Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 264

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

về?” Phó Lăng Hạc trả lời mà hỏi ngược .

.” Vân Tranh cúi đầu, giọng trầm thấp.

Mặc dù miệng cô , Phó Lăng Hạc thể thấy cô trái lòng!

Phó Lăng Hạc cô, cưng chiều cong môi, gì thêm, chuyên tâm lái xe.

Chiếc xe lướt mặt đường tạo thành một đường cong mượt mà, trong gương chiếu hậu, làn sóng tím cánh đồng hoa oải hương dần chuyển thành màu xám xanh.

Ánh nắng xuyên qua bóng cây cao vút bên đường, chiếu xuyên qua kính chắn gió, vầng sáng như những vì vụn vỡ ập đến.

Tâm trạng Vân Tranh , tự nhiên cũng hứng thú chuyện với Phó Lăng Hạc, cứ thế mơ màng ngủ .

Chiếc xe từ từ thành phố, tiếng còi xe liên tục dồn dập, Phó Lăng Hạc sớm nâng cửa kính lên, cách ly ồn ào bên ngoài cửa sổ.

Phó Lăng Hạc dừng xe , tháo dây an , tiếng da ghế ma sát nhẹ vang lên.

liếc ở ghế phụ.

Vân Tranh cuộn tròn trong ghế da thật ở ghế phụ, chiếc khăn choàng lông cừu đang đắp trượt xuống.

Phó Lăng Hạc nghiêng tới gần, ánh mắt dừng ở hàng lông mày nhíu Vân Tranh, nơi đó dường như vẫn còn vương chút mệt mỏi.

thở cô nhẹ, hàng mi đổ bóng mờ ảo mí mắt, khẽ rung động theo từng nhịp thở.

đưa tay, đầu ngón tay lơ lửng má cô, mãi chịu đặt xuống.

Nhiệt độ trong xe , trong khí thoang thoảng mùi hoa nhài dịu nhẹ, mùi hương Vân Tranh yêu thích nhất.

Yết hầu Phó Lăng Hạc khẽ chuyển động, giọng hạ thấp hết mức, như sợ làm gián đoạn giấc mơ cô, “Tranh Tranh, đến nơi .”

Vân Tranh tỉnh, chỉ vô thức cử động, vùi mặt sâu hơn ghế, phát một tiếng rên mũi mơ hồ.

Khóe môi Phó Lăng Hạc tự chủ cong lên, ý trong mắt gần như tràn .

đưa tay nhẹ nhàng véo nhẹ dái tai cô, giọng mang theo chút dụ dỗ, “ dậy bế em xuống xe nhé.”

Vân Tranh lúc mới mơ màng mở mắt, tầm vẫn còn mơ hồ, giọng mềm mại như bọc một lớp mật ong, “Phó Lăng Hạc... về đến nhà ?”

Phó Lăng Hạc trả lời, chỉ đưa tay khoác chiếc khăn choàng tuột xuống cho cô, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vai cô, gây một trận run rẩy nhẹ.

Vân Tranh vẫn tỉnh táo, vô thức nắm lấy cổ tay , giọng mang theo vài phần làm nũng, “Em buồn ngủ...”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Lăng Hạc bật khe khẽ, cúi đến gần, thở ấm nóng lướt qua tai cô, "Em ngủ , bế em lên."

Vân Tranh lúc mới nhận cách giữa hai gần đến mức nào, má cô chợt ửng hồng, vội vàng buông tay , lẩm bẩm khẽ, " cần... em tự ."

Cô vươn vai dụi dụi mắt, đẩy cửa xe bước xuống.

Gió đêm mang theo lạnh ùa đến, tức thì khiến cô tỉnh táo đôi chút.

Khi cô ngẩng đầu tòa nhà mắt, cô sững sờ.

"Khách sạn?" Vân Tranh đầu, khó hiểu Phó Lăng Hạc, "Chúng về nhà ?"

Phó Lăng Hạc vòng qua bên cạnh cô, tự nhiên nắm lấy tay cô, ngón tay khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, giọng điệu mang theo vài phần trêu chọc, "Đàn Khê Uyển ở mãi cũng chán , đổi chỗ ở một đêm, ?"

Vân Tranh chớp chớp mắt, còn kịp tiêu hóa hết thông tin , Phó Lăng Hạc kéo cô về phía cửa khách sạn.

Các nhân viên phục vụ ở cửa hiển nhiên chờ sẵn từ lâu, cung kính kéo cửa kính cho họ, ánh đèn vàng ấm áp từ đại sảnh tràn , chiếu lên mặt Vân Tranh, khiến vẻ mặt cô càng thêm mơ màng.

"Phó Lăng Hạc, rốt cuộc làm gì?" Vân Tranh nhịn kéo kéo tay áo , giọng mang theo vài phần nũng nịu trách móc.

Phó Lăng Hạc cúi đầu cô, ý trong mắt càng sâu, " về nhà, thì đưa vợ ngoài 'đổi gió'!"

Vân Tranh: "..."

Thang máy thẳng lên tầng thượng, cánh cửa mở , thở Vân Tranh khẽ ngừng .

Cả tầng chỉ một căn suite, cuối hành lang một ô cửa sổ lớn sát đất, bên ngoài cửa sổ cảnh đêm cả thành phố, đèn đóm rực rỡ, sông ngân treo ngược.

Cô thích nhất những ô cửa sổ sát đất.

Cô buông tay Phó Lăng Hạc, chạy đến bên cửa sổ sát đất, hai tay khẽ áp tấm kính lạnh lẽo, ánh mắt cảnh đêm ngoài cửa sổ thu hút sâu sắc.

Đèn đóm thành phố như những vì lấp lánh, đường chân trời phía xa hòa bầu trời đêm, cứ như thể cả thế giới đang chân cô.

Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng đến phía cô, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, cằm khẽ tựa vai cô, thở ấm áp lướt qua tai cô, mang theo chút gì đó như như sự trêu ghẹo.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Giọng trầm thấp mà dịu dàng, như gió đêm khẽ lướt qua trái tim cô, "Thích ?"

Vân Tranh khẽ nghiêng đầu, má cô vô tình cọ cằm , tim khỏi đập nhanh hơn vài nhịp.

Cô mím môi, giọng nhẹ đến mức khó thấy, " đột nhiên đưa em đến đây?"

Phó Lăng Hạc bật khe khẽ, cánh tay siết chặt hơn một chút, ôm trọn cô lòng, "Em về nhà ? Nếu về, thì đổi chỗ khác, đổi tâm trạng khác."

Vân Tranh cụp mắt, đầu ngón tay vô thức lướt mặt kính, để một vệt mờ nhạt.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...