Nguyệt Nguyệt Sinh Sinh
Chương 7
Chương 7:
gặm nốt cây kem, miệng mấp máy:
“Xin nha, tay nhanh quá… giờ thả thả đây?”
【Cứu với! chết! Em gái, em đang làm gì !】
【Sợ quá! Đừng buông tay mà!】
nhắm mắt.
“Thả …”
Giọng nhẹ bẫng, như gió lướt qua tán lá.
Khoảnh khắc , vẫn kéo lên.
“Dù tàn nhẫn… tự nhảy nữa ?”
Thiếu niên loạng choạng dậy, định trèo qua lan can.
kéo một cái, đồng phục xé toạc một nửa, lộ những vết thương chằng chịt khủng khiếp.
Máu tươi còn đang rỉ .
mà lửa giận vô cớ bùng lên.
gì đó , vẫn những vết .
Xem thêm: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khi nào? cũng chẳng rõ.
“ sẽ g.i.ế.c chúng nó!”
Giết ai?
Đầu óc trống rỗng.
Thiếu niên hốt hoảng túm lấy , chỉ thở dài, kéo quần áo che vết thương.
【Em gái ơi, báo cảnh sát ?! Dù cốt truyện vẫn đau lòng quá! Báo cảnh sát thử xem.】
【Nam chính thế lực trong trường, nam phụ mà chống nổi, báo cảnh sát khi còn hy vọng.】
cõng thiếu niên lên.
Chạy thẳng đến đồn cảnh sát.
“Chú đội mũ ơi! Chúng cháu báo án!”
【Trời ơi, gọi cảnh sát chứ chú đội mũ!】
“Cảnh sát ơi, chúng cháu báo án! đánh !”
Bạo lực học đường?!
Tô Dữ Sinh nhắm mắt, hít sâu một , bình thản chấp nhận việc cõng đồn.
kéo phăng áo .
Vết thương chi chít khiến trong đồn kinh hãi, nhanh chóng vây .
như buông xuôi, mặc cho ánh mắt soi mói, thương hại lẫn ngỡ ngàng bủa vây quanh .
cơn chấn động, cảnh sát lập tức mở cuộc điều tra.
Cũng từ đó, một vụ bạo lực học đường kéo dài ba năm phanh phui!
Cảnh sát triệu tập nhiều từ thầy cô, bạn học, cả Chu Tư Du.
Mà khi trai bên cạnh cô xuất hiện, những dòng chữ vàng trong trung bùng nổ dữ dội.
【Nam chính!!! Đây nam chính!!!】
… đây chính mà bình luận nhắc đến? Chủ nhân thật sự thế giới ?
liếc .
sắc mặt tái nhợt, như kẻ lâu năm từng thấy ánh mặt trời.
Ngũ quan tuấn tú mang nét sắc bén đè nén.
Lông mày khẽ nhíu, môi nhạt màu, đuôi mắt rũ xuống, tạo nên cảm giác lạnh lẽo và mệt mỏi bẩm sinh.
cũng .
Ánh mắt như qua một tầng sương, xa cách, lạnh nhạt giống như đang quan sát một xác c.h.ế.t để định giá trị.
hừ lạnh, giơ nắm đấm.
Thách ?
Đánh c.h.ế.t cho coi.
Bàn tay ai đó kéo khẽ.
Tô Dữ Sinh bảo vệ , chắn phía .
Ngay lúc , kết quả điều tra công bố.
Ba năm trung học, Tô Dữ Sinh sống trong bóng ma bạo lực.
Chỉ vì Chu Tư Du từng quan tâm .
Bọn chúng ép chuyện với Chu Tư Du.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hễ một câu, sẽ đánh một trận.
đành giả vờ lạnh lùng, mặt với cô.
mỗi lạnh lùng, Chu Tư Du .
Và bọn chúng thấy thêm một trận đòn.
Tuổi trẻ chỉ hai việc: cắm cúi làm bài trong lớp, hoặc lôi đánh đập.
im lặng chịu đựng, vẫn lắng từng lời cô, dù chính cô tai họa.
hận cô, mà chỉ ghét bỏ bản đủ mạnh mẽ để bảo vệ chính .
