Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngỡ Mình Đã Lỡ Nhau

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Chiều hôm đó, nhỏ bạn họp nên nhờ đến đón con trai nó cũng con nuôi .

khi , nó dúi túi một cái hộp, còn bày vẻ thần thần bí bí.

còn kịp xem gì thì nó đẩy cửa, giục:

“Muộn , mau !”

Nó còn như đứa ngốc:

“Đừng vội về nha, tao sẽ đến ngay!”

mù mờ chẳng hiểu gì.

Đến trường mới phát hiện… giáo viên chủ nhiệm đứa nhỏ tên bạn trai cũ đần độn .

Bảo lúc cửa, nhỏ đó cứ dặn dặn trang điểm tươm tất một chút.

.

Tóc gội, quần áo vẫn bộ ăn lẩu hồi trưa, mùi khói với dầu mỡ.

hối hận kịp. Chia tay , ngờ gặp trong cảnh nhục nhã thế .

, giọng lạnh lùng:

“Cô phụ Tiểu Ân?”

gượng:

, hàng thật giá thật.”

Nếu giáo viên chủ nhiệm , đánh c.h.ế.t cũng đến.

giới thiệu:

giáo viên chủ nhiệm em tên Chu Tử Khâm.”

Ánh mắt chăm chăm như thể mặt mọc vàng.

cúi gằm mặt xuống: “Ừm.”

rút điện thoại , bấm bấm gì đó đưa xem đoạn ghi hình từ camera giám sát.

Ngón tay vô tình chạm tay vẫn lạnh y như năm xưa.

“Đứa bé Tiểu Ân tập trung giảng, làm trò, ảnh hưởng đến các bạn khác.”

, nghiêng gần, thở phả lên tai , nhột nhột.

Đột nhiên điện thoại nhảy một tin nhắn:

"Tử Khâm, tối gặp ở chỗ cũ nha ~ [hôn hôn.jpg]"

vội rút điện thoại về.

buột miệng, chẳng thèm suy nghĩ:

“Thầy Chu chung thủy ghê, từng năm vẫn chỉ một .”

xong cắn lưỡi c.h.ế.t luôn.

Lúc thấy đứa con nuôi đang chuẩn gõ cửa ngoài hành lang.

phi ngoài đón nó, đầu thì thấy Chu Tử Khâm dậy, môi hé:

“Em…”

nhanh chân :

“Thầy Chu, hiểu , cần tiễn , đây.”

nắm tay con nuôi chạy bán sống bán chết.

ơi, chậm thôi! Con theo kịp!” – nó gào lên.

mặc kệ, dừng bế nó lên vai chạy luôn cho nhanh.

khỏi cổng trường, sang bên đường thấy xe nhỏ bạn đậu đó.

mở cửa xe, chui ghế phụ.

Làm nó giật :

“Ủa mày chui đây ?”

lườm nó một cái:

tao chui ? Mày xem, tại tao chui ?”

“Khương Tranh ơi Khương Tranh, mày bạn tao đó, mày hại c.h.ế.t tao luôn !”

Nó còn tỉnh bơ hỏi :

? mày thấy ? Chứ tao thấy ảnh bây giờ cũng chững chạc lên mà. Ảnh…”

cắt lời nó ngay:

“Khoan! Đây vấn đề nhan sắc! Mà ảnh CÓ BẠN GÁI RỒI!”

Nó còn sốc hơn :

“Cái gì?! Vãi, mày ảnh bạn gái ?!”

đơ nó:

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“…Mày hả?”

Con trai nhỏ từ phía ló lên:

“Thầy chủ nhiệm tụi con bạn gái mà!”

khoát tay:

thể nào! Tuyệt đối thể!”

kể chi tiết chuyện tin nhắn cho Khương Tranh .

Nó ngẩn :

khi nào mày nhầm ?”

khẳng định:

thể nhầm! Cái avatar đó đánh c.h.ế.t tao cũng quên .”

gục luôn lên ghế phụ, thở dài:

“Thôi, kệ . Dù gì cũng gặp nữa.”

“Ờ mà… tuần họp lớp mày còn ?” – nó nhắc khẽ.

lập tức bật dậy như hồi sinh từ cõi chết:

! ?! những , mà còn cho xinh lộng lẫy, cho mất tao lầm lớn nhất đời !”

Ăn tối xong về nhà, đến cửa cảm giác ai đó theo dõi.

luống cuống lục tìm chìa khóa, tay run đến nỗi tra mãi ổ.

Bóng phía ngày càng gần, đổ dài lên cửa nhà.

hoảng quá, vung túi xách đánh :

“Aaaaaaaa!”

.” – giọng quen thuộc vang lên, pha chút bất đắc dĩ, chút giận dỗi.

hé mắt Chu Tử Khâm.

thở phào, chân mềm nhũn bệt xuống đất.

Đống đồ trong túi cũng văng hết ngoài.

xuống nhặt giúp.

“…Vị dâu, cỡ lớn, loại gân. em thích mùi ?”

ngơ ngác ngẩng đầu.

Đến khi rõ món đang cầm, bật dậy.

Má nó! Cái hộp ba con sói Khương Tranh nhét túi hồi chiều mà!

lao tới giật , giơ lên cao hơn.

“Trả đây!”

, tay bóp cái hộp méo luôn:

thôi. Miễn em với tới .”

nhảy lên với, … chiều cao cách biệt quá lớn.

cao 1m87, 1m62.

tiếp theo bật lên, chân trượt, mắt nhắm tịt , chuẩn đập mặt xuống đất.

Bất ngờ đôi tay đỡ lấy eo .

từ từ mở mắt, gương mặt đến mức gây thù chuốc oán với khác .

Ngũ quan sắc sảo, da trắng như sứ, đường nét mỹ, như thể Nữ Oa đích nặn chứ sản xuất hàng loạt.

càng lúc càng cúi sát.

nhắm mắt theo phản xạ.

“Ơ kìa!!”

mở mắt , thấy Khương Tranh đang cách đó xa, ngơ cả .

vội bật dậy.

“Khụ khụ… bọn tao…”

kịp giải thích, nó nhào tới nhặt điện thoại đất:

“Lấy điện thoại thôi nha, hai tiếp tục, tiếp tục ~” – chạy biến mất.

đỏ mặt, thu dọn đồ nhanh như trốn chạy, nhà.

Tối hôm đó, hiếm hoi mơ.

Trong mơ cái ngày chúng chia tay.

Trời mưa còn to hơn cả cái hôm Châu Tấn đuổi khỏi nhà trong Hậu cung Như Ý.

Tối đó tan ca muộn, mới dọn đồ xong định về nhà.

Thì gặp trưởng bộ phận dự án đang say rượu về.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...