Người Yêu Là Trap Girl
Chương 133: Kiểu thầm thương trộm nhớ
Chương 133: Kiểu thầm thương trộm nhớ
Thùy Dương tươi hỏi :
- mà đèo?
- cũng đèo .
- mà làm gì mũ bảo hiểm.
theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- trong ngõ thì cần mũ .
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
- tớ định trong ngõ?
- Xe trả khách ở đầu ngõ, chứng tỏ trong ngõ còn gì. chơi với Kiều Ly ?
- Thông minh phết nhỉ. Mà cũng quen Kiều Ly ?
- quen. điều bán hàng lâu cũng gặp 1 cặp đôi nào đến thế. còn từng rùm beng MXH nữa chứ.
- cho tớ ké khu trọ Kiều Ly.
Thùy Dương lên xe, bám áo Ngọc Quang, chiếc xe rẽ luôn trong ngõ. Bùi Ngọc Quang liền hỏi vu vơ:
- lúc nãy ai thế Dương?
- nào cơ?
- BMW .
- , giảng viên trường tớ.
- Dương thích ?
- Ừ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Thẳng thắn thế.
- Thích thì trả lời thích thôi gì mà giấu nhỉ. Khéo đến nửa sinh viên nữ lớp tớ thích thầy chứ. Lên giảng đường để ngắm thầy, mới khiến tiết học đỡ khô khan.
- thích kiểu đó.
- Thế thích kiểu nào?
- Thích theo kiểu thầm thương trộm nhớ .
- Thầm thương trộm nhớ á?
Im lặng 1 lúc Thùy Dương hỏi tiếp:
- Mà hỏi để làm gì ?
- Tò mò. thể làm quân sư cho . thì thôi.
Lát , Ngọc Quang thả Thùy Dương ở cổng xóm trọ Kiều Ly chợ mua thức ăn về nấu ăn trưa. Hương với Kiều Ly vẫn về nên cô đành ở cửa đợi.
Thùy Dương ăn nhiều, và cũng ăn vặt, vẫn đói nhanh. Cô cửa ôm cái bụng đang sôi lên vì đói.
lúc , cũng 1 lạ bước qua mặt cô. qua thì mùi rượu cũng sộc mũi cô, khiến cô cảm thấy buồn nôn, liền đưa ngón tay lên khẽ che mũi .
dừng căn phòng bên cạnh, đập cửa 1 lúc phệt xuống, chốc chốc cầm điện thoại lên xem, thỉnh thoảng đưa tay lên lau nước mắt.
Bạn thể thích: Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
lúc thì Kiều Ly với Hương cũng về đến nơi, Hương dắt xe , còn Kiều Ly cầm theo thực phẩm để nấu ăn.
Kiều Ly thấy Thùy Dương đang như c.h.ế.t đói ở cửa phòng thì vội vàng lấy chìa khóa mở cửa:
- Đợi lâu ? Bọn tao ghé qua chợ mua thức ăn nên về trễ tí.
- Cũng mới. Nhà gì ăn luôn tao ăn với đói quá.
Kiều Ly đảo mắt sang khách hàng xóm, thấy rõ vẻ thê lương cô cũng gì. Cô nhanh nhảu trong phòng lấy hộp Chocopie cho Thùy Dương ăn tạm cho đỡ đói.
- Mày con quỷ đói. Lúc nào mày cũng ăn , lúc nào cũng thấy mày kêu đói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.