Người Yêu Cũ Đòi Làm Cha Của Con Tôi
Chương 167: Ánh Sáng Trong Bức Tranh
Đó một chiếc hộp mica trong suốt, bọc kín bằng mặt bức tranh. tháo lớp che mới thấy rõ nội dung bên trong, ngay cả khi mở, từ trong hộp lờ mờ hắt những tia sáng lấp lánh, như thứ gì đó đang âm thầm phát sáng.
Chỉ mới thế thôi, mắt Ninh Diệp sáng lên.
“Wow!”
Tiếng cảm thán bật tự nhiên, cần diễn, cũng cần kìm nén.
món quà mà Đào Đào bỏ nhiều tâm sức để chuẩn cho , trái tim cô như ngâm một lớp ngọt ngào mềm mại. Cảm giác lan từ lồng ngực, chậm rãi thấm từng mạch máu.
Đào Đào chăm chú từng đổi nhỏ gương mặt . Từ lúc mở hộp, đến khi ánh mắt dừng , nụ dần nở ramọi phản ứng đều cô bé ghi nhớ nghiêm túc.
Thấy rạng rỡ, vui kích động, Đào Đào cũng phấn khích đến mức suýt nữa lăn tròn ngay giường bệnh. Hai chân nhỏ khẽ đạp lên nệm, cả như một quả bóng căng đầy hạnh phúc.
Giờ phút , đang ở bệnh viện ở cũng còn quan trọng nữa.
“ ơi, ơi, mở !”
Giọng con bé giòn tan, thúc giục giấu nổi.
Ninh Diệp cẩn thận gỡ nắp hộp mica, động tác chậm, nhẹ, như sợ làm vỡ thứ gì đó quý giá. Cô từ từ lấy bức tranh . Còn kịp rõ nội dung, ánh sáng khiến cô nheo mắt .
Chói thật sự.
Chói đến mức… hoa cả mắt.
Một sợi dây chuyền đính đầy kim cương gắn trực tiếp lên bức tranh. ánh đèn trần trắng sáng bệnh viện, những viên đá phản chiếu ánh sáng rực rỡ, lấp lánh như cả một dải ngân hà đang lay động.
Ninh Diệp bất giác ngừng thở.
Cô kỹ hơn, mới phát hiện mỗi viên kim cương đều cố định tại một điểm đặc biệt.
Mỗi điểm … một hình vẽ nhỏ.
Chỉ cần liếc một cái, cô nhận ngayđó chính .
hình cô mặc đồ công sở thường ngày, tóc buộc gọn, tay xách túi laptop, dáng vẻ vội vã gọn gàng.
hình cô mặc đồ ngủ giống hệt con gái, hai cạnh , tay nắm tay.
hình cô đội mũ, quàng khăn, giữa gió lạnh.
hình đang đạp xe, váy bay nhẹ theo gió.
Còn cả những bộ đồ mà chính cô cũng từng mặc quacó lẽ … tương lai.
cổ hoặc tay mỗi “phiên bản Ninh Diệp” đều “đeo” một viên kim cương nhỏ.
Khi nối tất cả các điểm , sợi dây chuyền tạo thành một hình trái tim chỉnh.
thiếu.
thừa.
Xem thêm: Ly Hôn Thì Đã Sao (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
vặn đến kỳ lạ.
Phía bức tranh, nét chữ non nớt :
I love you~
Ninh Diệp lặng.
Ánh sáng trong mắt cô dâng lên, long lanh che giấu. Cô gì, chỉ thật lâu, như sợ chớp mắt một cái thì tất cả sẽ tan biến.
Nét vẽ trẻ con còn vụng về. Đường nét thẳng, tỉ lệ chuẩn, từng chi tiết đều sự quan sát nghiêm túc một đứa trẻ dành cho .
Ở độ cao con.
Bằng đôi mắt con.
“ ơi… thích ?”
Giọng Đào Đào nhỏ , mang theo một chút hồi hộp. Dù chuẩn lâu, đến lúc , cô bé vẫn sợ một câu trả lời như mong .
“Thích lắm.”
Ninh Diệp cúi xuống, ôm chặt Đào Đào lòng. Cô hôn l*n đ*nh đầu con, giọng tan mái tóc mềm đen, cùng với thứ gì đó ướt nóng nơi khóe mắt.
Cảm ơn con, bảo bối .
Cô đón sinh nhật
đầu tiên, trong hình hài một gia đình ba .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi-yeu-cu-doi-lam-cha-cua-con-toi/chuong-167--sang-trong-buc-tranh.html.]
Và với Biên Tầm
cũng đang đầu tiên, giữa một gia đình ba .
…
Dĩ nhiên, sợi dây chuyền thể nào Đào Đào tự mua.
Ninh Diệp nghĩ đến đó, liền sang Biên Tầm, giọng chân thành:
“Cảm ơn … món đắt quá.”
Ánh mắt đen Biên Tầm lặng lẽ dừng nơi xương quai xanh trắng mịn cô. Trong đầu tự động phác họa hình ảnh sợi dây chuyền gọn ở đó.
Quả thật hợp.
.
Mà địa vị bây giờ… cũng khác.
Tặng cô một sợi dây chuyền
danh chính ngôn thuận.
“Bao nhiêu tiền?” Ninh Diệp hạ quyết tâm, “Để trả phần lớn cho .”
Niềm vui âm thầm tổng giám đốc… tắt phụt.
Ninh Diệp rõ sợi dây hề rẻ.
Đây tấm lòng con, cô thể từ chối. giữa cô và Biên Tầmdù ba Đào Đàothì cũng nên nhận một món quà cá nhân đắt giá như .
Đây chi phí nuôi con.
Mà một món trang sức dành riêng cho cô.
… khó xử.
Gợi ý siêu phẩm: Trọng Sinh Quân Hôn: Mang Song Thai Theo Chồng Tòng Quân Khiến Cả Đại Viện Ghen Tị đang nhiều độc giả săn đón.
Ánh hưng phấn trong mắt Biên Tầm rút vài phần, đó vẻ trầm lặng lạnh lẽo.
Họ vẫn cùng một nhịp.
Với , cha ruột con cô, thì tặng cô bất cứ thứ gì cũng lẽ đương nhiên.
…
Cô vẫn nghĩ họ chỉ yêu cũ?
ai chia tay cùng nuôi con ?
Hơn nữa
Ai dám để cô bỏ tiền?
Biên Tầm mím môi. vài lời dâng lên bên miệng, thế nào cũng giống như tỏ tình.
Mà ánh mắt Ninh Diệp quá rõ ràng
tình cảm nam nữ, chỉ trách nhiệm và tình yêu dành cho con.
… lúc.
Hàm siết nhẹ, nuốt ngược lời trở , giọng nhạt :
“Đây quà con. Em trả thì trả cho con.”
Tổng giám đốc lạnh nhạt chỉnh tay áo.
Còn quà
Cô vẫn nhận mà.
…
Nhân tiện Đào Đào nhập viện vì dị ứng, bác sĩ đề nghị làm luôn xét nghiệm dị nguyên tổng quát, để tránh lặp tình huống tương tự.
Trong lúc chờ kết quả, Ninh Diệp hỏi khẽ:
“Còn bên nhà …”
“ cần để ý.” Biên Tầm lạnh.
========================================================================================================================
Chưa có bình luận nào cho chương này.