Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người
Chương 371
“Hạ Chí Chương chằm chằm đàn ông sở hữu khí chất phi phàm giống thường , vóc dáng cơ thể còn cao ráo hơn cả bản tận nửa cái đầu nữa chứ lị Hách Liên Ngự, khẽ nheo nheo đôi mắt ngắm một chút.”
Trong lòng đại khái cũng vài phần suy đoán định liệu sẵn câu trả lời còn gì nữa chứ lị.
mà ông vẫn cứ tự tai xem cái đàn ông định mở miệng giải thích phân bua câu chuyện như thế nào cái tính .
“Ông ai thế hả?"
“Ông lấy cái tư cách phận gì để mà đây chuyện tay đôi với thế hả?"
Lưu gia và Tiêu gia thấy cái bầu khí sặc mùi thu/ốc s/úng chiến tranh sắp sửa bùng nổ đến nơi như thế cơ chứ lị, đều vô cùng tự giác điều mà chủ động bước chân lùi về phía nhường gian trống trải cho đôi bên tự giải quyết.
Hạ Tịch Nhan và Tiêu Mặc Hàn cũng một bên khoanh tay thèm can thiệp nhúng tay làm gì cả.
Chuyện vốn dĩ chính do một tay Hách Liên Ngự gánh vác gây cả thôi mà lị.
Cái gọi chuông đổ thì cần tìm đúc chuông đến mà tháo chuông xuống thôi hà.
Ông làm cái trò cắm một cái sừng dài ngoằng xanh mướt mát lên đầu Hạ Chí Chương làm gì nhé, còn tay thần quỷ đem vợ tráo đổi b/ắt c/óc mang mất tiêu nữa chứ lị.
còn ngậm đắng nuốt cay giúp đỡ ông nuôi dưỡng đứa con gái ruột lớn khôn trưởng thành thành tài như thế nữa cơ chứ lị.
Cái chuyện động trời mà lị, chỉ thể để tự bản ông tự giải quyết thỏa mà thôi hà, bất kỳ ngoài nào cũng đều tài nào giúp đỡ nhúng tay làm gì mà lo chứ lị.
Hách Liên Ngự thò tay trong túi áo móc một tấm danh sang trọng chìa phía đưa cho Hạ Chí Chương.
đó liền lên tiếng với giọng điệu vô cùng trầm :
“ thể phiền bước chân theo dời bước sang bên chuyện riêng một chút hả?
Cái chuyện thì dài dòng rắc rối lắm đấy cơ chứ lị.
Ở đây dù thì cũng khu vực công cộng đông qua mà lị, thích hợp chút nào để đem những chuyện riêng tư kín đáo bàn tán trò chuyện nhé."
Hạ Chí Chương dù thì cũng một nhân vật m/áu mặt tiếng tăm địa vị trong xã hội cần giữ gìn thể diện mặt mũi bản chứ lị.
Ông đảo mắt quanh một lượt sang phía đám xung quanh một chút xem , ngoại trừ Lưu gia và Tiêu gia , thì xung quanh còn ít những qua đường hiếu kỳ đang túm năm tụm ba ghé đầu xem náo nhiệt dữ dội lắm đấy nhé.
Ông đầu sang bên cạnh với Hạ Chanh Vân một câu dặn dò:
“Em ở đây đợi một lát nhé sang bên chuyện trò chuyện với ông một chút xem , em ở đây chuyện trò chuyện với Nhan Nhan một lát nhé."
Hạ Chanh Vân gật gật đầu đồng ý.
Đợi đến khi hai bọn họ Hạ Chí Chương và Hách Liên Ngự sải bước chân rời xong xuôi một cái, cô mới chủ động bước chân tiến gần sát ngay mặt Lưu Nhã Nhiên.
“Nhã Nhiên ơi, cô còn thể nhớ nổi ai nữa hả?"
Lưu Nhã Nhiên khi kéo đến đây cơ chứ lị, sớm kể rõ cái chuyện Hạ Chanh Vân lén lút tự sinh ba đứa trẻ sinh ba cho Hạ Chí Chương còn gì nữa chứ lị.
còn tự một một ngậm đắng nuốt cay nuôi dạy mấy đứa trẻ lớn khôn trưởng thành thành tài đến như thế nữa cơ chứ lị.
