Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 539

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

bà giơ tay che mắt một cách che đậy, lảo đảo về phía cửa, còn chu đáo giúp họ đóng cửa .

Vân Tranh ôm mặt xổm đất, ước gì một cái lỗ để chui xuống.

“Đều tại !” Cô thẹn thùng tức giận trừng Phó Lăng Hạc.

Phó Lăng Hạc như mèo ăn vụng, vẫy vẫy ngón tay với cô, “ đây.”

!” Vân Tranh cảnh giác lùi một bước.

“Thật sự đây ?” Phó Lăng Hạc nhướng mày, đột nhiên đau đớn ôm lấy cánh tay, “Hít ~ vết thương hình như rách …”

Vân Tranh lập tức lo lắng lao đến, “Đau ở ? Để em xem!”

Cô luống cuống vén áo bệnh nhân lên, Phó Lăng Hạc ôm eo ấn chặt xuống giường.

“Vợ sốt ruột thế ? Chiều em!” Giọng Phó Lăng Hạc mang theo ý đắc thắng, cánh tay như gọng kìm sắt khóa chặt Vân Tranh trong lòng.

Vân Tranh giãy dụa dậy, khuỷu tay vô ý chạm cánh tay đang băng bó .

Phó Lăng Hạc hít một lạnh, lông mày lập tức nhíu chặt, lực tay giảm mà còn tăng.

“Đau mà còn ôm buông!” Vân Tranh miệng thì mắng , động tác lập tức nhẹ nhàng hơn, cẩn thận tránh vết thương .

Trán Phó Lăng Hạc lấm tấm mồ hôi, vẫn cố chấp chịu buông tay, “Đau thì càng ôm em.”

Giọng chút run rẩy, “Em còn hữu dụng hơn thuốc giảm đau nhiều.”

Tim Vân Tranh mềm nhũn, ngừng giãy dụa.

Cô đưa tay nhẹ nhàng lau mồ hôi trán , đầu ngón tay chạm làn da lạnh , Phó Lăng Hạc đột nhiên cứng đờ .

Trong đầu liên tục hiện lên những mảnh ký ức mơ hồ, lóe lên quá nhanh, thể rõ.

? Đau lắm ?” Vân Tranh lo lắng chống dậy, nâng mặt .

Phó Lăng Hạc từ từ mở mắt, khuôn mặt lo lắng Vân Tranh dần dần hiện rõ trong tầm .

Những hình ảnh lóe lên như thủy triều rút , chỉ còn sự tồn tại chân thực mắt.

đau nữa.” khẽ , ngón cái vuốt ve vầng trán đang nhíu cô, “Em hôn một cái đau nữa.”

Vân Tranh trừng mắt , “Phó Lăng Hạc, …”

“Thật sự rách .” đột nhiên ngắt lời cô, giơ cánh tay cho cô xem, băng gạc quả thật rỉ một chút màu đỏ.

Vân Tranh lập tức bật dậy khỏi giường, luống cuống ấn chuông gọi y tá, “ đừng động đậy, em gọi y tá xử lý!”

Phó Lăng Hạc kéo tay cô , “ cần.”

chỉ tủ đầu giường, “Ở đó hộp thuốc, em giúp .”

“Em?” Vân Tranh chỉ , “Em chuyên nghiệp…”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Em dịu dàng hơn y tá.” Phó Lăng Hạc bắt đầu tự tháo băng, “ y tá thuốc suýt chút nữa tháo rời cả cánh tay .”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vân Tranh bán tín bán nghi lấy hộp thuốc, cẩn thận giúp tháo băng, chỗ vết khâu chút rỉ máu.

Ngón tay cô vô thức run rẩy, thở cũng nhẹ hơn.

“Sợ ?” Phó Lăng Hạc nghiêng đầu cô.

“Ai sợ!” Vân Tranh cứng miệng, dám thẳng vết thương, “Chỉ cố chịu một chút, em sẽ cố gắng nhẹ nhàng thôi.”

Phó Lăng Hạc gì, chỉ lặng lẽ cô.

Ánh nắng từ bên cạnh chiếu , phủ một vệt bóng nhỏ hàng mi cô.

Vẻ mặt cô cắn môi chuyên tâm khiến lồng n.g.ự.c dâng lên một cảm giác chua xót xa lạ.

“Vân Tranh.” đột nhiên mở miệng.

“Ừm? Đừng động đậy, sắp xong .” Cô ngẩng đầu, đang cẩn thận bôi thuốc mỡ.

rõ ràng xứng với em, em để ý đến ?”

Tay Vân Tranh khựng một chút, “ thể em mù mắt .”

Cô trả lời ngắn gọn, tiếp tục tập trung động tác tay.

khi băng bó xong, cô ngẩng đầu lên bất ngờ chạm đôi mắt tràn đầy ý .

Ánh mắt đó trong veo sáng ngời, cái trai mười bảy tuổi thuần khiết vướng chút tạp chất nào.

Cô đột nhiên quên mất động tác tiếp theo .

Phó Lăng Hạc nhân cơ hội ghé sát, khẽ hôn lên môi cô, “Mềm quá, vợ .”

Vân Tranh đỏ mặt đẩy , “Phó Lăng Hạc, đầu óc cả ngày đều nghĩ gì !”

“Nghĩ em chứ gì.” thẳng thừng, “Con trai mười bảy tuổi nghĩ về vợ thì nghĩ gì?”

--- Chương 340 --- chỉ cứu em!

Vân Tranh câu thẳng thắn đó làm cho nghẹn lời, vành tai đỏ đến mức gần như rỉ máu.

Cô luống cuống thu dọn hộp thuốc, những dụng cụ kim loại va chạm phát tiếng leng keng giòn giã, đặc biệt rõ ràng trong phòng bệnh yên tĩnh.

Phó Lăng Hạc đột nhiên đưa tay ấn cổ tay đang bận rộn cô, “Đừng dọn nữa.”

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mạch đập cô, “ với một lát.”

cứ yên một , đừng…” Vân Tranh khẽ phản đối, dùng sức kéo đổ xuống giường.

Cô theo bản năng chống n.g.ự.c , lòng bàn tay cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ.

“Cẩn thận vết thương , lát nữa rách .” Giọng cô đầy căng thẳng và lo lắng.

Phó Lăng Hạc khẽ rên một tiếng, vẫn cố chấp ôm chặt cô, “Đừng động đậy.”

thở phả đỉnh đầu cô, “Cứ như , để ôm một lát.”

Vân Tranh cứng dám cử động, thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ từ lồng n.g.ự.c truyền qua lớp áo bệnh nhân mỏng manh.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...