Ngoài Vùng Kiểm Soát
Chương 6: Chap 6
15
"Ồ, cảm ơn"
kịp xong, mặt xuất hiện thêm một phần hoa quả mới.
Ôn Cảnh Sơ bình thản rút khăn giấy :
"Tiếp tục ăn ."
Giờ mà bỏ thì cũng kỳ quá, đành , cầm nĩa, chậm rãi ăn hoa quả.
Ôn Cảnh Sơ đối diện , trong tầm mắt thể thấy đang gõ máy tính.
Mùi thuốc sát trùng nhanh chóng lan khắp văn phòng.
Chiếc quạt trần kêu cọt kẹt đầu, nóng phả xuống khiến chút mơ màng.
ăn dừng, mỗi định "Em đây", Ôn Cảnh Sơ đột nhiên bận rộn, khiến thể mở lời.
Đến tận lúc tan ca, no đến mức nổi, gục xuống bàn chợp mắt.
Bất chợt, ai đó nhẹ nhàng xoa đầu .
"Nguyên Nguyên, tan ca ."
ngái ngủ ngẩng đầu lên, lẩm bẩm:
"A... quá, em ."
xong, dậy, đầu óc vẫn còn choáng váng.
Ôn Cảnh Sơ giữ lấy cánh tay :
"Tối nay ăn gì?"
"Lẩu gà dừa."
Đến khi tỉnh táo, xe Ôn Cảnh Sơ .
vội bật điện thoại lên, Đường Dĩ Thần chẳng thèm nhắn tin, cứ như bốc khỏi thế giới .
Bạn thể thích: Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
dần nhận điều gì đó. Họ vẻ như thông đồng với hết .
bối rối dòng qua ngoài cửa sổ, sang Ôn Cảnh Sơ, ánh mắt dừng bàn tay đặt vô lăng.
Hình ảnh đêm đó bỗng vụt qua tâm trí , khiến đỏ bừng mặt.
"Nguyên Nguyên."
Giọng Ôn Cảnh Sơ kéo về thực tại.
"Hả?"
"Chuyện bố , giải quyết xong ."
"Giải quyết xong ?"
"Ừ, họ sẽ làm phiền chúng nữa."
nhớ vụ đánh bạc lớn bản tin, chút do dự Ôn Cảnh Sơ.
nắm vô lăng, rẽ đường phụ, từ từ đỗ xe bên lề.
"Gia đình xứng với em. Nên suốt hơn mười năm qua, dù ý nghĩ giữ em bên ngày càng mãnh liệt, vẫn chuẩn tinh thần em xuất giá."
Trời dần tối, đèn đường vẫn bật sáng.
Trong ánh sáng mờ mịt khoang xe, ánh mắt Ôn Cảnh Sơ nóng bỏng như lửa.
"Nguyên Nguyên, đây cuối cùng. Nếu em đầu rời , sẽ giống như trai em, tiễn em lên kiệu hoa."
Giọng bình tĩnh, bàn tay siết chặt vô lăng để lộ tâm trạng căng thẳng.
siết chặt vạt váy, khẽ :
" cần."
thở Ôn Cảnh Sơ cứng , giọng trầm thấp:
"Nguyên Nguyên, em gì?"
"Em cần. Em chỉ thích , kết hôn với ."
Ôn Cảnh Sơ đột ngột nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng điệu đầy xúc động:
"Em nghĩ kỹ ?"
nâng mặt lên, nghiêng hôn .
Gai xương rồng
Ôn Cảnh Sơ cứng đờ, nhanh giành thế chủ động.
16
Tiếng còi xe vô tình nhấn xuống, vang lên một hồi dài.
Những cảm xúc dồn nén bao năm qua, cuối cùng bùng nổ trong khoảnh khắc .
Giọng khàn khàn, “ ơi, em thích …”
“Đừng gọi như thế…”
hôn , né tránh.
“Ôn Cảnh Sơ, làm em buồn lâu như , chịu phạt mới .”
“.”
chăm chú, ánh mắt nghiêm túc.
“ cho trai em lợi ích gì?” hỏi.
nhắm mắt một lúc đáp: “ nợ . từng giúp hẹn Hứa Vi Vi.”
Hóa , tất cả đều tính toán từ .
“Câu hỏi thứ hai, tại nhận tiền em?”
“Vì thích em, chúng trở thành quan hệ chủ nợ và con nợ. Hơn nữa, em tặng nhiều sữa như , sớm em , Nguyên Nguyên.”
“ tại lúc nào cũng hờ hững với em?”
“Bố vẫn từ bỏ việc tìm kiếm , nhiều băn khoăn. thể cưỡng bất kỳ sự cám dỗ nào từ em. Nguyên Nguyên, nên trêu chọc em khi xử lý xong chuyện. nhận .”
hài lòng ngắm nghía dấu son môi , phấn khích đến mức mặt đỏ bừng.
ngờ cũng ngày ngoan ngoãn nhận như .
