Người Yêu Là Trap Girl
Chương 33: Ngồi sau xe
Chương 33: xe
Kiều Ly rằng cũng điên rồ khi kỳ vọng Phương đạt giải quốc gia môn toán. mà, chinh phục thì chinh phục những mục tiêu điên rồ chứ. Huống hồ, Phương cũng sở hữu 1 bộ óc cực kỳ thông minh. Chỉ lớp 10 bỏ bê học hành cho nên kiến thức lủng 1 lỗ kha khá. Kiều Ly giúp Phương lấp lỗ hổng kiến thức, giúp chạy chương trình toán 11 với độ khó cực cao.
Hôm , Kiều Ly gia sư cho Phương thì bút hết mực. Kiều Ly dậy bỏ chiếc bút hết mực thùng rác bảo:
- Hết mực . Em chờ chị tí, chị ngoài mua bút.
Phương nhanh nhảu dậy cùng:
- Để em cùng với chị.
theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
Kiều Ly lắc đầu từ chối:
- Thôi, em ở nhà làm bài tiếp . Chị 1 .
xong thì Phương bước cửa cô .
Bạn thể thích: Ta Mang Siêu Thị Xuyên Không Về Cổ Đại Nuôi Tể Tướng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
- Chị cũng thạo đường khu , mua ở chỗ nào. Để em cùng vẫn tiện hơn.
Kiều Ly thấy kiên quyết như thì phản đối nữa mà vội vàng theo.
Kiều Ly lấy chiếc xe đạp cô , nhẹ nhàng lên:
- Lên đây chị đèo. Chỉ đường cho chị .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phương chiếc xe đạp màu xanh xinh xắn bằng ánh mắt ái ngại. Đó giờ , đều tài xế chở , hoặc tự bắt grab taxi. Thực tế, chỉ xe đạp khi còn bé. Lúc , chiếc xe đạp giống như 1 trò vui khiến thích thú. điều, cũng thể xe Kiều Ly . cầm lấy tay lái bảo Kiều Ly phía :
- Chị phía để em chở. Chị xem em con trai đấy.
Kiều Ly cũng tranh cãi với , liền đằng .
Phương lên xe, bắt đầu đạp xe mà loạng choạng suýt ngã, khiến mặt cô đập lưng . Kiều Ly nhăn mặt bảo:
- Em đạp xe đạp đấy. g.i.ế.c chị ?
Phương gì, chỉ sảng khoái.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Bây giờ đang mùa xuân. Chiếc xe đạp chầm chậm lăn bánh con đường vắng vẻ đầy gió lao xao. Mới trải qua 1 mùa đông dài, nên thời tiết vẫn còn 1 chút se lạnh. Khắp nơi cây cối đ.â.m chồi nảy lộc, ven đường phủ ngập sắc hoa.
Kiều Ly khẽ bám áo Phương cho khỏi ngã. Mùi hương từ quần áo phía theo gió xuân thổi tới, khiến Kiều Ly cảm thấy thư thái dễ chịu.
hiểu , càng thì càng đến nơi heo hút, chẳng cửa hàng nào cả. Kiều Ly lay áo hỏi:
- Em đường đấy? mua cái bút mà xa dã man ?
Phương , điệu sảng khoái. đoạn đường vắng vẻ, tiếng khanh khách vang lên khiến cảm thấy thoải mái, vui vẻ theo:
- Em chở chị sang Trung Quốc bán đấy. Chị sợ ?
Kiều Ly hỏi nữa mà im lặng ngắm phố đêm. Đây đầu tiên cô xe con trai. Qủa thực cũng cảm thấy bối rối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.