Nguyệt Huyết Ca
Chương 2: – Tiếng gọi trong tuyết
Sáng hôm , tuyết vẫn tan.
Học viện Thánh Cảnh im giữa vùng núi trắng, mái ngói phủ sương, đồng hồ tháp điểm sáu tiếng chuông trầm. Âm thanh lan khắp gian, ngân dài trong trung tan tuyết mịt mù.
Bạch Hiền dậy sớm nhất tầng ký túc nam. mở cửa sổ, lạnh lập tức ùa , cắt rát da mặt. Gió từ khu rừng tùng phía xa lùa qua, mang theo mùi tuyết và chút hương m.á.u phai nhạt rõ từ .
rụt tay , châm đèn bàn. Ánh sáng vàng mờ hắt lên cuốn sổ đang mở dở.
Trang cuối vẫn còn dấu m.á.u khô – vệt nhỏ, sẫm màu, giống như ai đó chạm tay khi vết thương kịp liền.
Bạch Hiền thử xóa, càng lau, mùi sắt tanh càng rõ.
khép sổ, giấu túi áo, khoác khăn quàng bước ngoài.
Hành lang tầng bốn dài và hẹp, hai bên cửa gỗ sơn đen. Từ tầng xuống, bộ sân trường như bao phủ bởi sương trắng, chỉ còn lờ mờ bóng tòa giảng đường phía Đông.
Tiếng chuông điểm giờ vang lên. Một vài bạn học lục đục khỏi phòng, ngáp chỉnh áo khoác.
“Bạch Hiền, hôm nay trực phòng nhạc đấy, đừng quên.”
Giọng bạn cùng phòng vang lên, chỉ khẽ gật, tiếp.
Cùng lúc đó, ở phía đối diện ký túc xá tòa nhà nghiên cứu bỏ trống nhiều năm, cửa sổ tầng cao nhất vẫn đong .
Phác Xán Liệt tựa bên khung cửa , áo sơ mi đen buông hờ, thở lạnh hơn cả tuyết ngoài trời. Ánh sáng nhợt chiếu qua đôi mắt y, phản chiếu thứ ánh đỏ nhạt như m.á.u ánh trăng.
lưng y, Tuyết Uyên yên, mái tóc dài cô phất nhẹ theo gió, trầm giọng:
“Dấu vết m.á.u quanh ký túc tầng bốn vẫn tan. chắc chắn liên quan.”
Xán Liệt đáp.
Ánh y dừng nơi khung cửa sổ tầng bốn – nơi Bạch Hiền bước vài phút .
Một lớp sương dày phủ lên kính, tan dần thở y.
“Thánh Cảnh...” – giọng y trầm thấp, “vẫn còn lưu thứ ký ức tưởng biến mất.”
“ .” – Tuyết Uyên .
“,” môi y cong nhẹ, “ m.á.u bao giờ dối.”
Một giọt m.á.u từ đầu ngón tay y rơi xuống nền, tan biến trong khí, chỉ để một thoáng mùi kim loại sắc lạnh.
Giờ học đầu tiên.
Bạch Hiền dãy cuối, tay vô thức một dòng chữ nghiêng mảnh:
“ ơi, tuyết năm nay rơi.”
hiểu , mỗi khi trời đổ tuyết, n.g.ự.c nhoi nhói, như thể tim vẫn nhớ đường về một chết.
đột nhiên, thấy lạnh buốt ở gáy cảm giác chằm chằm, soi xuyên qua lớp kính cửa sổ mờ sương.
.
Gợi ý siêu phẩm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! đang nhiều độc giả săn đón.
Bên ngoài, chỉ sân trắng xóa, và bóng một nào đó lướt qua khẽ.
Cơn gió qua, kéo tấm rèm khẽ lay. Ánh sáng ngoài cửa sổ lập lòe, phản chiếu một chớp đỏ thoáng qua nhanh đến mức Bạch Hiền chắc thấy thật .
khẽ dụi mắt. lẽ do thiếu ngủ. Từ ngày trai mất, những đêm tuyết rơi, thường thức đến gần sáng, cứ thấy tiếng ai đó gõ nhẹ lên khung cửa.
Buổi tối hôm , trực phòng nhạc. Phòng ở tầng trệt tòa Đông, tách biệt với các lớp học, rộng và yên tĩnh đến mức mỗi tiếng gió lọt qua khe cửa cũng rõ.
bước , bật đèn vàng mờ. Căn phòng sáng lên, phản chiếu dãy đàn piano phủ một lớp bụi mỏng. Mùi nhựa thông và sơn gỗ quyện trong khí thật dễ chịu.
Bạch Hiền xuống, đặt tay lên phím đàn. Âm thanh đầu tiên vang lên, run rẩy như tiếng thở dài. chơi vì luyện tập, mà vì lấp trống gian.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
âm thanh hôm nay như vọng từ nơi xa hơn như thể ai đó đang khẽ hòa theo, một nốt, một nốt nữa, lẫn trong lạnh.
dừng . Ngoài hành lang, ánh đèn huỳnh quang chập chờn. tiếng bước chân nhẹ gần như lướt qua nền gạch, nhịp đều, nhanh chậm.
tới mở cửa. Hành lang trống . Chỉ gió tuyết thổi qua khe cửa cuối hành lang, rít một tiếng dài, réo rắt như tiếng đàn vỡ.
