Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 97
Khương Yên Vân Thiên Khâm đang nổi giận, vội vàng lên tiếng khuyên nhủ, “Thôi , đừng giận nữa, em gọi điện thoại cho con bé thử xem.”
Khương Yên cũng lấy tự tin, cho rằng Vân Tranh sẽ chặn cô .
--- Chương 66 ---
Vân Tranh chặn tất cả bọn họ!
Một giây , giọng nữ máy móc hệ thống đột ngột truyền từ điện thoại.
Sắc mặt Khương Yên cứng đờ, vẫn từ bỏ ý định thử một nữa, trong điện thoại vẫn giọng nữ máy móc đó.
Vân Tranh chặn cả cô !
Những còn trong phòng khách cần thử cũng , chắc chắn đều Vân Tranh chặn .
Bây giờ cả Vân gia một ai thể liên lạc với Vân Tranh!
“Thật quá đáng! phản trời , Vân Tranh bây giờ danh nghĩa vẫn nhà Vân gia chúng , dám đối xử với chúng như , đồ bạch nhãn lang thể nuôi chín!” Vân Thiên Khâm đập mạnh bàn, tức đến nỗi phắt dậy.
“Cái nhà ai liên lạc với nó ?”
Lời ông dứt, Vân Ngạn Trừng làm xong bài tập, đang đeo tai chơi game thì lúc từ lầu xuống.
Vân Ngạn Trừng nhận bầu khí căng thẳng trong phòng khách.
bé chằm chằm màn hình điện thoại, ngón tay linh hoạt điều khiển nhân vật game.
ngân nga một giai điệu nhỏ thành tiếng về phía phòng khách, một cơn bão sắp ập đến chính .
“Vân Ngạn Trừng!” Vân Thiên Khâm gầm lên một tiếng, như tiếng sấm nổ ngang trời, dọa Vân Ngạn Trừng giật , suýt chút nữa làm rơi điện thoại.
bé vội vàng tháo tai , vẻ mặt ngơ ngác cha đang trừng mắt giận dữ, mơ hồ hỏi, “Ba, ? chuyện gì thế ạ?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Mày cái đồ vô dụng, chỉ chơi game, mỗi ngày ngoài chơi game còn làm gì nữa?”
Vân Thiên Khâm vốn ôm một bụng tức chỗ xả, thấy cái dáng vẻ c.h.ế.t tiệt con trai , nó túi trút giận ông !
Xem thêm: Tôi Xuyên Lên Giường Của Nam Chính (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Vân Ngạn Trừng vẻ mặt vô tội cha , kìm biện hộ cho bản , “Con làm xong bài tập !”
“Làm xong bài tập thì giỏi lắm ? bản lĩnh thì thi hạng nhất về mà xem.”
Vân Thiên Khâm Vân Ngạn Trừng nhỏ tuổi mà còn dám cãi , cảm giác hận sắt thành thép.
“Ba, hôm nay con chọc giận ba , ai chọc ba tức giận thì ba trút giận lên đó ! Cứ lôi con một đứa trẻ con làm gì?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cái miệng Vân Ngạn Trừng vốn lanh lợi, chuyện cứ líu lo ngừng.
“Trừ cô chị Vân Tranh yêu quý nhất mày , nhà chúng còn ai bản lĩnh chọc ba giận đến mức ?” Vân Dung Thiêm khẽ tựa khuỷu tay lên thành ghế sofa, chống cằm, vẻ mặt hóng chuyện sợ lớn chuyện.
Nhắc đến Vân Tranh, đôi mắt nhỏ Vân Ngạn Trừng lập tức sáng lên, bé bước những bước chân ngắn ngủn vội vàng về phía Vân Dung Thiêm.
bé xuống bên cạnh Vân Dung Thiêm, nghiêng đầu nghiêm túc hỏi, “ hai, chị Tranh Tranh em ạ?”
“Còn nữa? Chị Tranh Tranh mày giỏi lắm, chặn hết tất cả chúng .” Vân Dung Thiêm .
Vân Ngạn Trừng cả đều thở phào nhẹ nhõm, thần sắc cũng trở nên lười biếng.
“Em tưởng chuyện gì cơ.” bé vắt chéo chân, bình thản bật điện thoại, “Chặn thì chặn thôi, dù đây chẳng chuyện trong dự liệu ?”
“Ba, lúc đó ba ức h.i.ế.p chị Tranh Tranh con, đuổi chị thì đáng lẽ nghĩ đến sẽ ngày hôm nay.”
Ngày xưa bé ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Vân Tranh c.h.ế.t sống cho chị , chính ba , … chính xác hơn thì tất cả mặt ở đây, đều đuổi Vân Tranh !
Bây giờ chị Vân Tranh chặn họ, đó do họ tự làm tự chịu!
Đáng đời!
Dù chị Tranh Tranh cũng chặn , tuyệt đối sẽ chặn đứa em trai yêu quý .
thấy ba sốt ruột tìm chị Tranh Tranh như , chắc chắn chuyện lành gì.
Cho dù chặn, cũng sẽ chuyện cho họ .
Vân Ngạn Trừng tuy còn nhỏ, tính toán tinh, Vân Dung Thiêm bên cạnh bé còn tinh hơn!
Mặc dù đều cáo ngàn năm, mặt Vân Dung Thiêm thì bé vẫn còn quá non.
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Vân Tranh thể chặn tất cả chúng , tuyệt đối sẽ chặn mày !”
Vân Dung Thiêm khẽ hừ một tiếng, đưa tay giật lấy điện thoại Vân Ngạn Trừng.
“ hai! làm gì mà giật điện thoại em!” Vân Ngạn Trừng lập tức bật dậy từ ghế sofa, đưa tay với lấy chiếc điện thoại Vân Dung Thiêm đang giơ cao, cách chiều cao vẫn ở đó.
bé nhảy mấy cái, đều chạm góc điện thoại.
“Đừng quậy, Trừng Trừng, hai xem lịch sử trò chuyện em và Tranh Tranh.” Vân Dung Thiêm tránh né đòn tấn công Vân Ngạn Trừng, thành thạo mở khóa điện thoại, ngón tay lướt nhanh màn hình.
“ dựa cái gì mà xem! Đây riêng tư em!” Vân Ngạn Trừng tức đến mức mắt đỏ hoe, giận dữ trừng mắt Vân Dung Thiêm, “Trả cho em!”
“Mày mà giấu chúng chuyện gì, kích động thế?” Vân Dung Thiêm nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ giảo hoạt, ánh mắt vẫn dừng màn hình điện thoại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.