Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 507
Đầu ngón tay Vân Tranh vô thức nắm chặt vạt áo, khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Cô hít sâu một , thẳng mắt bác sĩ Smith, giọng nhẹ kiên định, “Tình huống nhất gì?”
khí trong phòng họp dường như đông cứng một thoáng.
Bác sĩ Smith điều chỉnh máy chiếu, chiếu một bộ ảnh chụp cắt lớp não khác.
Vùng đánh dấu màu đỏ nổi bật một cách chói mắt trong hình ảnh xám trắng.
“Máu tụ chèn ép lên hệ viền.” Tia laser màu đỏ ông dừng gần thùy thái dương, “Nếu trong 72 giờ sự hấp thụ rõ rệt…”
Ông dừng một chút, “Chúng thể cần tiến hành phẫu thuật mở hộp sọ.”
Vân Tranh cảm thấy một cơn choáng váng, vịn ghế.
Mùi nước khử trùng đột nhiên trở nên nồng nặc, tai cô ù .
“Tỷ lệ thành công?” Cô thấy chính hỏi một cách máy móc.
“65% đến 70%.” Bác sĩ Smith tháo kính, xoa xoa sống mũi, “ cô Vân, hiện tại các chỉ Phó tiên sinh cho thấy m.á.u tụ đang từ từ hấp thụ, trường hợp nhất.”
Máy chiếu phát tiếng rè rè nhỏ.
Vân Tranh chằm chằm vùng màu đỏ đó, cổ họng khô khốc, “Nếu phẫu thuật… sẽ di chứng gì?”
“Vùng chức năng ngôn ngữ thể ảnh hưởng.” Một bác sĩ lớn tuổi khác tiếp lời, “ kỹ thuật vi phẫu do đội ngũ bác sĩ Smith phát triển thể giảm thiểu tổn thương xuống mức thấp nhất.”
Vân Tranh gì, chỉ chằm chằm bóng đen ảnh CT, đột nhiên hỏi, “Bây giờ thấy chuyện ?”
Bác sĩ Smith khẽ gật đầu, “Bệnh nhân hôn mê phản ứng với giọng quen thuộc bình thường. chuyện với nhiều hơn sẽ giúp ích cho việc đánh thức.”
Gợi ý siêu phẩm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa đang nhiều độc giả săn đón.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vân Tranh nhẹ nhàng gật đầu, đáy mắt tràn ngập sự bất lực.
Phó Lăng Hạc bây giờ đang ở ICU, dù việc chuyện bên cạnh giúp ích cho việc đánh thức, cô cũng thể ở lâu trong ICU.
“Ngoài cục m.á.u đông trong hộp sọ, những vết thương khác hồi phục thế nào ?”
Bác sĩ Smith chuyển màn hình chiếu, chiếu hình ảnh quét Phó Lăng Hạc.
“Xương sườn gãy hồi phục , phổi dập hết viêm, chỉ chức năng gan gần như bình thường.” Ông chỉ mấy chỗ đánh dấu, “Nghiêm trọng nhất nứt xương cánh tay cũng đang từ từ liền .”
Ánh mắt Vân Tranh rơi những thuật ngữ y khoa chi chít đó, lồng n.g.ự.c cô nặng nề.
“ khi nào thể chuyển khỏi ICU?” Cô khẽ hỏi.
“Nếu ngày mai áp lực nội sọ định, thể cân nhắc chuyển phòng bệnh thường.” Bác sĩ Smith đóng tập tài liệu , “Khi đó cô Vân thể ở bên cạnh nhiều hơn.”
Vân Tranh gật đầu, trái tim đang treo lơ lửng khẽ hạ xuống một chút.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cuộc họp, cô một bên cửa sổ hành lang, xuống vườn hoa phía thất thần.
Ánh nắng xuyên qua kính chiếu lên cô, xua tan vẻ u ám trong đáy mắt.
Phía truyền đến tiếng bước chân, giọng Mặc Thời An nhẹ nhàng vang lên, “Tranh Tranh.”
Vân Tranh đầu , chỉ nhàn nhạt “ừm” một tiếng.
Mặc Thời An bước đến bên cạnh cô, đưa cho cô một cốc sữa nóng, “Sáng nay cô ăn bao nhiêu.”
Vân Tranh nhận lấy cốc sữa, cảm giác ấm áp truyền qua thành cốc đến lòng bàn tay, cô khẽ , “Cảm ơn.”
Mặc Thời An khuôn mặt tái nhợt cô, thôi, cuối cùng chỉ , “Phó Lăng Hạc sẽ .”
Vân Tranh kéo khóe môi, trả lời.
Cô cũng Phó Lăng Hạc , … quá trình chờ đợi quá dài và quá dày vò.
Vân Tranh thực sự sợ Phó Lăng Hạc còn tỉnh cô chịu nổi nữa .
“ .” Mặc Thời An đột nhiên nhớ điều gì đó, “Cô bất kỳ cần giúp đỡ gì cứ trực tiếp với , bất kể gì Mặc gia cũng sẽ lực hỗ trợ.”
Đầu ngón tay Vân Tranh khẽ siết chặt, im lặng một lát, mới : “Cảm ơn.”
Cô từ chối, cũng chấp nhận, chỉ lịch sự bày tỏ sự cảm kích.
Đừng bỏ lỡ: Khúc Tử Trúc Năm Ấy, truyện cực cập nhật chương mới.
Ánh mắt Mặc Thời An tối , nhanh trở bình thường.
--- Chương 325 ---
thương !
Mặc Thời An thực ở bệnh viện bầu bạn với cô, nghĩ đến việc Vân Tranh lẽ ở đây, nên cũng cố ý làm phiền cô.
quầng thâm nhợt nhạt mắt Vân Tranh, ánh mắt tràn đầy xót xa, “Công ty còn cuộc họp, về đây.”
43. lộ vẻ gì lùi nửa bước, “ bất kỳ nhu cầu nào, hãy liên hệ với bất cứ lúc nào, 24/24.”
Đầu ngón tay Vân Tranh xoa xoa chiếc cốc thủy tinh ấm nóng, khẽ gật đầu đáp, “.”
Nhận câu trả lời cô, Mặc Thời An mới xoay khỏi cửa.
đến cửa đột nhiên dừng bước, đầu bóng dáng đơn bạc đó, “Lát nữa sẽ cho mang bữa trưa đến, cố gắng ăn một chút.”
Vân Tranh vẫn nhẹ nhàng gật đầu, gió nhẹ thổi qua rèm cửa khẽ làm lay động mái tóc cô, thêm một nét mong manh vỡ vụn cho bóng dáng cô đơn cô.
Bước khỏi bệnh viện, Mặc Thời An trực tiếp đến bãi đỗ xe lái xe về biệt thự cũ.
Cảnh vật ngoài cửa sổ xe lùi nhanh chóng, ngón tay vô thức siết chặt vô lăng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.