Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 651

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

dậy bếp rót thêm một cốc nước ấm, khi trở thì thấy Vân Tranh đang Thẩm Lan Thục kéo xem ảnh váy điện thoại.

"Kiểu đuôi cá tôn dáng lắm…"

" chiếc váy chữ A thoải mái hơn…"

Ông Phó thì cùng Phó Nghiên Từ đang bàn bạc danh sách khách mời ban công.

Phó Lăng Hạc bước tới, đưa cốc nước cho Vân Tranh, "Đừng quá mệt."

Vân Tranh mỉm ngọt ngào với , " đang giúp em chọn váy mà."

Thẩm Lan Thục chợt nhớ điều gì: " , hai đứa đăng ký kết hôn lâu như vẫn chụp ảnh cưới."

Phó Lăng Hạc và Vân Tranh , im lặng.

" sắp xếp nhanh thôi!" Bà Phó vỗ bàn, "Tranh thủ bụng to, chụp hết những gì cần chụp ."

Phó Nghiên Từ hiếm khi xen , "Ảnh cưới thì cần vội, bây giờ chụp cũng quá làm phiền Tranh Tranh ."

Cứ thế, buổi sáng vốn yên tĩnh trở nên đặc biệt náo nhiệt.

Cho đến khi gần đến giờ hẹn bác sĩ, nhà họ Phó mới lưu luyến chuẩn rời .

Thẩm Lan Thục khi nắm tay Vân Tranh, "Tuần khám thai sẽ cùng nữa, khi khám xong nhất định báo tin cho ngay."

Bà Phó nhét tay Vân Tranh một túi thơm nhỏ, "Bên trong thảo dược an thần, để gối đó."

Ông Phó thì vỗ vai cháu trai, "Chuyện tiệc đính hôn con hãy để tâm nhiều hơn, công ty bố con lo ."

Lãnh Hàn Hạ Vũ

khi tiễn các trưởng bối , biệt thự cuối cùng cũng trở yên tĩnh.

Vân Tranh thở phào một , tựa vai Phó Lăng Hạc, " đối xử với em quá…"

Phó Lăng Hạc khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, "Cảm giác cưng chiều thế nào?"

Vân Tranh ngẩng đầu , ánh mắt tràn đầy hạnh phúc, "Như một giấc mơ ."

Cô sờ bụng còn phẳng lì , "Bé con thật may mắn, nhiều yêu thương như ."

Phó Lăng Hạc ôm cô chặt hơn, " may mắn nhất ."

Giọng trầm thấp, " em và bé con."

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính lớn rọi lên hai đang ôm , đóng băng khoảnh khắc thành vẻ vĩnh cửu.

Xa xa, dì Ngô bắt đầu dọn dẹp bàn ăn, tiếng bát đĩa va chạm vang lên trong trẻo.

--- Chương 389 ---

khám thai đầu tiên

"Mệt ?" Phó Lăng Hạc khẽ hỏi, ngón tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài Vân Tranh.

Vân Tranh lắc đầu, định mệt, nhịn ngáp một cái, " mệt."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô tỉnh dậy thấy Phó Lăng Hạc, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, nên mới dậy luôn.

Nếu Phó Lăng Hạc ở bên cạnh, cô đoán chừng tỉnh dậy còn thể ngủ nướng thêm một lúc.

Cô ngước mắt Phó Lăng Hạc, "Bố và ông bà nội đến sớm như , chắc chắn đều nghỉ ngơi ."

Phó Lăng Hạc khẽ , "Họ phấn khích đến mức ngủ . Từ khi em mang thai, ngày nào cũng gửi cho mười mấy tin nhắn, hỏi thăm tình hình em."

Khóe môi Vân Tranh khỏi nở một nụ .

khi mang thai, các trưởng bối nhà họ Phó đối xử với cô như con gái ruột, khi mang thai càng cưng chiều cô như bảo bối .

" thôi." Phó Lăng Hạc đột nhiên cúi , một tay luồn qua đầu gối cô, một tay đỡ lưng cô, dễ dàng bế ngang cô lên.

"A!" Vân Tranh khẽ kêu lên, theo bản năng vòng tay qua cổ , " làm gì ?"

"Đưa em lên ngủ nướng." Phó Lăng Hạc sải bước về phía cầu thang, bước chân vững vàng, "Bác sĩ phụ nữ mang thai cần ngủ đủ giấc."

Vân Tranh tựa lồng n.g.ự.c vững chắc , thể thấy tiếng tim đập mạnh mẽ.

còn mang theo mùi hương tươi mát khi chạy bộ buổi sáng và tắm rửa, pha lẫn chút mùi nước cạo râu nhè nhẹ, chính mùi hương quen thuộc và khiến cô an tâm đó.

"Em thể tự …" Cô khẽ kháng nghị, hai má nóng lên.

Phó Lăng Hạc cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, " chỉ thích ôm em thôi, phu nhân cứ chiều theo sở thích nhỏ ."

Ánh sáng cầu thang xuyên qua cửa sổ kính lớn, đổ bóng lốm đốm lên hai .

Phó Lăng Hạc mỗi bước đều vững vàng.

"Phó Lăng Hạc, em nặng lên ?" Vân Tranh ôm cổ đàn ông, ngẩng đầu , giọng lo lắng.

Bước chân Phó Lăng Hạc dừng một chút, khóe môi dần cong lên một nụ nhẹ, "Ừm."

Vẻ mặt Vân Tranh cứng , giây tiếp theo liền thấy giọng đàn ông từ đầu truyền xuống, " ôm cả thế giới lòng, nặng ?"

Vân Tranh khẽ đ.ấ.m n.g.ự.c , vẻ u ám mặt tan biến !

đến phòng ngủ, Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng đặt cô lên giường.

Vân Tranh định điều chỉnh tư thế, quỳ bên giường, cởi dép cho cô.

"Em tự làm…" Vân Tranh cúi , Phó Lăng Hạc giữ chặt vai.

"Đừng động." Giọng dịu dàng cho phép từ chối, ngón tay khéo léo cởi cúc áo khoác cô, "Để giúp em."

Vân Tranh gương mặt nghiêng tập trung , trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

khi cởi áo khoác, Phó Lăng Hạc giúp cô điều chỉnh độ cao gối, kéo chiếc chăn lông vũ mỏng nhẹ đắp lên cô.

Mỗi động tác đều tỉ mỉ, thành thạo đến mức khiến xót xa.

" uống chút nước ?" hỏi, ngón tay gạt những sợi tóc lòa xòa trán cô sang một bên.

Vân Tranh lắc đầu, đột nhiên một cơn buồn ngủ ập đến.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...