Suốt ngần năm trời đằng dẵng trôi qua còn vì mấy đứa trẻ mà chấp nhận hy sinh hạnh phúc cá nhân quyết thèm bước nữa kết hôn cùng ai khác nữa chứ lị.
Cô chằm chằm gương mặt Hạ Chanh Vân một cái, vành mắt hồng hồng lên mà gật gật đầu lia lịa.
“Nhớ chứ, nhớ chứ mà lị.
đây hai nhà chúng vốn dĩ chính hàng xóm sát vách cơ mà lị.
chẳng qua chỉ cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như thoi đưa vật đổi dời quá thôi mà lị, cuộc sống sinh hoạt thể nảy sinh bao nhiêu sự đổi biến hóa lớn lao đến mức long trời lở đất như thế cơ chứ lị.
Những năm qua một cô tự tay bế bồng nuôi dưỡng tận ba đứa con nhỏ như thế, chắc chịu đựng bao nhiêu sự vất vả cực khổ hả cô?"
Gợi ý siêu phẩm: Ly Hôn Không Hầu Hạ, Cô Tần Quay Lại Đỉnh Điểm - Tần Yên + Cố Hàn Đình đang nhiều độc giả săn đón.
Hạ Chanh Vân khẽ lắc lắc đầu từ chối:
“ vất vả cực khổ gì cô ạ, đối với bản mà , ba đứa trẻ chính những món quà vô giá nhất mà ông trời ban tặng xuống cho cuộc đời còn gì nữa chứ lị.
bấy lâu nay vẫn luôn đinh ninh cho rằng cô thực sự bệnh qua đời từ lâu cơ đấy chứ lị.
Nào ngờ ..."
đó cô chút cảm thấy nghi hoặc hoài nghi hoang mang mà lên tiếng hỏi nhỏ một câu:
“Cái đàn ông mới cùng Hạ Chí Chương sải bước chân rời chuyện riêng , ông rốt cuộc ... cô thế hả?"
Lưu Nhã Nhiên đáp:
“Ông chính chồng hiện tại bây giờ đấy cô ạ."
Hạ Chanh Vân một cái liền tỏ vô cùng thấu hiểu hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện ngay thôi mà lị.
cái tư thế tư thái sức che chở bảo vệ cho Lưu Nhã Nhiên hết lòng đàn ông ban nãy một cái , cô cũng thể phần nào đoán định suy đoán mối quan hệ giữa đôi bên tuyệt đối hề đơn giản chút nào còn nữa chứ lị.
Cái gương mặt Lưu Nhã Nhiên mà lị, trôi qua ngần năm trời đằng dẵng chăng nữa, thì vẫn cứ sở hữu dung mạo xinh động lòng đến thế cơ mà chứ lị.
Xinh đến mức khiến chấn kinh kinh hồn bạt vía luôn chứ lị.
Xung quanh hiện tại đang quá nhiều xem náo nhiệt quá , những chuyện mang tính chất riêng tư kín đáo sâu kín như thế , cô tự nhiên cũng cảm thấy ái ngại tiện mở miệng hỏi han làm gì cho lắm.
Hạ Tịch Nhan nhân cái thời gian trống trải lúc hai làm ba sải bước chân rời chuyện riêng cơ chứ lị, liền cùng với những khác tiếp tục bắt tay việc tiến hành làm xét nghiệm tương thích tủy xương cho em gái.
Hạ Chanh Vân thấy Hạ Tịch Nhan vì tìm kiếm tương thích cứu sống mạng nhỏ cho đứa con gái cơ chứ lị, mà thể rộng lượng bao dung đem đông đủ cả đại gia đình lớn Lưu gia và Tiêu gia kéo đến đây giúp đỡ như thế , trong lòng cô cảm thấy vô cùng xúc động nghẹn ngào dữ dội lắm đấy nhé.
Cô chằm chằm cái dáng vẻ vô cùng tích cực hăng hái làm xét nghiệm tương thích tủy xương nãy giờ một cái, nước mắt nóng hổi trong nháy mắt liền làm nhòe tầm phía mất còn nữa chứ lị.
Cô vô cùng xúc động nghẹn ngào đến mức 'bịch' một tiếng quỳ sụp cả hai đầu gối xuống đất bái lạy .
