Ngọc Huỳnh Phân Phi
Chương 47: Phong ấn
Thanh Ưu thử chuyện về Lục giới với Vân Sở, ngờ Vân Sở nhất quyết lưu , còn hỏi nàng tại ở đây. hiểu, nơi xung đột giữa Lục giới, và cũng thực lực thể vượt qua họ.
Thanh Ưu sớm điều chỉnh chênh lệch thời gian giữa hai thời kết nối bởi Thiên Thoi ở mức độ lớn, vì nàng thể trở về thời gian và địa điểm nàng . Cho nên, nàng tự nhiên thể ở trong thời trong một thời gian dài, hơn nữa nàng một cảm giác mơ hồ hình như một thứ gì đó trong thời đang chờ nàng khám phá và mở .
Vì , Thanh Ưu quyết định tạm thời ở đây, nàng và Vân Sở sống trong khu rừng núi , thỉnh thoảng chơi cờ năm quân, và thỉnh thoảng hai sẽ bay ở giữa dòng suối trong núi. Cả hai giống như một đôi thần tiên quyến lữ, Thanh Ưu và Vân Sở hề vượt quá quy tắc. Thanh Ưu từ tận đáy lòng hiểu rõ, Tề Duy đang ở Ma Giới chờ nàng trở về, cũng như sứ mệnh nàng.
Chỉ nàng hiểu vì luôn lực miễn dịch với biểu cảm và ánh mắt Vân Sở.
Diệc Hùng cũng thường đến nơi để gặp họ, mỗi khi thấy hai ở bên , trong mắt đều đầy sự ghen tị. từng nghĩ nhiều , nếu sư phụ, Thanh Ưu cùng bên sẽ hạnh phúc bao.
Cả ba còn cùng đến khu chợ đêm sầm uất, tham quan hội chùa, lễ hội đèn lồng. Mỗi Thanh Ưu đều sẽ nhẹ nhàng đổi diện mạo trở thành bộ dáng bình thường nàng ở thời hiện đại và dạo phố với hai thầy trò họ. Khi tất cả sự rực rỡ biến mất, Thanh Ưu nhỏ nhắn và đáng yêu cũng vẫn hấp dẫn ánh mắt hai thầy trò họ.
nhiều thứ đều cần một cơ hội, và một ngày nọ, Thanh Ưu cuối cùng chờ đợi cơ hội .
Khi hòa cuộc sống thế giới , Thiên Thoi tự nhiên cũng thiết lập một mối liên hệ nhất định, hoặc hơn một loại khế ước nào đó với thế giới . Cảnh giới nàng chỉ khôi phục khi cơ hội đến, mà dường như còn gì đó hơn thế nữa.
Nàng thể cảm ứng sự tồn tại xuyên ở thời , vì nàng nghĩ, đến lúc nàng trở về. nàng nên từ biệt với Vân Sở như thế nào, cho nên trì hoãn mấy ngày.
ngờ, chỉ trong mấy ngày xảy chuyện ngoài ý .
, Diệc Hùng khi lên núi vẫn vội vã xuống núi, mà ở trong một ngôi nhà cây gần đó, phản ứng hai thầy trò đều kỳ lạ.
Thanh Ưu cảm thấy gì đó , nên với Vân Sở việc nàng rời khỏi đây.
Tuy nhiên, một ngày nọ, Vân Sở đột nhiên nôn máu, sắc mặt cũng tái nhợt ngay lập tức. Mà Diệc Hùng thì vội chạy đến để vận công chữa thương, cuối cùng còn cho Vân Sở uống một ít nước bùa. ngờ khi uống nước bùa, sắc mặt Vân Sở càng trở nên tái nhợt, môi tím tái.
ngẩng đầu lên, yếu ớt hỏi Diệc Hùng: "Ngươi... Ngươi cho nước bùa cái gì?"
Diệc Hùng quỳ xuống, ròng : "Sư phụ, những năm nay ngài cứ năm năm phát bệnh một , con tìm thầy chữa bệnh khắp nơi và cầu một quyển "Mao Sơn chi thuật". khi nước bùa tăng cường chất độc đôi khi thể cứu , nên con thử xem. Sư phụ, con hại !"
Vân Sở yếu ớt chỉ Diệc Hùng, thế nào với . thấy một bên cơ thể , Vân Sở gần như sắp ngã khỏi giường. Thanh Ưu nhanh chóng hiện lên tới để giúp , nàng bắt mạch cho , và thấy thật khó tin.
Xem thêm: Tn70: Cưới Chớp Nhoáng, Theo Chồng Nhập Ngũ, Đại Tiểu Thư Mang Cả Kho Hàng Tỉ Xuyên Về Quá Khứ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hóa , vết thương Vân Sở tuy lành cũng để di chứng nghiêm trọng, cứ năm năm sẽ phát tác một . Vốn tu tiên sẽ độc tố ảnh hưởng, mà độc dược bỏ nước bùa, còn đến lúc như thêm độc dược, đương nhiên thương thế Vân Sở sẽ càng thêm nghiêm trọng.
Thanh Ưu lo lắng, nàng gọi Vân Sở vài . Đột nhiên cảm giác , bởi vì làm hại . Nếu vì chính , thì cớ gì sẽ lưu lạc đến một thời xác định như , còn chịu đựng nỗi thống khổ .
