Người Tình Cũ Dấu Yêu
Chương 228: Dỗ Dành - 2
- Lệ Na, lu bu công việc, sẽ nhớ mấy dịp kỷ niệm. chỉ nhớ sinh nhật em và ngày chúng đăng ký kết hôn, nên, em cứ nhắc thẳng nhé. – Hà Chấn Đông khẩn khoản đề nghị.
- Nếu thì sẽ từ chối đối tác ? – Khương Lệ Na nghiêm túc hỏi.
- .
- lẽ em sẽ làm những chuyện vô bổ như nữa.
- Ai vô bổ? ý nghĩa.
Dứt lời, kéo cô lòng, ôm cô thật chặt như sợ buông lỏng cô sẽ chạy mất. tự nhủ sẽ bao giờ thất hứa với cô nữa.
Khó khăn lắm mới mang cô về bên và chỉ mới tốn bao nhiêu công sức cùng nước mắt hành trình theo đuổi cô.
Trái tim phụ nữ vốn mong manh, nhạy cảm, giống như đàn ông, luôn đơn giản hóa chuyện.
Thấy hai vợ chồng nắm tay bàn dùng bữa sáng, trái tim đang treo lơ lửng Mỹ Liên cũng hạ xuống, bà cứ tưởng sáng nay sẽ một trận cuồng phong xảy , thật may vì Hà Chấn Đông dỗ vợ nguôi giận. Họ mà hục hặc thì bà cũng thoải mái khi sắc mặt họ.
- Hôm nay đưa em ngoài dạo nhé. – Hà Chấn Đông cất tiếng đề nghị.
- Thôi, ở nhà ngủ cho đủ giấc. Em tăng ca cả tuần. – Cô hững hờ đáp.
Hà Chấn Đông vợ vẫn còn để bụng câu chất vấn ban nãy dù bên ngoải tỏ vẻ thỏa hiệp. tự hỏi khi nào cô mang thai ? phụ nữ mang thai sẽ đột nhiên đổi tính, từ thành , từ hiền thành dữ và còn cáu kỉnh nữa.
Bạn thể thích: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Khương Lệ Na cầm đũa lên mới nhận bàn mấy món cô nấu từ hôm qua. Thường thì những thức ăn thừa sẽ bảo quản trong tủ lạnh và đến sáng, Mỹ Liên sẽ mang cho lũ chó hoang và mèo hoang ăn mà.
Cô đầu Mỹ Liên, lên tiếng thắc mắc thì Hà Chấn Đông nhanh miệng đáp rằng ý , tham dự bữa tiệc do cô chuẩn dù rằng trễ.
- Thâm tình đến muộn còn bằng cỏ rác, diễn cho ai xem? Bụng mà đau thì cũng đừng kêu than. – Cô lên tiếng, cố gắng đem muối xát tim .
- Miệng em càng ngày càng đanh đá nhỉ, do hôn ít quá ?
cái gã đàn ông đối diện đang cố chấp ăn hết tất cả thức ăn nấu từ hôm qua, Khương Lệ Na đành ăn phụ .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Bụng bây giờ hàng chất lượng kém, thồn hết mớ thì chẳng sẽ gì nữa. Cô thấy thật khổ, bản vẫn còn giận lo lắng cho , chấp nhận chia bệnh với .
Suốt một ngày dài, Hà Chấn Đông cứ dính lấy cô như keo dán chuột. Cô vẽ thiết kế, ôm máy tính kế bên. Cô sang bàn máy may thì vọc rổ đựng chỉ. Đến lúc tiếng mưa rơi, cô leo lên giường toan ngủ một giấc thì cũng bò lên theo, bàn tay an phận mò mẫn lung tung, cố tình khơi lên dục vọng nguyên thủy trong cô.
- mà còn quậy nữa em đạp xuống giường đó. – Cô rít lên, cầm tay vứt sang một bên nhích xa, tách dần cách.
Hà Chấn Đông vẫn lỳ như trâu, lết theo cô, kéo cô lòng , đôi môi liên tục hôn loạn lên mặt cô, từ mắt tới mũi khiến cô chẳng còn thấy gì, chỉ tiếng thở gấp gáp đàn ông.
- Vợ ơi, cả tuần nay chúng gần gũi , sắp chịu hết nổi . – dừng hôn, ghé tai cô, thì thầm.
Đang buổi trưa những đám mây đen và cơn mưa mù trời khiến cảnh vật trở nên tối mờ. Trong phòng ánh điện và cả hai chỉ thể thấy mặt qua chút ánh sáng yếu ớt mượn từ bên ngoài.
Thật lòng mà , cô cũng nhớ cảm giác yêu chiều, cưng nựng, thậm chí nhớ những động tác phần thô bạo, đầy tính chiếm hữu trong lúc ái ân. Hơn nữa, cô kiểm tra dấu vết phụ nữ khác .
Thế cứ nghĩ tới việc quan hệ ngoài luồng cô chịu nổi, cơ thể tự động bài xích .
- , trừ khi hứa với em một chuyện. – Cô đẩy cái đầu đang rúc cổ và .
- , chuyện gì cũng hứa. – Hà Chấn Đông thở hổn hển, gật đầu lia lịa.
Khương Lệ Na thầm mắng đàn ông tiền đồ, thể đồng ý khi điều kiện chứ? dễ dàng dục vọng khống chế ư? Cô cảm thấy quan ngại về , lòng tin mới nhen nhóm trở mất một nửa.
- Em từ ngày mai, sẽ về nhà sáu giờ.
Cô yêu cầu khá vô lý đối với nếu như thật sự công việc cần xử lý và các cuộc họp khung giờ đó. đây lý do hảo để lùi , còn cách nào đỏi hỏi cô chiều chuộng ham nữa.
- , theo em.
Dứt lời, Hà Chấn Đông liền ghì lấy cô, hôn cô đắm đuối. Khương Lệ Na ngờ mà đồng ý, cô đoán chỉ bừa để đạt mong mắt mà thôi.
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia đang nhiều độc giả săn đón.
Bàn tay nhỏ bé cố sức đẩy cái cơ thể nặng nề đang phủ phục chẳng mang kết quả gì, còn bàn tay đan chặt, ghim xuống giường.
Tấm ga trắng nhanh chóng trở nên nhàu nhĩ, quần áo từng cái một rơi xuống, vương vãi sàn nhà, nhiệt độ trong phòng càng lúc càng nóng lên, đối lập với cái lạnh bên ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.