Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn

Chương 437: Cô chẳng phải đã không còn nỗi lo sau lưng rồi sao?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

sân khấu, các vũ công đang tận tình giải phóng những vũ điệu, trong sảnh lớn ánh đèn đan xen, màu sắc rực rỡ và nhịp điệu âm nhạc sôi động bổ trợ cho một cách hảo.

Giang Dật Thần bóng dáng xuyên qua đám đông, kìm lòng dậy theo. Băng qua hành lang, tiếng nhạc phía nhỏ nhiều. Nơi tính khu vực làm việc Sắc, nhân viên phục vụ nườm nượp.

"Chào " thuận tay kéo một nhân viên phục vụ đối diện , " nãy một phụ nữ đây, thấy ?"

Nhân viên phục vụ ngước mắt một cái, trai thì trai thật, rõ ràng uống quá chén . Loại mỗi ngày đếm xuể, cứ mượn rượu làm càn, lấy đủ danh nghĩa để gặp bà chủ họ, nực , ngay cả còn gặp nữa . Dù trong lòng thầm mỉa mai bề ngoài vẫn giữ nụ lịch sự: "Xin tiên sinh, thấy quý cô nào như cả. Phía khu vực văn phòng chúng , khách , phiền sảnh cho."

Giang Dật Thần thần sắc thoáng chút thẫn thờ: " thấy ..." buông tay, nghiêng tựa tường.

Nhân viên phục vụ vốn định thêm vài câu, thấy khí chất bất phàm, lo đắc tội nổi, thôi bỏ ... dù nếu thật sự trong thì cũng chuyên phụ trách an ninh quản lý. Nhân lúc đàn ông chú ý, nhân viên phục vụ nhanh chóng chuồn lẹ.

, lối dài dằng dặc bỗng hiện lên một nỗi cô đơn khó tả. Giang Dật Thần khẽ ngẩng đầu qua, khung cửa sổ ở cuối đường mở hé một khe nhỏ, ngoài chẳng còn gì khác. Chẳng lẽ... thực sự ảo giác ? giơ tay nới lỏng chiếc cà vạt đang trói buộc, thở hắt một nặng nề.

Tại văn phòng tầng , Thời Noãn cửa, tiên lấy một chai nước, vặn nắp , ngửa đầu uống liên tục mấy ngụm. đàn ông ghế giám đốc với mái tóc húi cua, gương mặt lạnh lùng cương nghị ánh đèn hiện lên rõ nét, đầy vẻ nam tính.

thấy cô uống một hết nửa bình, nhướng mày : "Làm gì mà khát đến nông nỗi ?" "Cả ngày quên uống." Hôm nay lúc An Nhiên hẹn cô gặp mặt nên ghé qua đây xem thử, "Thế nào, làm ông chủ thuận tay ?"

Cao Tường gác chân, dáng vẻ lười nhác mang theo sự sắc sảo toát từ tận xương tủy: "Đừng quên cô mới ông chủ, định ném việc cho ? đời nào." " gì mà thể." Thời Noãn tùy tiện kéo một chiếc ghế xuống, "Quán bar vốn dĩ mở mà."

Từ thiết kế đến trang trí, nhỏ đến từng cái bàn cái ghế ở đây, bộ đều tâm huyết Cao Tường. rõ nếu đưa thẳng Cao Tường sẽ nhận, cô mới chọn phương thức .

"Hừ." đàn ông nhếch môi, "Nếu cô thì ngày mai cần mở cửa nữa ." "Dừng." Thời Noãn giơ tay lên, "Chúng nhắc chuyện nữa chứ? Ông chủ , quản lý, lợi nhuận chia đôi, cứ theo thế mà làm."

đến đây, Cao Tường đột nhiên lấy một chiếc thẻ: "Đây phần cô." "..." Quán bar mở hơn một năm, làm ăn phát đạt, đương nhiên lợi nhuận để chia. Cao Tường bộ dạng rõ ràng chuẩn từ sớm, chỉ chờ cơ hội để đưa tiền cho cô.

Thời Noãn hít sâu một , đưa tay đón lấy: ", nhận." Chớp mắt cô nhét ngược tay , " bây giờ, đây cho con trai , nếu quyền nuôi con thuộc về thì hãy gửi tiết kiệm cho thằng bé thật ."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-ay-da-ve-con-toi-da-co-chong--phat-dien-gi-thoi-noan/chuong-437-co-chang-phai-da-khong-con-noi-lo--lung-roi-.html.]