Vân Sở cố gắng hết sức để mở mắt , khóe miệng hiện lên một nụ mỉm, : "Thanh Ưu, , nàng chuẩn rời khỏi nơi đây ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thanh Ưu lắc đầu, : " sẽ rời , sẽ rời xa ngươi!"
"Nàng đừng gạt . Khụ khụ…. Như đối với chúng kết quả nhất ?" Vân Sở chuyện chút miễn cưỡng, nước mắt Thanh Ưu chảy dài xuống .
", thà rằng ngươi sống. Tất cả , tất cả do mang đến cho ngươi đau khổ nhiều như ." Thanh Ưu bật như mưa.
Diệc Hùng ở một bên trong lòng bây giờ đang tự trách sâu sắc, tư tâm. Nếu thành công, trách nhiệm chăm sóc Thanh Ưu sẽ đổ lên . quốc sư một quốc gia, khả năng mang hạnh phúc cho Thanh Ưu. Chỉ ngờ, với phận đặc biệt Thanh Ưu thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ rời khỏi đây.
Hiện tại hối hận, Thanh Ưu sư mẫu, làm thể mơ ước trèo cao.
Vân Sở chỉ yếu ớt lắc đầu, : "Nàng cần tự trách, tất cả đều cam tâm tình nguyện. thể quen nàng, điều may mắn nhất….. trong đời "
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên, truyện cực cập nhật chương mới.
xong, Vân Sở ho khan vài tiếng ngất , dấu hiệu sinh tồn yếu. Bây giờ mạng sống đang đe dọa, Thanh Ưu làm thế nào để cứu . Đành dùng Thiên Thoi để đưa và đến Ma Giới, cầu xin Tề Duy cứu .
Khi Thanh Ưu ôm Vân Sở trở Ma Giới, bất quá chỉ mới qua một canh giờ ở Ma Giới. Tề Duy vẫn đang chắp tay lưng sườn núi, thấy tiếng động phía mới xoay . thấy Thanh Ưu đang quỳ mặt đất, dùng hai tay đỡ lấy Vân Sở, mặt lộ vẻ lo lắng.
thấy Tề Uy, Thanh Ưu hoảng sợ mở miệng : "Tướng công, xin cứu !"
Tề Duy vốn đang định bước tới thì chợt sững , hai với ánh mắt phức tạp.
Vân Sở mở mắt thoáng qua Tề Duy, yếu ớt với Thanh Ưu: "Huỳnh Phỉ... Thanh Ưu, hy vọng nàng đừng trách Diệc Hùng. Những năm qua... Những năm qua đều ở bên ."
Thấy Thanh Ưu rơm rớm nước mắt gật đầu, mới yên tâm nhắm mắt , đó hướng ánh mắt về phía Tề Duy, trong mắt hiện lên sự hâm mộ và chúc phúc.
Tề Duy chậm rãi bước tới, dùng pháp lực kiểm tra tình trạng thể chất Vân Sở. đó lãnh đạm : " thương lâu như , xảy chuyện , để xem thể cứu ."
xong, Tề Duy đỡ Vân Sở dậy, để Vân Sở lưng với . đưa pháp lực cơ thể Vân Sở, chữa trị thể và trục xuất những chất độc đó cho . Giữa hai lông mày Vân Sở chợt lóe lên một tia sáng dịu êm, Vân Sở nhắm mắt , mặt Tề Duy lộ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.
Thanh Ưu thì cả kinh lùi một bước, Vân Sở làm thể khí tức "Thiên địa linh khí"? Tuy rằng nàng "Thiên địa linh khí" thuộc tính gì, nàng thể khẳng định, khí tức Vân Sở tản "Thiên địa linh khí".
Kế tiếp, Thanh Ưu thấy thần hồn Vân Sở rời khỏi cơ thể và nhập cơ thể Tề Duy. Trong lúc nhất thời thiên địa biến sắc, bầu trời ban đầu đầy nắng tươi sáng đột nhiên mây đen bao phủ, thể thấy tiếng sấm sét yếu ớt. thứ mặt đất dường như mất sức sống, trong lúc nhất thời tất cả đều héo rũ.
nhanh, thể Vân Sơ cũng dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất, mặt Tề Duy càng vui mừng hơn. Thanh Ưu thể tin , Tề Duy rốt cuộc làm gì với Vân Sở, tại xuất hiện một dị tượng như .
Tề Duy từ từ dậy, ôm lấy Thanh Ưu như một đứa trẻ và : "Cuối cùng tìm thấy một hồn một phách mất , bây giờ cuối cùng cũng chỉnh! Thanh Ưu, Thanh Ưu ... hóa nàng luôn chỉ yêu một , chỉ một ."
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Hóa Vân Sở một hồn một phách Tề Duy ư. Thanh Ưu nhất thời khó thể tiếp thu, bên tai chợt vang lên tiếng thở dài Thiên Cơ Tử: "Aiiii, Phỉ Nhi, từ giờ trở , sẽ còn ai thể chống Tề Duy."
Thanh Ưu đột nhiên cảm thấy bi ai sâu sắc từ tận đáy lòng, ngay cả chính cũng thể chống Tề Duy ? Như , nếu nhúng chàm Lục giới…
Chưa có bình luận nào cho chương này.