Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Như Khúc Tình Ca

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

NHƯ KHÚC TÌNH CA (3)

Tác giả: Thạch

tự nhiên đại ca cứ em thế?”

Tiến Đạt thành tiếng câu hỏi . giải thích:

“Kẹo đem em nhanh tay “xin” một cái. còn gì em bóc cái thứ hai bắt ăn.”

ngượng ngùng:

“Em… em xin . ăn đồ ngọt ? Cây kẹo vẫn còn nguyên nè.”

Tiến Đạt mỉm , bằng ánh mắt dịu dàng:

“Chỉ cần đồ em thích sẽ thử ăn. như mới hiểu em nhiều hơn.”

vội xua tay:

cần…”

còn hết câu chén kẹo mút một cách ngon lành.

Tiến Đạt tới híp cả mắt:

“Ngon thật đấy.”

Nơi chỉ cách nhà hơn ba trăm mét. Hiện tại trời ngớt mưa nên quyết định chạy bộ về nhà. thể để bố nhờ xe trai mới quen như .

Nghĩ làm, chén vội cây kẹo mút cắm đầu chạy:

“Đại ca về nha. Nhà em ngay đây . Cảm ơn đại ca nhiều lắm ạ.”

Tiến Đạt tủm tỉm , đưa tay vẫy chào . Chắc hẳn đợi trời tạnh hẳn mới về. nhà bác Thắng cách đây gần chục cây . Mưa nhỏ đường xa vẫn ướt như thường nên quyết định chờ thêm vẻ chính xác.

thấy chạy sân, tò mò hỏi:

“Làm gì mà hớt ha hớt hải thế ? Minh Ngọc ? tưởng hai đứa con cùng .”

vội vàng giải thích:

“Minh Ngọc với bạn cùng lớp ạ. Con nhờ xe quen để về giúp làm cơm. thấy con ngoan ?”

bật :

quen nào ? ?”

còn kịp “bốc phét” thì giọng trầm ấm quen thuộc vang lên.

“Cháu chào cô.”

ngơ ngác đang cổng, tay chiếc mũ bảo hiểm màu hồng chói mắt .

“Cháu Tiến Đạt. Hạ Linh để quên mũ xe nên cháu mang tới cho em .”

đột nhiên reo lên:

“Tiến Đạt - con trai thứ hai bác Thắng ? Trời đất. Cháu lớn quá , cô nhận .”

xong, tiếp lời:

“Còn đực đấy làm gì? Pha nước mời uống chứ.”

trong bếp chuẩn theo lời .

Tiến Đạt giải thích rõ ràng với chúng vô tình gặp ở nhà cô Lan, đó đưa về và gặp mưa lớn.

vui vẻ :

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Ngày xưa cháu mũm mĩm hơn nhiều. Bây giờ dáng thanh niên lắm . Còn con bé Hạ Linh nhà cô thì chẳng khá hơn bao. Nó vẫn trẻ con lắm.”

bưng nước lên, nén nổi tò mò nên hỏi:

Đạt từ ạ?”

cao giọng đáp:

“Đương nhiên. Hai nhà từng sống cùng một khu tập thể mà.”

, tiếp lời:

“Hồi đó mà cháu chắc con bé Hạ Linh ghẻ lở mất thôi.”

Tiến Đạt như nhớ điều gì liền thành tiếng:

“Cháu còn nhớ cả xóm tìm nhện để nướng cho Hạ Linh ăn.”

ôm bụng :

“Thần kỳ thật...”

tới nhện hiểu vấn đề . định đánh bài chuồn thì lên tiếng.

“Hôm nay nhà cô làm cơm hoá vàng. Cháu ở ăn cơm cho vui.”

hổ khi nghĩ tới việc thường chăm hồi bé nên hai má đỏ bừng.

khi nhà Đạt cũng hoá vàng đó . Hơn nữa, cơm con nấu ngon, sợ nuốt trôi ạ.”

Tiến Đạt nhoẻn miệng :

“Cháu cảm ơn cô. Bố cháu vắng, cháu đang sợ ăn cơm một .”

xong, Tiến Đạt sang :

thể nuốt trôi cơm thì lát nữa mới .”

Thấy im lặng, Tiến Đạt tò mò hỏi:

“Em vui khi chúng quen từ hả?”

khẽ gật đầu, thành thật đáp:

“Nó ngoài sức tưởng tượng em.”

Tiến Đạt mỉm , cầm lấy đĩa nem mới cuộn từ trong tay :

“Hôm qua, cho dù em vô tình chỉ bức ảnh thì bố gọi gặp em vẫn thôi.”

“Vì đưa bác tới đây còn gì.”

“Thực xung phong cùng bố. bé con ngày còn nhận . Kết quả đầu óc cô bé đó trống trơn, một chút kí ức nào cả.”

cúi đầu:

“Em… thực sự nhớ gì.”

Tiến Đạt lấy tay điểm nhẹ trán :

“Cứ từ từ nhớ. một yêu cầu.”

ngước mắt đối diện:

“Yêu cầu gì chứ?”

Tiến Đạt khẽ mỉm :

“Nghiêm túc suy nghĩ về việc làm bạn gái .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...