"..." đàn ông gì, ánh mắt sâu thăm thẳm. Thời Noãn đến mức lòng bối rối, đầu màn hình giám sát để chuyển chủ đề: "Khụ... thấy an ninh ở đây cũng quản lý , đến lâu như cũng thấy ai gây chuyện."

Cao Tường nghịch chiếc thẻ ngân hàng trong tay, u u : "Cô hy vọng gây chuyện ?" " ..." chuyện đó ? "Đây chẳng đang khen năng lực mạnh ?"

Thời Noãn lẩm bẩm một câu, ánh mắt đột nhiên dừng ở một vị trí màn hình giám sát. Trong hành lang, bóng dáng cao lớn đàn ông tựa tường, ánh đèn vàng mờ ảo từ đỉnh đầu đổ xuống, soi rõ ngũ quan sáng tối thất thường , bóng râm lọn tóc che đôi mắt, rõ biểu cảm khuôn mặt. , sự suy sụp toát khắp , dù cách một màn hình cũng thể cảm nhận .

" thế, xót xa ?" Cao Tường trượt chân dài mặt đất, tới bên cạnh Thời Noãn. Ánh mắt lạnh lùng mang theo bất kỳ cảm xúc nào, trầm giọng : "Nếu cô cảm thấy trong lòng thoải mái thì xuống tìm , đ.á.n.h một trận cũng , còn hơn lưng trộm thế ."

"Ai trộm chứ?" Thời Noãn phản bác theo bản năng. xong, đôi môi cô mím thành một đường thẳng, thấp giọng : " em nghĩ kỹ, chỉ cảm thấy nếu cứ cố tình nghĩ đến kết quả thì trái tôn trọng chính ."

Chuyện tình cảm vốn dĩ bao giờ phân rõ , thì nên để thuận theo tự nhiên. Gió thổi đến thì bắt đầu từ đó, hoặc kết thúc ở đó. Như kết quả cũng sẽ hối hận.

Cao Tường đầu gương mặt cô, lẽ vì sinh con nên khí chất cô khác , ngoài sự tinh tế xinh vốn , còn thêm một phần phong thái riêng phụ nữ trưởng thành. Sự phong tình vạn chủng đó tả xiết.

đột ngột hỏi một câu hề liên quan: "Đống hỗn loạn Ôn gia xử lý xong chứ?"

Thời Noãn sững một lát mới phản ứng , cái 'đống hỗn loạn' mà SW. Đám tay chân cũ Ôn Khải Hàng đây gây khó dễ đủ đường, thậm chí còn làm những chuyện như bắt cóc đe dọa, nếu cô cũng gửi Kẹo Ngọt về Giang gia. Còn , những kẻ đó mượn chuyện ở nước H để gây áp lực cho cô, cô vặn mượn lực đ.á.n.h lực, ngược trừ khử hết những kẻ dị nghị cần loại bỏ.

"Gần xong ." Thời Noãn , "Bây giờ công ty quyền giao cho Trần Hiểu quản lý." "Trần Hiểu?" Cao Tường cau mày, lục lọi trong đầu một hồi cuối cùng cũng chút ấn tượng, " đây cũng từng làm việc cho Ôn Khải Hàng, cô sợ c.ắ.n cô một cái ?"

"Sẽ ." Thời Noãn chắc chắn, "Trần Hiểu tuy dã tâm, chỉ thi triển tài năng trong sự nghiệp, cho cái nền tảng và quyền lực , sẽ chỉ cặm cụi mà làm thôi."

"Ừm." Cao Tường gật đầu. Hai giây : "Hai năm nay cô trải qua nhiều, cũng trưởng thành nhiều, nghĩ cô chắc hiểu , chân tướng thế giới ngoài chuyện sinh t.ử thì chẳng chuyện gì to tát, hiểu lầm cũng , tổn thương cũng thế, chẳng qua đều vấn đề thời gian mà thôi."

"Chỉ cần xuất phát từ góc độ chính , quản chi rốt cuộc ai ai , bản thể vui vẻ, thì đó ." "Hiện tại chuyện công ty cũng giải quyết xong, như chẳng còn nỗi lo lưng ?"

Cao Tường xong câu cuối cùng , sâu cô một cái. dậy ngoài. 【Nếu , chẳng còn nỗi lo lưng ?】

Nghĩa , thể tùy ý làm những gì , thể gặp con gái, thể... nhiều khả năng. thở Thời Noãn đột nhiên đình trệ trong giây lát, bàn tay vịn tay ghế siết chặt buông . lâu , cô ngẩng đầu lên, bóng hình vẫn ở đó trong video giám sát. Giang Dật Thần... lâu gặp.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...