Nhật Ký Pháo Hôi Của Hứa An Nhiễm
Chương 17
27
Mấy ngày , Hứa An Nhiễm nhận lời mời đến quán cà phê Mộc Hoài, vốn dĩ cô hứng thú, chịu nổi việc Mộc Hoài hết đến khác gọi điện cho cô, bất đắc dĩ nên đồng ý.
khi đến quán cà phê, cô mới nhận dường như lừa.
"Mộc Hoài, rốt cuộc tìm bản tiểu thư việc gì đấy?" Hứa An Nhiễm chống cằm chằm chằm mặt, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn.
Ánh mắt thiếu niên mặt lúc thì rơi xuống chiếc đồng hồ đeo tay, lúc thì tòa nhà công ty xa ngoài cửa sổ, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
"Hửm?" Hứa An Nhiễm sự lơ đãng .
"Xì, việc gì thì tìm chắc?" Mộc Hoài hừ lạnh một tiếng, cúi đầu uống một ngụm cà phê.
"Ồ, thật." Hứa An Nhiễm cầm túi xách, định dậy.
"Ê ê ê, việc việc! Thật sự việc mà!" Mộc Hoài thấy định thật, lập tức cuống quýt, theo bản năng đưa tay nắm lấy cổ tay Hứa An Nhiễm.
Khoảnh khắc da thịt chạm , giống như bỏng mà nhanh chóng buông .
"Thật chứ?" Hứa An Nhiễm thiếu niên bắt đầu đỏ ửng vành tai , lờ mờ cảm thấy gì đó .
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua rèm chớp tỏa trong quán cà phê, từng dải sáng tối xen kẽ rơi xuống bàn hai bên cửa sổ, dịu dàng ấm áp.
Góc bàn còn đặt một chiếc bình hoa cổ nhỏ đơn giản màu trắng sữa, một nhành hoa hồng tươi mọng cắm bên trong, những cánh hoa tầng tầng lớp lớp, uốn cong xuống, đỏ đến mức như thể thể vắt nước.
Quán cà phê hoa hồng gì lạ.
Lạ ở chỗ, quanh một lượt các bàn khác đều , chỉ riêng bàn .
Mộc Hoài một mực khẳng định đó cách bài trí và thiết kế vốn quán cà phê.
Đối với trò vặt , Hứa An Nhiễm tụt chỉ thông minh thì mới tin .
Còn cả chiếc cốc gốm đặt lộ liễu như thế bàn nữa, thô ráp vụng về, một cái đồ thủ công tự làm.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ, truyện cực cập nhật chương mới.
Hứa An Nhiễm đưa lời nhận xét mà cô cho chân thực và khách quan nhất: " nha."
ngờ cái lập tức làm cho Mộc Hoài phát cáu: " chỗ nào! Mắt vấn đề đấy!"
" kỹ xem, ! chỗ nào chứ!" nhấc chiếc cốc lên, cho xem diện góc chết một lượt.
Hứa An Nhiễm bĩu môi.
Giới trẻ bây giờ, nổi lời thật mà.
Giờ cô thấy hối hận vì tối qua đồng ý lời mời cà phê , so với cái thì cô thấy về nhà vệ sĩ nhà kể chuyện còn thú vị hơn.
"Ê ê ê, thật ?"
Thấy Hứa An Nhiễm rời ghế, thiếu niên phía liền đuổi theo.
"Nếu thì ? đang lãng phí sinh mạng bản tiểu thư ?" Hứa An Nhiễm về phía cửa tiệm.
Ngay khi cô bước chân khỏi cửa quán cà phê, liền thấy Mộ Dật Thành dẫn theo một nhóm bước từ tòa nhà công ty cách đó xa.
Chẳng hiểu , tay cô bỗng nhiên phía nắm chặt lấy, khi cô thấy Mộ Dật Thành đang về phía bên .
" làm gì đấy?" Sự cảnh giác Hứa An Nhiễm lập tức dâng lên, ngay lập tức thoát khỏi tay thiếu niên, nắm càng chặt hơn.
"Buông !" Hứa An Nhiễm hiện tại bất kỳ sự dây dưa nào với , đành sức rút tay ngoài.
Mộc Hoài căn bản quan tâm đến sự kháng cự Hứa An Nhiễm, trực tiếp nhét chiếc cốc gốm trong túi xách đan dây đeo vai cô.
"Bản tiểu thư !"
Hứa An Nhiễm thực sự sắp tức điên lên , vẫn còn đang cố gắng nhét cành hoa hồng còn vương những giọt nước bàn tay cô.
" nhận thì mới buông tay!"
Đôi mắt thiếu niên còn cô nữa, mà vượt qua cô, đối diện với đàn ông ở đằng xa qua trung, ánh mắt mang theo vẻ nóng lòng thử và sự ngông cuồng tuổi trẻ, cùng với đó đầy rẫy sự khiêu khích.
Hứa An Nhiễm trong khoảnh khắc đó hiểu chuyện.
nữ phụ độc ác như cô mà tính kế !
Điều hợp lý ?
Đừng bỏ lỡ: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi, truyện cực cập nhật chương mới.
Hợp lý hả!
Cho đến khi đàn ông ở cách đó xa lên xe, Mộc Hoài mới hài lòng buông tay, khóe miệng nhếch lên.
" đếm ba tiếng, cầm cho bản tiểu thư."
Hứa An Nhiễm đưa chiếc cốc gốm và cành hoa hồng tới.
Mộc Hoài đan hai tay gáy, thong dong ngược trở : "Xì, yêu yêu tùy."
Quà tặng , đàn ông cũng cảnh cáo xong.
còn chuyện gì thể mỹ hơn thế nữa.
Tâm trạng Mộc Hoài vui vẻ đến thể tả.
Tục ngữ câu: Khổ cực sinh vui sướng, vật cực tất phản.
Thiếu niên sẽ sớm hiểu đạo lý thôi.
"Choảng!"
Phía truyền đến một tiếng động giòn tan, giống như tiếng gốm sứ vỡ vụn.
cần xác nhận, vài mảnh gốm vỡ nương theo tiếng động văng tới bên chân .
Mộc Hoài ngẩn .
" , bản tiểu thư ghét nhất kẻ làm trò tiểu nhân lưng khác, bất kể buổi tiệc ."
Giọng phía lạnh lùng thanh khiết, mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Chẳng ai , cành hồng bén rễ sinh trưởng trong lòng thiếu niên, vươn cành xanh lá, giai đoạn nở rộ rực rỡ nhất, nhổ tận gốc một buổi sáng nào đó, chút lưu tình.
Bên ngoài quán cà phê nắng vẫn rực rỡ, đường phố phồn hoa náo nhiệt, tiếng huyên náo dứt, bộ đông đúc, .
vài kẻ hiếu kỳ qua lớp kính trong quán cà phê , xem thiếu niên đang nửa quỳ đất nhặt từng mảnh gốm vỡ, ngoại lệ đều thiếu niên rướn cổ, đỏ mặt quát ngược trở : "Tất cả chúng mày cái gì mà !"
16:T5aa, và Cố Bắc Thần hôn ước từ nhỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.