Nhưng Mà, Em Đã Phải Lòng Anh Rồi
Chương 7: SỦNG HẾT CỠ MỖI NGÀY
Sáng thứ Hai, văn phòng Asteris Group sớm rộn ràng. Các nhân viên xì xào bàn tán, ánh mắt tò mò liên tục hướng về cặp đôi “nổi tiếng” – Cố Thanh Thần và Tổng giám đốc Lý Giai A. Tin tức công khai sủng bá đạo hôm qua vẫn kịp lắng xuống, và giờ đây, ai cũng mong chờ xem màn tương tác tiếp theo.
Giai A bước phòng làm việc, cố giữ vẻ nghiêm túc, lòng cô vẫn nhói nhịp khi nghĩ về những cử chỉ bá đạo và nụ dịu dàng . kịp xuống, Cố Thanh Thần xuất hiện, tay cầm cốc cà phê nóng:
“Chào buổi sáng, Tổng giám đốc.”
Giai A nhíu mày, giận nhịn :
“… xuất hiện sớm hơn cả ?”
nhếch môi, ánh mắt trêu ngươi:
“ đến sớm để kiểm tra xem em uống cà phê , và để… sủng em kịp buổi sáng.”
Cô đỏ mặt, hờn dỗi:
“ vô lý. chỉ cần cà phê bình thường thôi, cần gì sủng như ?”
cúi sát gần, giọng trầm ấm:
Xem thêm: Đêm Tân Hôn, Ông Trùm Tàn Tật Đã Đứng Dậy - Đường Luyến & Vân Thâm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Vô lý? Em nữ tổng tài , và sủng em mỗi ngày … nhiệm vụ bắt buộc.”
Cô hờn giận, môi mím , tim thì lỡ nhịp:
“… thật quá đáng… … thừa nhận, thích cách sủng .”
bật , ánh mắt lóe sáng:
“ . Từ nay, mỗi ngày sẽ sủng em theo cách riêng. Và em… trốn tránh .”
Buổi sáng trôi qua với hàng loạt tình huống “bá đạo sủng”:
Khi Giai A đang họp trực tuyến, nhắn tin: “Đừng quên uống nước và thở sâu. lo cho em.”
Khi cô tập trung báo cáo, bất ngờ ghé tai thì thầm: “Em làm việc chăm chỉ quá, cần nghỉ một chút để ôm.”
Trong buổi thuyết trình, xuất hiện, cạnh cô, ánh mắt dí dỏm: “Em thấy , luôn ở đây.”
Cả phòng họp bàng hoàng khúc khích. Giai A đỏ mặt, hờn giận thể giấu niềm vui. bá đạo quá ngọt ngào, và cô khó lòng thoát khỏi .
Giữa buổi trưa, khi văn phòng yên tĩnh, kéo cô hành lang, ánh nắng chiếu qua cửa kính tạo thành những vệt sáng lấp lánh.
“Em ,” thì thầm, giọng trầm ấm, “ thích em nghiêm túc, cứng rắn… mềm lòng khi bên .”
Cô , hờn dỗi:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“… lúc nào cũng cách làm đỏ mặt.”
, cúi sát, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ:
“Bởi vì mỗi ngày em đều nhớ rằng… em thuộc về .”
Cô nhắm mắt, cảm giác tức tan chảy. nắm tay cô, dẫn đến quán cà phê nhỏ trong tòa nhà – nơi đây cô từng mưa chơi piano.
“Em thích nơi , ?” hỏi, ánh mắt ấm áp.
Cô gật nhẹ:
“Ừ… nơi … nhiều kỷ niệm…”
Bạn thể thích: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
siết tay cô, giọng trầm dí dỏm:
“ sẽ tạo thêm kỷ niệm mới… mỗi ngày, nơi công sở, nơi văn phòng… bất cứ . Chỉ cần em bên .”
Buổi chiều, khi Giai A đang chăm chú làm hồ sơ, bất ngờ đặt bàn một tấm thiệp nhỏ:
“VIP Access – chỉ dành cho em.”
Cô , giọng mím khóe mắt lóe sáng:
“… tinh vi nữa .”
nghiêng , giọng trầm:
“ tinh vi, chỉ … em quên, em luôn đặc biệt trong .”
Cô đỏ mặt, tim loạn nhịp. cúi sát, thì thầm:
“Ngày nào cũng sẽ sủng em… từ sáng đến tối. Chỉ em duy nhất.”
Cô gì, chỉ lặng , nhận từ khoảnh khắc , văn phòng còn chỉ nơi làm việc. Nó sân khấu ngọt ngào, nơi bá đạo sủng và cô kiêu kỳ mềm lòng, nơi chỉ khán giả chứng kiến tình yêu họ.
Chiều tối, khi về, vẫn nắm tay cô, dẫn qua sảnh lớn:
nhẹ nhàng nhắc nhở cô uống nước, chăm sóc bản .
kéo cô phòng cà phê, đặt lên bàn một chiếc bánh nhỏ: “Cho em… để nhắc rằng luôn nhớ em.”
Khi cô đỏ mặt, nghiêng sát, thì thầm: “Em hổ, vì … sẵn sàng sủng em cả thế giới.”
Giai A lặng , tim mềm . Cô , từ nay, công sở chỉ nơi làm việc – mà thế giới ngọt ngào, nơi bá đạo sủng, cô chống đối say mê, và chỉ khán giả.
Ngoài , mưa rơi, ánh đèn lấp lánh, trong trái tim hai , chỉ còn tình yêu ngọt ngào, bá đạo, sủng tràn đầy, mở đầu cho những ngày tiếp theo trong cuộc sống công sở ngôn tình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.