Thật sảng khoái!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/ngoai-vung-kiem-soat/chap-6.html.]
Đột nhiên, tiếng gõ lên cửa kính xe.
ngoảnh đầu , hét lên một tiếng, chui đầu lòng Ôn Cảnh Sơ như một con đà điểu.
bất đắc dĩ hạ cửa kính xe xuống.
“ chuyện gì ?”
Viên cảnh sát giao thông thoáng khựng khi thấy tình cảnh bên trong xe.
“Đây điểm dừng tạm thời, mười phút nữa sẽ cấm đỗ xe, mau .”
Ôn Cảnh Sơ ho nhẹ một tiếng, cố tỏ bình tĩnh: “Cảm ơn nhắc nhở, chúng sẽ ngay.”
Lúc đóng cửa sổ xe, loáng thoáng tiếng cảnh sát với đồng nghiệp:
“Giới trẻ bây giờ chơi thật…”
than trời: “Mất mặt quá !”
Ôn Cảnh Sơ bật : “Nguyên Nguyên, mất mặt , còn mặt em vẫn còn nguyên mà.”
vội vã giúp chỉnh quần áo, trèo lên ghế phụ, thắt dây an : “ ăn thôi!”
9 giờ tối, cuối cùng trai cũng gọi điện thoại.
Giọng điệu như một ông chồng oán giận: “Đường Nguyên Nguyên, em về nhà .”
, Ôn Cảnh Sơ dứt khoát về phe trai , đưa về tận nhà.
Nhiều như , nhịn nữa, tìm đến Hứa Vi Vi để tâm sự.
“ nhẫn giả ?” Hứa Vi Vi cảm thán. “Thứ cho chị thẳng, em thử dùng chiêu ‘cường thủ hào đoạt’ ?”
nghĩ ngợi một lát gật đầu: “!”
Một đêm mưa tháng bảy, ôm điện thoại, gọi cho : “ ơi, em sợ quá…”
Chẳng mấy chốc, Ôn Cảnh Sơ xuất hiện cửa nhà , vẫn còn ướt đẫm nước mưa.
ở cửa, thấy mặc váy ngủ dây mảnh, thoáng chần chừ.
Cứ như thể nhà Hang Nhện ăn thịt .
bước , tiện tay cầm lấy chiếc chăn mỏng sofa khoác lên :
“Trời lạnh, mặc thêm .”
xong, cởi áo khoác, cúi xuống dép.
chớp mắt, chăn mỏng rơi xuống đất. chân trần, mắt long lanh :
“Lạnh quá… ôm em một cái ?”
Ôn Cảnh Sơ hít sâu một , thái dương giật giật, bước tới bế bổng lên:
“Đường Nguyên Nguyên, em giở trò gì?”
17
hứng thú nghịch hàng cúc áo sơ mi , khẽ đá chân:
“Chăn em ấm lắm, đặt em chăn .”
mặt lạnh, bế phòng ngủ, đặt xuống giường.
Ngay lúc định lên, dốc hết sức kéo xuống.
“Đường Nguyên Nguyên.”
thấp giọng cảnh cáo: “Đừng làm loạn nữa.”
hôn nhẹ , tay len lỏi lòng bàn tay , quậy tung lên.
Ôn Cảnh Sơ cắn chặt răng, ngay cả cũng thốt nữa.
đàn ông từng nếm thử, luôn chống đỡ nổi cám dỗ.
“, thể chủ động một chút ?”
Bàn tay đặt eo , nóng rực.
“Em còn quá nhỏ.”
cái lý do !
gian xảo, cầm điện thoại mở một phần mềm chat tải sẵn.
Bấm một đoạn ghi âm do một trai gửi đến.
Giọng trầm thấp, quyến rũ:
“Em gái, ngoài trời đang mưa, qua nhà ? nấu ăn cho em.”
Bạn thể thích: Thập Lục Nương - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
thở Ôn Cảnh Sơ khựng , ánh mắt nheo :
“Ai ?”
“ chê em nhỏ.”
bật vì tức giận: “Em cũng chơi đấy nhỉ?”
khí bỗng chút .
lập tức im thin thít.
“Đừng mà…”
thấp giọng khẽ bên tai :
“ ? thấy em thích đấy chứ.”
Giọng trầm ấm vang lên bên tai :
“ chơi ? chơi với em, sợ gì chứ?”
“Đồ cổ hủ như , đấy?”
khẽ : “Đường Nguyên Nguyên, em hiểu về định nghĩa ‘cổ hủ’ . loại đó, chỉ sợ dọa em thôi.”
chậm rãi tháo đồng hồ, cởi kính, nhẹ giọng :
“Em chơi thế nào, đều thể chiều.”
Tối hôm , ngoài trời mưa như trút.
Ôn Cảnh Sơ thì thầm bên tai, gần như cố chấp:
“Đường Nguyên Nguyên, từ giờ em còn lựa chọn nào khác nữa, chỉ , chỉ thể .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.