Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 252
Ôn Thời Niệm khẽ nhíu mày, giọng lạnh hơn ngày thường vài phần: “Bản nhạc … cô chắc chắn tự ?”
Nụ mặt Ôn Nguyệt đổi: “ em thì lẽ nào khác ? Cô Ôn nếu lời khuyên gì cứ thẳng, dù cô thấy bài dở cũng thể toẹt , cần vòng vo. Em vốn dĩ kiên cường lời phê bình mà.”
Lời hảo kẽ hở, thể hiện sự khiêm tốn cầu thị cô , khiến Ôn Thời Niệm tức đến nghẹn, rơi thế tiến thoái lưỡng nan.
Bản nhạc vốn tác phẩm Ôn Thời Niệm, dù sáng tác năm 16 tuổi khó tránh khỏi một vài chỗ còn non nớt, sự linh hoạt và mượt mà tổng thể thì thể nghi ngờ, thể “dở” .
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến), truyện cực cập nhật chương mới.
Ôn Thời Niệm làm thể phê bình chính tâm huyết ?
cô càng thể khen ngợi một kẻ trộm cướp đoạt tác phẩm !!
Điều quan trọng nhất bản ghi âm gốc lẽ rơi tay Ôn Nguyệt, cô căn bản thể đưa bất kỳ bằng chứng nào chứng minh bản nhạc .
Bây giờ lời buộc tội chỉ khiến cô trông giống như một tiền bối ghen tỵ với hậu bối.
Ôn Nguyệt bề ngoài giả vờ ngoan ngoãn vô tội, thực chất trơ trẽn, Ôn Thời Niệm mím môi, lông mày nhíu càng chặt.
Thấy cô im lặng, trong mắt Ôn Nguyệt lóe lên một tia , lúc cô giả vờ tủi thở dài một tiếng, giọng mang theo chút thất vọng: “Cô Ôn, bây giờ cô thậm chí chịu đưa lời khuyên cho em nữa ? bản nhạc thực sự tệ đến mức khiến cô còn gì để ?”
--- Chương 292 ---
Trong khí lơ lửng những hạt bụi nhỏ, ẩn hiện ánh đèn phim trường.
khí như một bàn tay vô hình siết chặt, ngưng trệ.
Ôn Thời Niệm đột nhiên khẽ một tiếng, ngón tay gõ nhẹ hai cái mép kịch bản.
“Giai điệu quả thật cuốn hút.” Giọng cô như ngấm băng, “ cách xử lý chuyển âm còn quá non nớt, giống như tác phẩm mới học, hơn nữa…”
Cô dừng một chút, ánh mắt lướt qua Ôn Nguyệt: “Phong cách bài hát ấm áp vui tươi, giống như mô tả cuộc sống gia đình hạnh phúc, phù hợp với cái đau đớn như bứt kén mà bộ phim thể hiện – sự vùng vẫy trong tuyệt vọng, sống sót từ cái chết.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đây bản nhạc Ôn Thời Niệm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chủ đề mà bộ bài hát thể hiện gì, cô rõ hơn ai hết.
Mười sáu tuổi cô định cho nhà họ Ôn.
Đây cũng lý do cô bỏ dở, thành và phát hành bài hát .
Nụ mặt Ôn Nguyệt hề giảm, vội vàng đáp : “Cô Ôn lẽ lý, …”
Cô sang Chương Hải, khéo léo đá bóng sang cho đối phương: “Chính nhà sản xuất Chương cảm thấy bài hát phù hợp với bộ phim nên mới mời em đến, do một em quyết định.”
Chương Hải ho khan hai tiếng, đẩy đẩy kính: “ suýt nữa quên mất hai còn mối duyên . Demo mà, phong cách vẫn thể điều chỉnh. Trong phim vài cảnh thời học sinh ? Đến lúc đó phối bài hát làm BGM thì hợp, thanh xuân tươi trẻ mà.”
“Nhà sản xuất Chương .” Ôn Nguyệt lập tức tiếp lời, chiếc váy liền màu trắng tạo thành một đường cong duyên dáng khi cô . “ cô Ôn, cô ý tưởng gì cho bài hát chủ đề ? Tiến độ thế nào ?”
Ánh mắt đều đổ dồn về phía Ôn Thời Niệm.
Ôn Thời Niệm cụp hàng mi dài, che giấu cảm xúc đang cuộn trào trong mắt, khẽ lắc đầu: “Hiện tại tiến độ.”
“A?” Ôn Nguyệt giả vờ kinh ngạc che miệng, “Bộ phim Bứt Kén một nửa , cô vẫn bản demo sơ bộ nào ? khi xong bắt đầu chỉnh sửa ngay, thời gian liệu kịp ?”
“Thời Niệm mấy tháng nay trạng thái .” Đường Dịch đột nhiên chen lời, đôi mắt lạnh lùng quyến rũ khẽ nhếch lên, “Sáng tác cần cảm hứng, cô Ôn cũng trong ngành âm nhạc, chắc hẳn hiểu chứ?”
Ôn Nguyệt mỉm ngọt ngào: “Em đương nhiên hiểu, trạng thái bình thường. Cảm hứng thứ quả thực khó mà cầu .”
Cô dừng một chút, ánh mắt chuyển sang Ôn Thời Niệm: “Cô Ôn luôn công nhận tài nữ trong giới, đây tác phẩm nhiều, nhanh, chất lượng còn cao. Giờ đây nửa năm động tĩnh, mạng còn gì… gì đó như tài năng cạn kiệt …”
Cô khẽ nhíu mày, như thể thực sự đang bất bình Ôn Thời Niệm, “Em những lời đó còn cô Ôn tức giận! cô nhất định một bài hát gây tiếng vang lớn, giáng một đòn mạnh mặt bọn họ!”
Gợi ý siêu phẩm: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn đang nhiều độc giả săn đón.
Lời phát biểu đậm mùi xanh khiến Giang Tùy một bên cảm thấy choáng váng, cô xoa xoa thái dương, khóe môi hiện lên nụ đầy hứng thú.
Ôn Thời Niệm để ý đến biểu hiện Giang Tùy, chỉ đầu Chương Hải: “Nhà sản xuất Chương, xin , thể phụ trách bài hát chủ đề nữa.”
“Cái gì?” Chương Hải sững sờ, chiếc kính gọng vàng trượt xuống sống mũi, “Tại ? chuyện gì xảy ? Chúng vẫn luôn trao đổi ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.