Người Yêu Là Trap Girl
Chương 127: Giấc mộng viển vông
Chương 127: Giấc mộng viển vông
Lúc , Minh Nhật cũng đưa Hương về đến xóm trọ. Hương pha 1 cốc lipton nóng để mời khách, còn Minh Nhật ở cửa chăm chú âm thanh phát từ chiếc chuông gió.
Hương gần Minh Nhật, cũng ngẩng chiếc chuông đang đung đưa trong gió nhẹ. Cô cầm 1 cốc lipton nóng đưa cho Minh Nhật, 1 cốc đưa lên miệng uống, vui vẻ bảo:
- Em nghĩ bây giờ chúng nó đang làm gì?
Minh Nhật cầm lấy cốc lipton từ tay Hương , đưa lên miệng uống 1 ngụm trả lời:
- Chị hỏi câu ngại thế, em còn mảnh tình vắt vai làm .
- Ủa, dẻo mỏ cỡ đó mà mảnh tình vắt vai á?
- Hahaa, con gái đều thích mẫu như thằng Phương , nhà mặt phố bố làm to, trai, lãng mạn. Chứ chẳng ai thích kiểu như em, chẳng gì ngoài 1 giấc mộng viển vông.
- Giấc mộng viển vông?
- Thì trở thành idol đó. Đáng lẽ em với thằng Phương cùng 1 giấc mơ. nửa đường nó gặp chị Ly thì nó bỏ em 1 .
Bạn thể thích: CẢ NHÀ MUỐN ĐỔI TƯƠNG LAI CỦA TÔI - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
- Idol đều 1 lượng fan bự, cũng fan nữ bám theo. Thế mà em bảo giấc mộng viển vông.
- Đường còn dài lắm chị.
- sợ đường dài. Hễ đến. Chị làm fan nữ em nhé.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
theo dõi nha.
https://www.facebook.com/profile.php?id=61572901632426
- Hahaa, chị khéo thế.
- Khen chị mà khen cả ngày. - xong, Hương liền vui vẻ.
Xem thêm: Bị Cướp Không Gian, Tôi Dựa Vào Cổ Vật Gả Cho Quân Quan (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
khi tắm xong, Phương đưa Kiều Ly phòng , lấy áo sơ mi trắng cho cô mặc và cạnh sấy tóc cho cô. Kiều Ly nín , chỉ mân mê vạt áo. hiểu cứ ở cạnh cô trở thành 1 đứa con gái mít ướt như . lẽ, cũng bởi cô yêu thương dỗ dành cho nên mới càng lúc càng trẻ con như .
Phương sấy tóc chiếc sơ mi quá khổ Kiều Ly mà cảm thấy mất tập trung.
Chiếc áo sơ mi trắng quá khổ khiến cho Kiều Ly càng nhỏ bé. Cô chỉ mặc áo, mặc quần, khiến Phương càng càng thấy quyến rũ mê .
mơ hồ tưởng tượng về cuộc sống hôn nhân, Kiều Ly xuất hiện trong phòng mỗi tối thì bất giác mỉm . Xã hội hiện đại, nhiều cặp đôi sống thử hôn nhân, điều, Kiều Ly chắc chắn sẽ chịu dọn đến đây. nên chỉ thể chờ đến ngày đường đường chính chính rước cô về.
khi mái tóc khô, vén tóc cô sang 1 bên, hôn cổ cô bảo:
- Tối nay ngủ đây với nhé. Sáng mai cùng học.
Kiều Ly vẫn mân mê vạt áo, trả lời luôn mà cần nghĩ:
- tiện lắm.
- tiện? chẳng cũng ngủ ở đây .
- bất đắc dĩ.
- cảm giác em vẫn tin .
Chưa có bình luận nào cho chương này.