trí vai chính. Tuy thể cho hết vai chính, một bộ thì thể.”
Trong lòng Ngọc Khê xoay chuyển thật nhanh. Lời Vương Phúc Lộc cô tin . béo như Phật Di Lặc, tạo cảm giác thiện, nếu thật sự vô tâm cơ thì chẳng thể hô mưa gọi gió khi chuyển nghề.
Cô mới tin vì thực hiện lời hứa, Vương Phúc Lộc phỏng chừng sớm quên béng , ước gì cô đòi chứ. Suy nghĩ kỹ một chút, linh quang chợt lóe: “Uông Hàm cướp mất kịch bản ngài nhắm trúng ?”
Đôi mắt híp Vương Phúc Lộc mở to một chút. Ông vốn thành kiến với phụ nữ, tư tưởng gia trưởng, thâm tâm cho rằng phụ nữ làm nên trò trống gì. Ông đặt cái ly xuống: “Cô quả nhiên khác với Vương Điềm Điềm.”
Ngọc Khê: “Ngài đang vũ nhục đấy ?”
Trong mắt , Vương Điềm Điềm chính loại hám lợi lòng tự trọng. Bên cạnh ông chắc chắn thiếu những vì tiền mà vứt bỏ tôn nghiêm. đem so sánh với Vương Điềm Điềm, mặt Ngọc Khê lạnh ít.
Vương Phúc Lộc sững sờ, rốt cuộc cũng nghiêm túc hơn một chút: “ dùng từ . Uông Hàm đích xác cướp mất thứ nhắm trúng. Thế nào, chung kẻ địch, chúng thể hợp tác.”
Ngọc Khê hỏi: “Hai bộ phim truyền hình thể loại gì? Điện ảnh đề tài gì?”
Vương Phúc Lộc xoay xoay chiếc nhẫn ngón cái. Lúc tới ông tính toán, giờ lâm thời sửa kế hoạch: “Một bộ phim võ hiệp, một bộ phim tình cảm. Điện ảnh phim thương mại, hợp tác với tập đoàn G Hồng Kông, hứng thú ?”
Ngọc Khê thu hết động tác nhỏ Vương Phúc Lộc mắt. lúc tới thành ý, thấy cô khó đối phó mới chịu đưa thành ý thật sự. Những tài nguyên tự nhiên , công ty cô nhỏ, đủ vốn đầu tư, cũng kiếm dự án lớn. Đây cơ hội: “Hợp tác vui vẻ.”
Vương Phúc Lộc trầm mặc vài giây ha hả: “Cô thật sự khác biệt. Hợp tác vui vẻ.”
Ngọc Khê ghi địa chỉ. Vương Phúc Lộc cũng ở lâu. Sự xuất hiện Uông Hàm làm ông cảm thấy nguy cơ, những thứ ông coi trọng đều cướp . Ông thích động nên cố ý điều tra Uông Hàm, tra Lữ Ngọc Khê. Ông thích sự kiềm chế lẫn .
Lữ Ngọc Khê quân cờ , vốn định lừa gạt qua loa, ngờ cô khôn khéo như . Ông thói quen thả dây dài câu cá lớn, Lữ Ngọc Khê tương lai làm nên chuyện thì cũng coi như khởi đầu , cho nên ông đổi sang tài nguyên hơn, hy vọng lãng phí.
Sự xuất hiện Vương Phúc Lộc, cho dù mục đích riêng, cũng giúp Ngọc Khê một ân tình lớn. Lý Tiêu ở trong nước khen ngợi quá mức, so với một diễn viên hạng A thì còn kém xa. Hợp tác với tập đoàn G, chừng năm nay sẽ lọt top đầu, Lý Tiêu nhờ đó mà một bước lên mây cũng khả năng.
Hoàng Lượng tới tin thì mừng rỡ thôi: “Cô thật lợi hại, đều chế tác lớn. Đừng vai chính, vai thứ cũng kiếm bộn . vẫn luôn lo lắng đây, bọn họ đều thiếu những dự án lớn, giờ thì .”
Ngọc Khê : “Ba bộ , một bộ thể định vai chính. nhắm trúng bộ điện ảnh, để Lý Tiêu , ý thế nào?”
Theo dõi để đón nhiều bộ truyện nhé ạ
Hoàng Lượng : “ cho rằng Chu Tuấn thích hợp hơn.”
