Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng Anh Phát Điên Gì -Thời Noãn
Chương 418: Tôi muốn làm quen lại với cô
Ôn Nhiên ngờ cứng rắn đến thế, đến khi phản ứng định đuổi theo thì bóng dáng đàn ông biến mất từ lâu. Cô tức điên , lồng n.g.ự.c phập phồng như đang nung nấu một cơn thịnh nộ. Lúc , một vệ sĩ sải bước tới. "Phu nhân, tiên sinh mời bà qua tiếp đãi khách quý." Ôn Nhiên chỗ trút giận, lườm vệ sĩ một cái cháy mặt: "Khách quý nào mà cần đích gặp?" " chỉ thị tiên sinh..." " ! Cút !"
Dù trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi, Ôn Nhiên vẫn điều chỉnh cảm xúc để gặp cái gọi khách quý. Đợi đến khi cô thực sự thấy , cơn giận vất vả lắm mới nén xuống bùng lên dữ dội. "Thời Noãn?" Cô ? Khách quý? Đùa cái gì thế! Ôn Nhiên Thời Noãn sẽ đến, chỉ với một phận bình thường, chứ cái chức khách quý c.h.ế.t tiệt !
Thời Noãn treo nụ môi, ánh mắt rạng rỡ cô . "Vị phu nhân , hình như chào đón lắm?" " đương nhiên" "Ôn Nhiên!" Lời Ôn Nhiên kịp thốt đàn ông bên cạnh quát giọng cắt đứt.
Dù ở bên ngoài ai nấy đều cung kính gọi cô một tiếng phu nhân, chỉ cô , đàn ông vợ, một đau ốm dặt dẹo. Lý Chính Miễn thẳng với cô rằng ông bao giờ ly hôn. trắng , cô chỉ kẻ thế cho vợ ông ! Tiếng Lý Chính Miễn cất lên, lời lẽ cô đều nuốt ngược bụng. Ôn Nhiên đỏ mặt tía tai, ánh mắt đầy oán hận và cam lòng.
Lý Chính Miễn ôm lấy vai cô , trong ánh mắt mang theo sự hài lòng và đe dọa, đó chuyển sang vẻ hân hoan, dùng tiếng trôi chảy giao tiếp với Thời Noãn. "Xin , dạo tâm trạng cô , Thời tiểu thư đừng để bụng." "Ồ." Thời Noãn gật đầu quá trớn, "Chẳng trách, tâm trạng kém đến mức mặt mũi sưng vù cả lên." "Cô...!" Ôn Nhiên nhịn nổi, mới động đậy đàn ông bên cạnh ấn thắt lưng kéo giật , lực mạnh đến mức gần như làm gãy eo cô . Cô đầu , đàn ông vẫn mang vẻ dịu dàng nho nhã, ai ngờ tới tay ông đang bạo hành.
"Lý tiên sinh, những gì cần bàn giao dặn phụ trách hiện trường . Ông cứ bận , bận xong chúng bàn chuyện khác ." Thời Noãn lướt mắt qua Ôn Nhiên, đầy ẩn ý. "Tất nhiên ." Lý Chính Miễn khiêm tốn gật đầu, " đa tạ Thời tiểu thư, nếu buổi đấu giá chúng nhất định sẽ mỹ thế ." "Tiện tay thôi mà." Thời Noãn gật đầu, Ôn Nhiên bằng ánh mắt sâu xa rời .
Cô , hai mặt đều đổi sắc mặt. Ôn Nhiên đau đớn ôm eo thở dốc, nước mắt tự chủ trào : "Ông thừa ... thừa nó ghét nhất, bảo ông mời nó đến để ông trút giận cho cơ mà!" ông thì ? chỉ nhận đồ cô , mà còn cung phụng đàn bà đó như thượng khách! Lý Chính Miễn phụ nữ mắt bằng ánh mắt đạm mạc. Cô đau đến mức thẳng nổi, ông chẳng chút ý định thương hoa tiếc ngọc nào, lạnh lùng : "Những vật phẩm đấu giá cô mang tới đều độc nhất vô nhị ở nước H. Cô nghĩ cô thể vượt qua giá trị đó ?"
Đối với một đàn ông thành đạt như ông , phụ nữ chẳng qua sinh vật gọi thì đến bảo thì . Ai mang giá trị cao hơn, cán cân sẽ nghiêng về phía đó. Hốc mắt Ôn Nhiên đỏ hoe: "Đối với ông, thậm chí bằng những vật ngoài đó ?" Lý Chính Miễn . "Ôn Nhiên, việc gì tự chuốc nhục ?" Ông xuống cô , ánh mắt nhiệt độ, pha chút thương hại và đồng cảm nông cạn.
