Nhận Diện Trái Tim
Chương 3: – Trò Chơi Ký Ức
buổi sáng hôm , Hạ Nguyệt cứ ngỡ Thiên Dương sẽ bận rộn bay show, ít nhất cũng biến mất vài tuần.
ba ngày liên tiếp, cứ tám giờ sáng, đều xuất hiện cửa phòng khám – đeo khẩu trang, dựa xe, thản nhiên cô kéo rèm.
Mỗi ánh mắt họ chạm , đều khẽ , hiệu:
“Xuống mở cửa .”
Cô suýt trượt chân bao nhiêu .
Sáng nay cũng .
Hạ Nguyệt bưng cà phê quầy lễ tân, giọng giấu nổi mệt mỏi:
“ tái khám?”
“.”
đặt hai tay lên quầy, ánh mắt cong cong:
“… ôn bài.”
“…Hả?”
“Trò chơi ký ức.”
Thiên Dương nghiêng đầu, cúi sát mặt cô, thở phả qua mái tóc:
“Em nhớ … thì sẽ nhắc em từng chút một.”
Cô đỏ mặt, lùi về :
“… rảnh.”
“ rảnh.”
nhẹ, tay gõ nhịp lên mặt bàn:
“Với em, luôn rảnh.”
Cô cứng họng.
Hạ Nguyệt lúng túng ôm chồng hồ sơ che nửa mặt, lách qua định chạy phòng khám.
chỉ ngang, Thiên Dương khẽ kéo tay áo blouse trắng, giọng trầm hạ xuống:
“Em sợ đến thế ?”
Bạn thể thích: Bãi Lạn Từ Hôn! Đuổi Tới Ta Mở Lễ Truy Điệu Cho Ngươi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“….”
“ .”
“…… đang bận.”
“.”
Giọng cao, lực khiến cô dám cãi.
Cô chậm rãi .
Thiên Dương tháo kính râm, để lộ đôi mắt đen sâu thẳm.
Ánh chạm thẳng đáy lòng cô.
“Nhớ ?”
“…Nhớ gì?”
“Bữa cơm hộp đầu tiên em nấu cho .”
Cô sững sờ.
Một mảnh ký ức bất chợt hiện lên – sân trường tiểu học, bé trầy tay, cô dúi hộp cơm nhỏ xíu tay , giọng nhỏ như muỗi:
“Ăn … em làm dư.”
khẽ , tay siết nhẹ cổ tay cô.
“Ngày đó… em lớn lên sẽ nấu cho ăn mỗi ngày.”
Cô mím môi, tai nóng ran.
“…Đó chỉ … trẻ con…”
“ nhớ.”
Giọng khàn đặc, thở phả lên môi cô:
“ rõ.”
Hạ Nguyệt vội đầu, trốn.
Thiên Dương nhanh hơn, kéo cô , ngón tay lướt dọc mu bàn tay lạnh toát.
“Tim em đập nhanh quá.”
“…… đừng nữa.”
“Em sợ ?”
ghé sát hơn, cách gần đến mức cô thấy bóng trong mắt .
“… em rung động ?”
Trời ạ…
Hạ Nguyệt mặt đỏ đến mức nào.
Cô hít sâu, giọng run run:
“… đang quấy rối ?”
bật , cúi thấp, trán chạm nhẹ trán cô:
“Ừ, quấy rối… bạn gái tương lai.”
“…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô rối loạn, dám đáp.
Một bệnh nhân ngang cửa kính, tròn mắt cảnh tượng hai sát rạt, suýt hôn .
Cô vội lùi , suýt đạp trúng chồng hồ sơ.
Thiên Dương bình thản chỉnh khẩu trang, như hề làm gì:
“Em nhớ, .”
rướn , cúi sát tai cô, giọng khàn khàn:
“ sẽ nhắc… đến khi em trốn nữa.”
thở nóng rực, xuyên qua từng lớp phòng mỏng manh.
Suốt buổi sáng, Hạ Nguyệt tự nhủ để tâm.
cứ đến giờ giải lao, dựa cửa, tay đút túi quần, cô với ánh mắt nửa trêu chọc nửa ôn nhu.
Trưa hôm đó, cô phòng nghỉ lấy nước.
Cửa đóng , giọng vang lên lưng:
“Ăn trưa ?”
Hạ Nguyệt giật thót, suýt làm rơi chai nước.
Gợi ý siêu phẩm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá - Lâm Kiến Sơ, Lục Chiêu Dã đang nhiều độc giả săn đón.
“… cứ lẻn đây ?”
“Vì nhớ em.”
“…Đừng linh tinh.”
“ linh tinh.”
đặt hộp cơm lên bàn, tháo khẩu trang, giọng nghiêm túc hiếm thấy:
“Hôm nay em nấu cho ?”
“…Gì cơ?”
“Bữa cơm hộp em từng hứa.”
“……”
“Nếu …”
nhích tới gần, bàn tay ấm áp đặt lên eo cô – một động tác tự nhiên đến mức tim cô ngừng đập.
“ đành ăn tạm thứ khác.”
“…Thứ… khác?”
thở lướt qua cổ cô, khàn khàn:
“Ví dụ… em.”
Hạ Nguyệt cứng , tay run lên.
Trời ạ…
Cô đủ sức đối phó với kiểu trêu ghẹo bao lâu nữa.
Họ im lặng trong vài giây.
Cô cảm nhận rõ tim đập điên cuồng, n.g.ự.c phập phồng vì thiếu khí.
khẽ nghiêng đầu, đặt trán lên vai cô, giọng chậm rãi:
“Hạ Nguyệt.”
“…Gì?”
“Em …”
siết eo cô nhẹ hơn – đủ để cô lùi .
“Bảy năm , tìm em.”
“…Tìm ?”
“Ừ.”
Giọng trầm, khẽ khàng như lời thú nhận:
“ em biến mất.”
Cô cắn môi, dám ngẩng lên.
“ từng nghĩ… lẽ em gặp .”
“…”
“ giờ… sẽ buông.”
Thiên Dương ngẩng mặt, ánh mắt sâu thẳm:
“Em nhớ .”
Một khoảnh khắc im lặng dài.
Hạ Nguyệt chậm rãi siết tay áo blouse, khẽ thở :
“…Xin .”
khựng , ánh mắt tối hơn.
Cô hít sâu, giọng run nhẹ:
“Xin … vì quên .”
Thiên Dương khẽ cong môi, cúi sát, hôn lên tóc cô – nhẹ, chậm.
“ .”
thở nóng rực bên tai.
“ sẽ làm em nhớ … từng chút một.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.