“Ồ? Tại ? tưởng sẽ lăng xê Lý Tiêu chứ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hoàng Lượng gãi đầu: “Lý Tiêu ngạo khí, thuộc dạng ‘cơ cấu’, quy hoạch riêng cho bản , chắc chịu . diễn những bộ phim phù hợp, thế nào nhỉ, chính phù hợp với tính cách , đối với sự phát triển cũng thuận lợi hơn.”
“Còn Chu Tuấn thì ?”
Gợi ý siêu phẩm: Khúc Tử Trúc Năm Ấy đang nhiều độc giả săn đón.
Hoàng Lượng tới công việc thì tuyệt đối đại diện xứng chức nhất: “Tính dẻo mạnh, kỹ thuật diễn luyện lâu như cũng tồi. Ưu thế ở khuôn mặt hơn Lý Tiêu. Hai năm gần đây, vai chính phim thương mại đều ngoại hình tệ. cũng thông qua cơ hội xác định tương lai cho Chu Tuấn.”
Ngọc Khê trầm tư: “ chuyện với Lý Tiêu .”
“, sẽ xử lý .”
“Ừ, dẫn thử vai, định thì ký hợp đồng.”
“.”
Ngọc Khê sắp xếp xong xuôi, lập tức cảm thấy nhẹ nhõm. Cô mong chờ sắc mặt Uông Hàm khi chuyện .
Trợ lý : “ cô gái tên Từ Nguyệt gặp chị.”
Ngọc Khê gặp, cô ký với Từ Nguyệt vì cô dính dáng đến Duyệt Huy: “Em với cô , ý định cô chị đều , chị sẽ ký với cô .”
Trợ lý: “.”
Ngọc Khê nghĩ đến việc ký hợp đồng với mới. nên ký thêm ? đó cô phủ định ý nghĩ , gần đây Uông Hàm đang kiếm chuyện, thời cơ để ký hợp đồng.
Trợ lý nhanh : “Cô chịu , cứ nằng nặc đòi gặp chị.”
Ngọc Khê: “ gặp. Cô chờ thì cứ chờ.”
Tối tan làm, Từ Nguyệt vẫn . Ngọc Khê cau mày: “Cô chặn đường cũng vô dụng thôi.”
Trong mắt Từ Nguyệt ngập nước: “ thật sự hết cách , vai diễn đổi. Từ Hối Hướng bức thỏa hiệp. cô bụng, cô giúp với, cầu xin cô, giúp với.”
Ngọc Khê nhíu mày: “ cho rằng, vì cầu xin , cô nên tự tìm Từ Hối Hướng mà chuyện. Ân oán đời nên liên lụy đến cô.”
Từ Nguyệt sợ hãi Từ Hối Hướng: “ , cô hiểu ông . Ông hỉ nộ vô thường, bồi dưỡng chúng chỉ vì lợi ích, làm con rối gỗ nữa.”
Ngọc Khê tham gia ân oán với Từ Hối Hướng: “ thật sự giúp cô.”
xong, Ngọc Khê lên xe. ngờ ngày hôm Từ Nguyệt tới, cô gái bám riết buông.
Cô cũng buồn bực, cô cho cảm giác từ bao giờ thế? Cô thật sự thánh mẫu, sẽ nhất thời mềm lòng giúp đỡ khác, đặc biệt một đóa "tiểu bạch hoa" sắp "hắc hóa". Cô rước phiền phức, cũng giúp đỡ đó lợi dụng công ty để đối đầu với Từ Hối Hướng, cuối cùng chịu thiệt chính .
Điều cô thể làm từ chối khi rõ đó rắc rối, giảm thiểu phiền phức xuống mức thấp nhất.
Hơn nữa, cô luôn cảm thấy, nếu Từ Hối Hướng thực sự đối phó Từ Nguyệt, khi Từ Nguyệt tâm tư riêng, sớm thể diệt cô , còn để Từ Nguyệt chạy nhảy lung tung thế ?
Cô thật hiểu nổi Từ Hối Hướng.
Đang suy nghĩ thì trợ lý : “ tên Uông Hàm gặp chị.”
Ngọc Khê lạnh trong lòng, rốt cuộc cũng tới: “Cho bà .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.