Xem thêm: Mau Xuyên: Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Sinh Con, Tôi Được Nam Chính Cưng Chiều Lên Tận Trời (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-ay-da-ve-con-toi-da-co-chong--phat-dien-gi-thoi-noan/chuong-418-toi-muon-lam-quen-lai-voi-co.html.]
Ôn Nhiên kiềm run rẩy . Lúc đàn ông đỡ cô dậy, còn đưa tay lau nước mắt mặt cô , tàn nhẫn mà dịu dàng. "Ngoan một chút, cô sẽ yên ở bên cạnh , nếu ..." "Cô thực sự sẽ còn nhà để về , Nhiên Nhiên." "..."
Thời Noãn chào tạm biệt Lý Chính Miễn, bao xa thì Chu Cẩn nghênh đón. "Tiểu thư." chú ý những qua xung quanh hạ thấp giọng : " kiểm tra , nhà máy đó SW hiện thực tế thuộc quyền sở hữu nhà họ Lý, và đang nghiên cứu một công thức mặt nạ mới, ... vấn đề trong đó lớn." "Nếu xảy chuyện, liên lụy đến ?" "." Chu Cẩn thật lòng, " khi qua đời, chủ tịch đổi phần lớn các công ty, cô chịu trách nhiệm pháp lý."
Thời Noãn day day thái dương. Cô nhúng tay những chuyện bẩn thỉu Ôn Nhiên, công ty cho cô thì cũng cho , đàn bà đó... Nhắc đến cô , Thời Noãn thấy đau đầu. Bề ngoài giả vờ như màng thứ gì, thực tế dùng SW để trục lợi, còn cô gánh tội . "Bất kể dùng cách nào, hãy thu hồi nhà máy về." Cất lời một câu, Thời Noãn sực nhớ đến bộ mặt đôi cẩu nam nữ ban nãy, cô lạnh: " chỉ lấy , mà những ngày họ sử dụng đây cũng trả cho một khoản phí."
Ôn Nhiên chẳng giỏi giang lắm ? Thời Noãn xem xem, khi mất giá trị, đàn ông liệu còn với cô nữa . Buổi đấu giá đang diễn sôi nổi, SW quyên góp vài tác phẩm, đều những danh họa tầm cỡ sưu tập thế kỷ , trị giá hàng trăm triệu. Thời Noãn ý định lộ diện, dặn Chu Cẩn để mắt đến nhà họ Lý, đảm bảo họ dùng bộ tiền việc từ thiện thực sự.
Cô và Chu Cẩn ở vị trí ngoài cùng, tiếng dẫn chương trình luyên thuyên sân khấu mà thấy đầu óc váng vất. " cứ xem , ngoài hít thở khí một lát." "Tiểu thư, cô chứ?" Thời Noãn chỉ lắc đầu, dậy ngoài. Cô cảm tình gì với đất nước , nếu vì chuyện cái nhà máy c.h.ế.t tiệt , cô đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tới.
Bên trong đông như nêm cối, bên ngoài yên tĩnh đến mức đáng sợ. Vất vả lắm mới tìm thấy một ban công, Thời Noãn tựa lưng tường, cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn nhiều. Cô chú ý, bên cạnh một bóng mới đặt điện thoại xuống khi xong một cuộc gọi. Khi đầu thấy cô, sự chấn động trong mắt như sóng triều cuộn trào trong đêm tối, mãi thể bình lặng.
Giang Dật Thần thậm chí dám chớp mắt, sợ rằng đó chỉ ảo giác . Cứ thế yên lặng trôi qua mười mấy giây. Thời Noãn thẳng về phía , giọng điệu như gặp bạn cũ lâu năm: "Giang tổng, lâu gặp."
Xem thêm: Minh Nguyệt Đã Ngủ Say, Đến Lượt Ta Tỉnh Lại (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
ngoài một lát cô thấy . thể phủ nhận những gợn sóng trong lòng, trốn tránh thì dường như cũng cần thiết. Yết hầu Giang Dật Thần lăn động, hồi lâu mới bước tới, khàn giọng hỏi: " em ở đây?" Khuôn mặt tinh tế phụ nữ hề đổi theo thời gian, cô khẽ mỉm , dáng vẻ phóng khoáng tự nhiên: " thể ở đây, thể?" "Tất nhiên thể." Giang Dật Thần đưa tay về phía cô, " vui gặp em."
Thời Noãn ngạc nhiên nhướng mày, đột nhiên lịch sự thế ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.