📓 Nhật Ký Quân Ngũ
Chương 1
📓Nhật ký quân ngũ – Khởi đầu
"Ngày bước qua cầu vinh quang"
tên Khang, năm nay tròn 18 tuổi. Lệnh gọi nhập ngũ đến bất ngờ, ngày thật sự lên đường, vẫn kịp chuẩn tâm lý.
Hôm nay ngày mặt tại huyện đội – nơi tổ chức lễ giao quân cho huyện sinh sống. năm nay, giống năm… Dịch COVID-19 khiến thứ trở nên lặng lẽ. sân để cùng dự lễ. Họ chỉ bên ngoài hàng rào, cố qua lớp chắn kẽm và bóng dày đặc.
thấy ánh mắt họ – lo lắng, thương con, tiếc nuối. Và cả sự tự hào. tất cả chỉ thể bên ngoài, ngắm chúng – những trai sắp khoác lên màu áo xanh bộ đội.
Lòng lúc bồi hồi lắm. Hồi hộp nữa.
nghĩ về những ngày đây – tự do, vui vẻ, bạn bè cà phê cà pháo, điện thoại rời tay, ngủ tới trưa la cà đến khuya. Giờ đây, thứ trở thành một điều xa xỉ. , một hành trình mới bắt đầu – hành trình làm một đàn ông nghĩa.
buổi lễ ngắn gọn, chúng bước qua "cầu vinh quang" – nơi tượng trưng cho bước chuyển giữa đời sống thường dân và con đường binh nghiệp.
còn cảnh các cô gái sinh viên xếp hàng, tặng hoa, vẫy tay như năm. COVID-19 lấy cả những giây phút đẽ đó.
và các đồng chí đưa lên xe quân đội. Khi bánh xe lăn khỏi huyện đội, phía tiếng hò reo, tiếng xen lẫn tiếng gọi tên con cháu. cố gắng quanh tìm cha , trong dòng đông đúc và náo động … chẳng thấy họ.
im xe. Mắt cửa sổ.
suốt đoạn đường , thấy hai bên đường dân chờ. Họ vẫy tay chào. giơ điện thoại video. cúi đầu chào.
Gợi ý siêu phẩm: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn đang nhiều độc giả săn đón.
quen họ. Họ cũng chẳng ai. ánh mắt họ chứa đựng một điều gì đó rõ ràng: sự tôn trọng.
Bởi họ …
Chúng đang lên đường thực hiện một nhiệm vụ thiêng liêng – nhiệm vụ bảo vệ đất nước , gìn giữ sự bình yên cho chính họ, cho gia đình họ.
ai cũng cơ hội để khoác lên màu áo xanh, để gọi “chiến sĩ”. Và giờ, một trong đó.
22/2/2021 – Ngày đầu tiên
"Những bước chân đầu tiên"
một quãng đường dài lắc lư xe quân sự, cuối cùng chúng cũng đến nơi. Ai cũng mệt mỏi, thì lim dim ngủ, thì chỉ im lặng cửa sổ. khi xe dừng cổng doanh trại, hiểu cảm giác háo hức, tò mò lạ thường. lẽ vì thứ mắt quá mới mẻ.
Doanh trại lọt thỏm trong một vùng rừng, cách xa khu dân cư. còn âm thanh phố xá, chỉ còn tiếng gió, tiếng ve và sự im lặng thiên nhiên. Xe dừng , chúng thẳng nơi ở, mà bộ từ cổng .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
laria
cứ nghĩ: “Chắc cũng gần thôi.”
. Từ cổng đến nơi ở chúng … ba cây . Và chúng bộ hết. Mỗi vác theo balo to nặng trĩu, riêng còn nhét đầy đồ dùng cá nhân, cả bánh kẹo gửi nên vai đau rát.
kịp đặt chân đến giường mà thấy tương lai gian nan lắm ...
Nơi chúng đóng quân một tiểu đoàn thuộc trung đoàn lớn. Quân đông, chỉ huyện mà còn các huyện lân cận, chắc gần cả ngàn . Đến nơi cũng quá trưa, trời nắng gắt, mồ hôi đầm đìa.
Một vài tiểu đội trưởng bước đón. Từng trong chúng gọi tên và phân về các tiểu đội sắp xếp sẵn từ . xếp tiểu đội 9.
Xem thêm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
tiểu đội trưởng khá thiện, dáng gọn gàng, da ngăm, luôn nở nụ nhỏ nơi khóe miệng. hướng dẫn chúng sắp xếp chỗ ở, chỉ từng chiếc giường sắt 2 tầng dán sẵn tên. phân tầng .
kịp thả balo xuống thì một đồng chí sĩ quan với ba vai bước . cao to, nước da ngăm đen, gương mặt nghiêm nghị. Giọng vang như sấm khiến cả phòng im bặt.
– đến giờ cơm ! Các ông tiểu đội trưởng, mau cho bộ đội tập trung sân ăn cơm!
mới , đó trung đội trưởng chúng .
Chúng lúng túng dậy, mỗi cầm chén đũa phát sẵn, rối rít xếp hàng theo lệnh các tiểu đội trưởng. Mới đầu còn lộn xộn lắm – ngang, dọc – nhờ các hướng dẫn, đội hình dần gọn gàng.
đó khẩu lệnh đầu tiên mà thấy rõ ràng trong đời lính:
– Tiểu đội 9! – Nghiêm! – Bước đều... bước!
Chúng bước về phía nhà ăn trong đội hình chỉnh tề.
Bữa cơm đầu tiên trong quân đội.
Mỗi một khay cơm đầy đủ: cơm trắng, thịt, rau, canh. lẽ vì ai cũng đói và mệt, nên ai than thở gì, chỉ cắm cúi ăn. Mùi vị thì… cũng tạm . cái cảm giác đói chuyến dài khiến thứ trở nên ngon hơn bao giờ hết.
Ăn xong, chúng nghỉ ngơi. Một buổi chiều nhẹ trôi qua. đó phát quân phục, các trang cá nhân: dép cao su, võng, mùng, xô nhựa, gói đồ vệ sinh… Mỗi ôm một đống, mặt đứa nào cũng mệt buồn .
giường, đống đồ mới, giọng ai đó khe khẽ :
“Từ nay bắt đầu sống như lính thật đó tụi bây.”
khẽ gật đầu, lòng chợt nhẹ một chút – vì đơn độc. Những đồng chí xung quanh, họ cũng đang bắt đầu hành trình như tôI.
Chưa có bình luận nào cho chương này.