“ xin chân thành cảm ơn tất cả nhiều lắm ạ.
xin chân thành cảm ơn tất cả rộng lượng bao dung bằng lòng tay cứu giúp cho mạng nhỏ đứa con gái tội nghiệp ạ.
Nhan Nhan ơi, chị xin chân thành cảm ơn em nhiều lắm con ạ!
xin chân thành cảm ơn tất cả nhiều lắm ạ!"
Hạ Tịch Nhan vội vàng vươn đôi bàn tay đỡ lấy bế bồng dìu cô thẳng dậy.
“Dì Hạ ơi dì Hạ, dì làm cái trò gì thế cơ chứ hả?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-371.html.]
Mau chóng thẳng dậy xem nào dì ơi.
Cứu một mạng còn hơn xây bảy tòa tháp thí chủ cơ mà lị.
Chỉ cần mà xét nghiệm tương thích tủy xương thể phù hợp tương thích , thì tụi con ai nấy đều sẽ vô cùng sẵn lòng bằng lòng tay hiến tặng tủy để cứu sống em gái mà lị.
Con bé tuổi đời vẫn còn trẻ trung mơn mởn đến thế cơ mà, cuộc đời cuộc sống mới chỉ mới bắt đầu chớm nở hoa khoe sắc mà thôi hà.
Tụi con ai nấy đều vô cùng mong hy vọng con bé thể mau chóng khỏe mạnh bình phục lên mà lị."
Hạ Chanh Vân run rẩy đón lấy chiếc khăn tay từ trong tay Hạ Tịch Nhan đưa sang cho.
lau chùi nước mắt nghẹn ngào cất tiếng :
“Chị chẳng qua vì trong lòng cảm thấy quá mức xúc động nghẹn ngào hạnh phúc quá thôi mà lị.
Chị thật sự ngờ tới khi kéo trở về nước một cái, thể may mắn gặp nhiều bụng bằng lòng giúp đỡ cho đứa con gái tội nghiệp chị đến như thế cơ chứ lị.
Hồi còn ở bên nước H cơ chứ lị.
duy nhất làm xét nghiệm tương thích tủy xương cho kết quả tương thích phù hợp chính chị dâu cả chị đấy chứ lị.
Thế mà cái bà vì sợ hãi việc hiến tặng tủy xương sẽ gây nguy cơ rủi ro nhiễm trùng lây nhiễm bệnh tật gì đó cơ chứ lị.
Nên quyết tuyệt đối bằng lòng tay hiến tặng tủy để cứu sống mạng nhỏ cho Kiều Kiều nhà chị nhé.
Chị cũng rõ cái chuyện như thế thì cũng tài nào mở miệng trách móc oán hận bà làm gì cho cam cơ chứ lị.
Thế mà, trong lòng chị sợ hãi dữ dội lắm em ơi!
Chị sợ hãi ngộ nhỡ mà tài nào tìm kiếm nổi tương thích phù hợp .
Thì Kiều Kiều tội nghiệp chị đành ..."
Xem thêm: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Hạ Tịch Nhan lên tiếng an ủi dỗ dành cô:
“Dì Hạ ơi, em gái tuyệt đối sẽ xảy chuyện gì bất trắc ngoài ý mà lo chứ lị.
Tụi con đông xếp hàng dài như thế cơ mà chứ lị.
Tổng sẽ một sở hữu tương thích phù hợp cho mà xem chứ lị.
Đợi đến khi nào xét nghiệm tương thích tủy xương cho kết quả tương thích phù hợp xong xuôi một cái.
Tiến hành phẫu thuật cấy ghép tủy xương cho em gái xong một cái , con bé tự khắc thể một nữa khôi phục một cơ thể khỏe mạnh bình thường ngay thôi mà lị."
Hách Liên Thần bên cạnh khẽ liếc mắt sang phía chị gái một cái, đó liền im lặng ngoảnh mặt dời ánh mắt hướng khác.
Haiz!
Cứu một lúc chứ làm mà cứu cả một đời cho cam cơ chứ lị.
Hạ Kiều Kiều cái con bé cho dù may mắn phẫu thuật cấy ghép tủy xương thành công chăng nữa.
Thì đến cuối cùng, cũng vẫn cứ tài nào chạy trốn thoát nổi cái vòng vây định mệnh phận an bài sẵn mà lị.