Đến khi Chu Tư Du mất dây chuyền.
lập tức xem như kẻ tình nghi đầu tiên.
Vì nghèo, vì vốn khinh ghét.
Chẳng cần nghĩ, tất cả tội danh đều đổ lên đầu .
Một sợi dây chuyền trị giá cả triệu.
chẳng thể biện hộ, càng thể đền nổi.
Thế leo lên sân thượng, nghĩ rằng nếu còn đường nào, thì kết thúc .
thật sự quá mệt .
Khi kết quả điều tra công bố, văn phòng im phăng phắc, rõ cả tiếng kim rơi.
khi phơi bày tất cả thương tích , Tô Dữ Sinh chỉ nhếch môi tự giễu.
Mặc cho những ánh mắt soi mói, phán xét cứa sâu vết thương.
Chu Tư Du xong, che miệng, nước mắt tuôn rơi.
Cô dám tin, những đau đớn phi nhân tính bắt chính sự tồn tại .
Cô oán hận trừng mắt trai cạnh .
“ làm ?!”
trai tên Trầm Châu l.i.ế.m môi, nở nụ nửa vời, ánh mắt đầy thách thức quét qua Tô Dữ Sinh.
“Những kẻ dám nhòm ngó tới … đều chết.”
Giọng nhẹ, lọt tai ai cũng rợn .
bộ căn phòng sững .
【A a a a! Cuối cùng cũng tới đoạn mở màn “bệnh kiều và tình yêu cưỡng chế” !!!】
【Nữ chính sự thật, bắt đầu tuyến yêu hận tình thù với nam chính!】
【Chỉ … nam phụ vẫn “trỗi dậy”, trở thành kẻ tàn phế, đủ âm u bệnh kiều, thì đấu với nam chính kiểu gì đây?】
【 gì đó … nguyên bản nam phụ nhảy lầu trở thành tàn phế, tự ti, âm u, giai đoạn đó cho nữ chính đến gần. Nữ chính đẩy , nam chính thừa cơ chen . nữ chính sự thật thì yêu nam chính , đau khổ yêu hận lẫn lộn, áy náy với nam phụ. Nam phụ lợi dụng sự áy náy đó giành giật, trả thù, cuối cùng đánh sập đế quốc thương nghiệp mà nam chính tự hào nhất. Nữ chính cầu xin, còn nam phụ thấy vô vị cực độ, mới bỏ rơi cô.】
【 thế! Giờ nữ chính căn bản vẫn yêu nam chính! Với Trầm Châu, cô chỉ hận thôi!】
còn đang bình luận thì bước .
Khí thế áp đảo, ngay cả vị chủ nhiệm nãy còn hống hách cũng khép nép.
Mấy chú cảnh sát cũng đồng loạt căng thẳng, xen lẫn phấn khởi kính nể.
“Xin nhé, do chú công tác xa mấy năm, đến muộn .”
Ông vỗ vai Tô Dữ Sinh.
đau đến hít mạnh một .
Ánh mắt nheo , đầy nguy hiểm.
định tay thì giữ chặt.
Xem thêm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“ , chú Bạch đánh .” – cố nhịn đau, trấn an , sang , gượng xin :
“Ngại quá, bạn gái cháu nóng tính…”
!!!
Cả phòng sững !
Chu Tư Du c.h.ế.t lặng, nước mắt lăn dài.
【Xong đời! CP ship chính thức tan …】
【Cứu với! CP nhân vật quần chúng với nam phụ khiến nghiện quá !】
ngẩn , dù cũng cáo già lâu năm, nhanh chóng bình tĩnh, còn mỉm đầy an ủi.
“Giá mà bố cháu cơ hội thấy cảnh thì mấy.”
Ông than thở một câu, lấy vẻ nghiêm nghị, bắt đầu nắm tình hình.
khi hết chuyện, ông lạnh lùng liếc sang Trầm Châu:
“ tâm lý vấn đề. Vì sự an học sinh, nhất định đuổi học!”
Ông nghiêm giọng:
“Tô Dữ Sinh con trai đồng đội . Cha nó hy sinh, nó vì một vụ nổ mà thành câm điếc. Bà hùng. Con trai hùng thể bắt nạt đến mức ! yêu cầu đuổi hết đám học sinh tham gia bạo lực!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.