Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Ta Ném Bùn Vào Tôi, Tôi Nằm Xuống Ăn Vạ Ba Vạn Tám

Chương 242

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

thiếu gia đề!

Thiếu gia dù biến thái đến thì vẫn còn giữ chút giới hạn làm chứ!

Ánh sáng ban mai chẳng đang đến ?!”

Thiếu gia ngoan ngoãn đón lấy, chớp chớp đôi mắt đào hoa .

đó thanh giọng :

cho kỹ đây, vẫn Tiểu Minh..."

【Để :

Tiểu Minh cao 1m85, nặng 60kg, xin hỏi Tiểu Minh da khô da dầu?】

cũng đến:

Tiểu Minh cao 1m85, nặng 60kg, xin hỏi, Tiểu Tiểu Minh ở trạng thái kích thích nhất thể đạt đến bao nhiêu cm?】

【Bảo các đến đây để đu idol, chứ bảo các đến đây để phát sầu phát tao !】

Úc Tứ Niên lên tiếng:

“Một ngày nọ, Tiểu Minh thăm yêu , đạp xe ngang qua một cánh đồng hoa, tâm trạng liền cất tiếng hát, nghĩ đến việc yêu từng vì mà khiến nhịp tim tăng vọt lên 135, càng vui mừng khôn xiết, vì thế còn cao thêm 8 cm, biến thành 1m93, cơ bụng tám múi cũng dần định hình, thậm chí..."

dùng khuôn mặt đỏ bừng để thế cho những lời tiếp theo.

Phó Kỳ liếc mắt:

“Thậm chí khi chương trình hẹn hò kết thúc thì ám sát?"

Úc Tứ Niên giả vờ như thấy lời đe dọa trần trụi , tiếp tục kể chuyện.

kiếp!

Úc Tứ Niên!

câm miệng cho !

Đừng tưởng một cách vân đạm phong khinh như thì đang âm thầm biến Tiểu Minh thành chính nhé!】

ngoài dự đoán, Tiểu Minh chắc vẫn một kẻ lụy tình ? (mặt chế giễu)】

【Ồ, vị tỷ lầu tính toán thật đấy, thấy chỉ một kẻ lụy tình, mà còn một ảnh đế nữa cơ (lật bạt tai)】

【Thật sự mất mặt đến ch/ết mất!

Cái thứ khiến fan thoát fan mà cũng nên dẫm cái chân nào nữa!!!】

【Trọng điểm yêu Tiểu Minh từng vì mà nhịp tim lên đến 135 !

ngay bọn họ nước ngoài một chuyến gian tình mà!

Chắc chắn xảy chuyện gì !

Bạn động tác cơ thể tên nhóc xem, xuân ý tràn trề!

khác hẳn với lúc !

Cả khuôn mặt đều chữ “Cô để dấu vết " kìa!!!】

Câu chuyện kể một mạch suốt năm phút đồng hồ.

Tổ đạo diễn đến mê mẩn, khi câu chuyện đột ngột dừng thì còn chút tiếc nuối.

Liền Úc Tứ Niên hỏi:

“Xin hỏi, yêu Tiểu Minh từng vì mà nhịp tim tăng vọt lên..."

Đạo diễn Khương:

“135!!!

nhớ!!!

135!!!!"

cũng nhớ!"

Phó đạo diễn xông lên tranh công, “Chính 135!!!"

Khắp xe vang lên tiếng 135 hết đợt đến đợt khác, khiến miếng dưa hấu trong miệng Phó Kỳ cũng nuốt xuống nổi.

Úc Tứ Niên mỉm nhẹ nhàng:

“Xin hỏi câu câu nhịp tim tăng vọt lên 135cánh đồng hoa đó màu gì?"

bộ tổ đạo diễn:

???!!!!

Á Tabula rasa!!!!!!!!

Á!!!!!!!!

Tại nước A, Giang Tuyết Vịnh đột ngột gập màn hình , lồng ng/ực phập phồng, trong nhất thời ngàn vạn lời nghẹn nơi đầu lưỡi, cuối cùng hóa thành một câu tinh túy quốc gia.

kiếp!

Hai cái thứ rốt cuộc cái quái gì !!!"

một hồi giày vò, khi tổ đạo diễn xuống xe, rõ ràng trông họ như già vài tuổi, ai nấy bước chân nặng nề, chỉ tùy tiện thông báo một câu:

đây bước tuyến cốt truyện khu chung cư T.ử Đằng.

Xin hãy làm quen với khách mời mới, và rút thăm để chia nhóm, chiến thắng trong trò chơi sẽ một đặc quyền tỏ tình rung động!"

