Những Mùa Nắng Đẹp
Chương 7: Nỗi nhớ dịu êm
Cơn mưa chiều buồn tẻ thoáng qua, mặt đường đọng vũng nước nhỏ. Hạ San thấy gương mặt ẩn hiện đó. Tâm trạng cô nặng nề, hẳn Chấn Bình đang đợi cô cùng xem phim.
- Em về ! - Cô tiếng đáp trả, ngôi nhà chợt vắng lặng. về ?
xuống sô pha, cô cảm giác mỏi mệt bao trùm. gian yên ắng đó gợi bao ý nghĩ m.ô.n.g lung mơ hồ. Cô quen lắm, lúc nào Chấn Bình cũng luôn mở cửa cho vợ. nấu cơm chiều và cả hai dùng bữa cùng . Cũng lâu lắm cô kĩ mặt . Những tưởng mãi mãi trai thuở ấu thơ, giờ hai đứa thành vợ chồng. Bàn tay thật ấm áp, mỗi khi đông về cứ chạm lên má cô.
Chiếc sơ mi vắt sô pha, bất giác cô lấy nó xuống. Mùi thơm dịu nước giặt và cả mồ hôi mặn chát. Cô bỗng thấy vô tâm quá, bao giờ cô giặt áo cho . thể mười tám tuổi một cái cớ tâm hồn cô lớn, thể yêu nếu cô thật sự nghĩ tới điều đó...
Thời gian chầm chậm trôi, Hạ San giật thức giấc. Gần sáu giờ sáng, cô bật dậy vì ngủ quên ở sô pha. Suốt đêm Chấn Bình về, cô dụi mắt quanh. đầu tiên cô cảm giác lo lắng cho . Dự cảm điều gì chẳng lành, nó len lỏi sâu tận trái tim. khi chỉ ảo tưởng cô lo ngại nó liên quan chuyện hôm qua, khi mà Nhật Phong khiến cô khó chịu.
- Thôi nào!
Hạ San ủ rũ đến trường, Chấn Bình quanh quẩn bên cô. Mấy bạn tụ tập gần sân bóng, từ ngoài cổng cô thấy họ.
Đừng bỏ lỡ: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn), truyện cực cập nhật chương mới.
- Hạ San, học sớm ?
Cô khẽ , bọn con gái mừng rỡ thi kể. đặc biệt lắm, chiều hôm qua Chấn Bình đậu xe cổng trường, các cô gái tha hồ ngắm ông thầy trai.
- Chẳng thầy Hạ đợi ai, bọn tớ canh hoài mà thấy!
- Chiều hôm qua cổng trường? - Hạ San ngây , nghĩa thấy tất cả!
- thể nào!
Cô thì thầm, sắc mặt tối sầm . Các bạn cô khó hiểu, dù thế họ còn bàn luận việc một giáo viên nam trường bên cạnh tai nạn ô tô đêm qua. rõ đó ai khá nghiêm trọng. Trong lòng cô nhói lên thứ cảm giác kì lạ, cứ bồn chồn day dứt. Nhật Phong thấy cô từ xa, mang nhiều nét ưu tư phiền não. Hạ San chẳng nghĩ nhiều, cô vội vã ngay.
Tiếng máy chờ lâu, Chấn Bình vẫn điện thoại. Hạ San yên, cô bỏ luôn tiết học sáng nay để tìm . Ngôi nhà ở ngay mặt, cô lặng lẽ bước . khi về cũng nên!
Đẩy cánh cửa , thứ im lặng như tờ. Chiếc sơ mi đấy, sô pha êm ái. Cô buồn bã xuống, cái điện thoại ở chân ghế. Nó rơi từ bao giờ ! Cô nhẹ nhàng cầm lên xem, lúc nào cô cũng khám phá nó cả. Trong đây hình cô, từ lúc ấu thơ đến giờ. vài tấm hình cô và chụp chung, tuổi thơ cô cứ thế ùa về. Dừng chỗ vài đoạn ghi âm, cô ngỡ ngàng với những gì thấy.
Hôm nay trời khá , xa ngần năm em trông sẽ thế nào. Em nhớ ? Bản thì lúc nào cũng nghĩ về em. Ngày sân bay, em mặc chiếc váy màu hồng . chỉ ước ao ôm em một lúc sợ em bỏ chạy mất. Thật buồn ? kẻ ngốc thiếu kinh nghiệm, ai mang tình yêu qua nửa vòng Trái Đất! lúc về, em yêu khác ...
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
... Thoắt cái ở cạnh bao năm xa cách. nghĩ chỉ mơ khi em chịu lấy . thứ êm đềm trong cuộc hôn nhân ngọt ngào . thầm mong một cái ôm nhẹ nhàng em, cô bé ạ...
... Căn phòng buồn chán quá, em về với . Trời mưa nặng hạt, sáng cảm. Học trò trêu về vợ chăm, nhiều khi mong mỏi em về sớm chút. sẽ đưa em cánh đồng oải hương chơi, khí thật yên bình. em bên cạnh, mãi mãi vùng trời bình yên...
Giọt nước mắt bất chợt rơi xuống khóe mi, Hạ San gạt nhẹ nó. Cô ôm chiếc áo lòng òa .
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
Những tưởng xa xôi lắm ...
Khi cái cảm giác yêu ai đó từng xuất hiện.
Ba năm trôi qua...
Ngày cô bước chân lễ đường. ở đấy, kề bên cô. Từng món quà tặng, những con chữ và cả tình cảm bao la dành cho cô. Hạ San đau đớn vô ngần. Nhiều đêm ngủ, mấy uống rượu. Cô thấy, cô cô chẳng hiểu cho .
Như một kẻ ngốc nghếch. Em sống mà để ý gì đến tình yêu dành cho em. Đến khi em chợt nhận thì chìm sâu trong nỗi nhớ...
...
Con đường mòn dẫn lối về nhà , hai bên cỏ mọc xanh um. Đôi bướm trắng lượn lờ mặt, Hạ San nhớ tháng ngày cùng cô đuổi bướm hái hoa. cô ở ngoài cổng, bà chăm bón mấy chậu hoa mang từ Pháp về. Cô thế nào với đây, rằng tại cô mà Chấn Bình về nhà.
- Chồng con để quên điện thoại nên chẳng liên lạc ? - Bà Thẩm chau mày, ít lúc cô chỉ thể cầu cạnh .
- Con hỏi nhà thông gia ? Nhỡ nó về !
- Con...
Cô ấp úng, bà Thẩm lắc đầu. Con gái tính tình trẻ con quá, bà liền gọi điện bên nhà bố . Sự căng thẳng dứt, Chấn Bình đấy. Hạ San tưởng như cô suýt vì lo cho .
- Hyoka Hashi -
- Thôi nào, chúng trường xem thử! Con nhanh lên! - Bà giục, cô nhen nhóm thêm niềm hy vọng.
Cổng trường mặt, tâm tư Hạ San ngổn ngang. bao giờ cô nghĩ rằng yêu cô đến thế. Cô thật vô tâm, giờ đây, trái tim mang nỗi trống rỗng tột cùng. biến mất khỏi cô khi cô kịp lời xin .
- Chấn Bình, đang ở ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.