Cái mệnh cách con bé sớm định đoạt sẵn từ lâu còn nữa chứ lị....
Ở một phía bên khác, hai Hách Liên Ngự và Hạ Chí Chương sải bước chân tới khu vực sân thượng lộng gió bệnh viện.
Hách Liên Ngự đem bộ câu chuyện năm xưa bản tay thần quỷ tráo đổi Lưu Nhã Nhiên như thế nào, cùng với cái phận gốc rễ thực sự Hạ Tịch Nhan bộ đều nhất nhất mở miệng rõ ràng cho Hạ Chí Chương cho bằng hết sót chữ nào.
Hạ Chí Chương khi xong xuôi bộ câu chuyện xong một cái, trong lòng ngọn lửa tức giận hừng hực bùng lên dữ dội tài nào kiềm chế nổi bản nữa kìa, một tay thò túm chặt lấy cổ áo Hách Liên Ngự lôi kéo gần, bàn tay còn nắm chặt thành một nắm đ.ấ.m thép nắm đấm, dùng hết bộ sức bình sinh đ.ấ.m thẳng một cú cực mạnh mặt Hách Liên Ngự...
Hạ Chí Chương khi xong bộ những lời phân bua giải thích Hách Liên Ngự xong một cái, tức giận đến mức cả run bần bật ngọn lửa lôi đình bốc cao ngùn ngụt luôn kìa.
Bốp!
Ông dùng hết sức bình sinh đ.ấ.m thẳng một cú cực mạnh mặt Hách Liên Ngự.
Tức giận đến mức văng tục c.h.ử.i bậy om sòm lên luôn:
“A...
Hách Liên Ngự ơi Hách Liên Ngự!
Cái thằng khốn kiếp nhà ông!
Ông rõ bản bấy lâu nay làm những cái chuyện đồi bại gì hả?
Cái trò mèo trộm long tráo phụng khốn nạn ông, tay cướp đoạt mất tiêu vợ đầu ấp tay gối bấy lâu nay đấy hả.
Lưu Nhã Nhiên lòng tay cứu giúp mạng nhỏ cho ông một mạng cơ mà chứ lị.
Thế mà ông lấy oán báo ân đối xử khốn nạn với như thế cơ .
Cắm một cái sừng dài ngoằng lên đầu làm gì nhé, còn dám tay lén lút tráo đổi vợ mang mất tiêu nữa chứ lị.
Cái thằng tiểu nhân bỉ ổi vô liêm sỉ đê tiện nhà ông.
Thừa cơ nước đục thả câu lúc Nhã Nhiên mất ký ức trí nhớ liền chen chân cướp đoạt mất.
Ông cảm thấy cái thủ đoạn bỉ ổi đê tiện quá mức vô liêm sỉ lắm chứ hả?
cảm thấy hổ nhục nhã lắm chứ hả ông ?
Cái thứ tình yêu cướp đoạt ăn cắp ăn trộm như thế ông , ông sống suốt ngần năm trời đằng dẵng cảm thấy lương tâm c.ắ.n rứt yên phần nào hả?
Cái thằng khốn kiếp nhà ông, chỉ vì cái ham ích kỷ tư d.ụ.c bản mà thôi cơ chứ lị.
Ông nhẫn tâm khiến cho Nhan Nhan từ nhỏ chịu cảnh mồ côi mất ruột ở bên cạnh yêu thương chăm sóc đấy hả.
Ông rõ trong suốt cả một tháng trời ròng rã cái ngày Lưu Nhã Nhiên bệnh qua đời bỏ cơ chứ lị.
Nhan Nhan tội nghiệp trải qua những ngày tháng đau khổ dằn vặt như thế nào mới thể sống sót qua nổi hả?
chỉ cần mà một chút xíu lơ mất cảnh giác để mắt trông nom con bé một cái thôi .
Chiếc chân nhỏ bé con bé liền lén lút tự chạy khỏi nhà, chạy khắp nơi đầu đường xó chợ đầy đường tìm cho bằng mới thôi đấy hả.
Cho dù sức mở miệng giải thích phân bua gãy cả lưỡi với con bé rằng con ch/ết chăng nữa, thì con bé cũng quyết thèm tin tưởng lời chút nào cả nhé."
Chưa có bình luận nào cho chương này.