Tập tiếp theo chính tập cuối cùng chương trình hẹn hò.

Tiến hành tỏ tình rung động , chắc chắn cho họ một cơ hội mật bổ sung!

Tỷ lệ tỏ tình thành công tăng lên nhiều!

Ai mà chứ?

Các khách mời lập tức về vị trí, tập trung bên ngoài cổng khu chung cư.

Đèn chiếu sáng bật lên, Phó Kỳ quét mắt một lượt các khách mời mặt tại hiện trường.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nguoi--nem-bun-vao-toi-toi-nam-xuong-an-va-ba-van-tam/chuong-242.html.]

Tiểu 6 đột nhiên :

“Ký chủ, ván cục diện kẻ thù gặp !

Phía bên trái nhất Âu Lan, cô đấy!

Hai phụ nữ ở giữa từng cướp tài nguyên cô!

Bên nhất Mạc Niệm Niệm, gã đàn ông Mạc Niệm Niệm tên Thiệu Du, em Đoạn Phó Lâm!

Chuyện cô vay tiền qua mạng chính do gã xúi giục Đoạn Phó Lâm, khi Đoạn Phó Lâm cục cảnh sát thì gã liền ẩn một cách đẽ, chắc chắn đến để cọ nhiệt !"

Phó Kỳ Thiệu Du thêm vài cái, đối phương cũng đang đ.á.n.h giá cô.

Thiệu Du một cái, trong lòng lạnh.

Chỉ thế thôi ?

gì khác so với đây chứ?

Đoạn Phó Lâm tự ngu xuẩn, thể ngã gục trong tay loại đàn bà !

Đạo diễn Khương nhỏ giọng hỏi phó đạo diễn:

“Khách mời bãi chiến trường tu la, Phó Kỳ chắc thù dai nhỉ?

Ôi đệt!

đang về phía chúng kìa!

Đệt đệt đệt!

!"

Ông một phát đẩy phó đạo diễn ngoài.

Phó đạo diễn:

???

loạng choạng một cái, ngẩng đầu thấy khuôn mặt Phó Kỳ, hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ trượt một đoạn, từ từ dừng ngay mặt Phó Kỳ.

Vạn vật im lìm.

Phó đạo diễn cũng dậy, thuận thế bệt gót chân, hì hì :

“Hi, Kỳ tỷ, tìm chúng chuyện gì ?"

【Phó đạo diễn, cái quỳ thứ nhất thể hiểu , cái quỳ thứ hai thế nào đây???】

【Phó đạo diễn:

tự nguyện quỳ nhé, đạo diễn đẩy đấy, thấy ?

chỉ dậy chậm thôi mà!】

Phó Kỳ đưa tay , vỗ vỗ lên vai phó đạo diễn.

“Cảm ơn."

Phó đạo diễn, bắt đầu nghĩ xem nên chôn ở :

“Hả?"

“Nếu nhờ các ông..."

Phó Kỳ đầu, dịu dàng thoáng qua những khách mời đang tụ tập bên , “Thì mất bao nhiêu thời gian mới gom đủ bọn họ chứ."

Phó đạo diễn:

“Hả?!"

Khi hiểu thì Phó Kỳ .

Phó đạo diễn kinh hoàng:

“Trời ạ đạo diễn Khương, các khách mời sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng đấy chứ?"

bên cạnh hồi lâu phản ứng.

Phó đạo diễn đầu , liền thấy đạo diễn Khương rút chiếc loa lớn , hướng về phía đám đông hét lớn:

“Đều lấy chứ?

Xông lên xông lên!

Xin mời vui vẻ bước cốt truyện nào!

Mở cửa, thả khách mời!"

Cánh cổng khu chung cư mô phỏng đột nhiên mở !

Đạo diễn Khương thu loa , thở phào nhẹ nhõm.

“May mà gom hết kẻ thù một chỗ !

Phó Kỳ trút giận lên bọn họ, chắc chắn sẽ trút giận lên chúng nữa ?"

Phó đạo diễn:

“Đạo diễn Khương!

Ông làm thế cũng quá bất nhân !

đó cũng tám mạng đấy!"

“Thật đáng tiếc...

trong đổi bọn họ ?"

Vài giây , phó đạo diễn cầm loa gầm lên:

“Cố lên các khách mời ơi!

Hãy nghiêm túc thành nhiệm vụ chính, đừng bỏ đội, cũng đừng nghĩ đến việc bỏ cuộc giữa chừng!

khả năng !

Đều xông lên cho gia!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...