Khi , nắp đàn một vệt nước nhỏ nước tuyết, mà sẫm màu hơn. Bạch Hiền khẽ nhíu mày, đưa tay chạm . Lạnh buốt.
Một vệt máu.
Ở tầng thượng tòa nhà đối diện, Phác Xán Liệt im, ánh mắt hướng xuống căn phòng sáng vàng .
Gió mạnh, mái tóc y khẽ rối. Từ đôi mắt y, ánh đỏ nhạt lóe lên y kìm xuống.
“ đang vượt giới hạn.” – giọng Tuyết Uyên vang lưng, bình thản như gió tuyết.
“ chỉ rõ.” – Xán Liệt đáp, giọng khàn khàn, tựa như đang nhẫn nhịn thứ khát vọng nào đó. “Dòng m.á.u … giống loài . Cảm giác , từng gặp khi Thánh Cảnh phong ấn.”
Tuyết Uyên bước đến bên y, ánh mắt phảng phất bi thương. “ định lặp chuyện đó , Xán Liệt?”
Y đáp. Chỉ về phía ánh đèn nơi phòng nhạc, Bạch Hiền vẫn đang một giữa bóng tối dày dần.
Một giọt m.á.u trượt từ tay y xuống, rơi lan can phủ tuyết.
Giọt m.á.u tan nó ngấm lớp băng, khắc thành một vệt đỏ mảnh như đường rạn.
Khi Bạch Hiền rời phòng nhạc, trời khuya. Hành lang ký túc trống rỗng, chỉ còn ánh đèn mờ soi từng đốm bụi trong khí. bước chậm rãi lên cầu thang, lạnh tràn từ cửa sổ vỡ. Mỗi bậc qua đều vang tiếng cọt kẹt nhỏ, âm thanh như vọng ngược từ nơi sâu thẳm trong lòng đất.
Khi đến tầng bốn, bỗng dừng . tay vịn cầu thang, một dấu bàn tay m.á.u in rõ. Mới, ấm, vẫn đang nhỏ giọt.
lùi một bước. Cánh cửa phòng cuối hành lang mở hé, ánh sáng xanh mờ rọi ánh sáng ánh đèn điện.
Bạch Hiền tựa khung cửa, bóng loang nền tường trắng mờ như thể sắp hòa tan lớp tuyết lạnh lẽo. tầng, tiếng chuông báo giới nghiêm vang lên – trầm, dài, lan khắp khu ký túc. khép cửa sổ, gió vẫn luồn qua khe nhỏ, lùa làn tóc rối.
Ở phía cuối dãy hành lang, đèn tắt dần. Một bóng ngược dòng học viên đang trở về phòng. Ánh sáng từ đèn hành lang cuối dãy hắt lên nửa gương mặt y lạnh và tĩnh lặng như tượng điêu khắc.
Phác Xán Liệt.
Y dừng cửa một căn phòng, đôi mắt trầm đen ánh lên sắc đỏ nhàn nhạt trong bóng tối. Bạch Hiền cảm giác tim lỡ nhịp, rõ do sợ do chạm ánh .
“Cửa sổ phòng khóa.” – giọng y trầm thấp vang lên, nhẹ như gió lướt qua tuyết.
“... .” – Bạch Hiền đáp, khàn. “ lên tận đây chỉ để điều đó ?”
Phác Xán Liệt trả lời ngay. Y tiến thêm một bước, thở lạnh chạm cách giữa hai . Mùi kim loại thoảng qua – mờ, đủ để khiến bất giác lùi nửa bước.
Ánh mắt Bạch Hiền khẽ lay động. “... thương ?”
Y nhạt, khóe môi khẽ cong. “ .”
Đừng bỏ lỡ: Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?Thời Noãn - Phó Triệu Sâm, truyện cực cập nhật chương mới.
Một giọt m.á.u rơi xuống sàn, thấm mép tuyết gió cuốn . Đó y còn ai khác thương ư?
“Trong rừng phía Bắc,” Xán Liệt chậm, “ kẻ mất khống chế. Đừng khỏi khu ký túc, dù ban ngày cũng cẩn thận.”
khựng , siết tay vạt áo. “ một nữa ?”
Y , ánh mắt lóe lên tia gì đó rõ thương xót cảnh báo. “ .”
Gió thổi qua hành lang. Bóng Xán Liệt hòa làn sương lạnh, chỉ còn tiếng bước chân xa dần và mùi m.á.u nhàn nhạt vương trong khí.
Bạch Hiền lặng lâu.
Trong đầu , giọng trai năm nào vang lên mơ hồ “Nếu một ngày nào đó, em thấy tiếng gọi trong tuyết... đừng trả lời.”
đêm nay, tuyết vẫn rơi.
Ngoài , dường như tiếng ai đó khẽ gọi tên .
Chưa có bình luận nào cho chương này.