Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người

Chương 338

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

đang đợi ai?"

vạch trần Hách Liên Thần cũng che giấu, chút cẩn thận từng li từng tí mở miệng:

“Cái đó, chị ơi chị đừng tức giận nha.

Bố qua đây ."

Hạ Tịch Nhan , đôi đũa trong tay ‘bạch’ một tiếng đập mạnh xuống bàn.

Giọng điệu lạnh vài phần:

quá thiện với ?"

Hách Liên Thần trong lòng phát hoảng:

“Chị ơi chị đừng tức giận mà, chỉ gặp ông một mặt thôi."

Lời dứt, cánh cửa tiệm b/ún ốc liền từ bên ngoài đẩy .

Tiếp đó, Hách Liên Ngự một y phục đen bước .

bước trong tiệm, ánh mắt ông nhanh tìm thấy Hạ Tịch Nhan và Hách Liên Thần.

Hạ Tịch Nhan về phía cửa, tầm mắt chạm với Hách Liên Ngự.

Cô giống như một xa lạ Hách Liên Ngự, chút biểu cảm.

Hách Liên Ngự khuôn mặt cực kỳ tương đồng với Lưu Yên Nhiên Hạ Tịch Nhan, trái tim một trận đau nhói.

Đặc biệt ánh mắt xa lạ, băng lãnh Hạ Tịch Nhan khiến thể ông cứng đờ, đôi chân lập tức giống như kích thủy lực chặn , nặng nề bước nổi bước chân.

Khoảnh khắc , ông hầu như thể khẳng định, cho dù kết quả giám định quan hệ cha con còn .

Ông cũng tin tưởng Hạ Tịch Nhan con gái .

Sự thiết mối quan hệ huyết thống , khiến ông nhịn đến gần cô, thấu hiểu cô, quan tâm cô.

Hai trân trân, ai lời nào.

Hách Liên Thần phản ứng đầu tiên.

kéo chiếc ghế bên cạnh :

“Bố, mau đây .

B/ún ốc chị gọi thật sự ngon lắm luôn.

Con một xử lý sạch sẽ luôn .

Với , con quyết định về nước H nữa .

Con học ở bên .

thể thường xuyên ở bên cạnh chị ."

Hách Liên Ngự hít sâu một , dày mặt bước về phía hai .

Hạ Tịch Nhan thu hồi ánh mắt thèm để ý ông , tiếp tục ăn nốt đồ ăn còn trong bát.

Hách Liên Ngự còn tiến sâu trong tiệm, cái mùi thối tỏa hun cho nôn mửa .

một đôi nam nữ con cái đều ở bên trong.

Ông cho dù chịu nổi cũng nhịn xuống.

Ông biểu hiện bất kỳ sự khó chịu nào.

Bước đến bàn bọn họ, xuống chiếc ghế Hách Liên Thần dịch , cụp mắt đồ ăn bàn.

Cái mùi vị tỏa từ trong bát .

Ông nín thở, cảm xúc thật khó hết bằng lời.

Thối!

thật sự thối!

Cái mùi thối giống như mùi đôi tất thối đàn ông mấy ngày giặt tỏa .

Ông từng ngửi qua đồ ăn nào thối như thế bao giờ.

Dù cho thời thiếu niên vì mưu sinh mà lưu lạc, nhặt đồ bên lề đường ăn cũng thối đến mức .

Hách Liên Thần đưa đũa cho ông .

“Bố, mau ăn .

Ngửi và ăn giống .

Ngửi thì như phân, ăn thì đưa mồm lắm!"

Hách Liên Ngự Hách Liên Thần cưỡng chế nhét tay một đôi đũa.

Ngón tay nắm đũa cứng đờ khôn cùng.

Ông còn ăn, cảm thấy trong dày một trận nhào lộn đảo điên.

Hạ Tịch Nhan ăn một cách ngon lành như .

Ông liền cố gắng đè xuống sự khó chịu trong dày, kiên trì gắp cái thứ đồ ăn còn khó ngửi hơn cả phân nhét trong miệng.

Ông vốn dĩ chuẩn sẵn tâm lý hun cho nôn ọe .

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-338.html.]

Nào ngờ, cái thứ đồ ăn ngửi còn thối hơn phân khi miệng……

Hách Liên Thần hai mắt tỏa sáng, mong đợi chằm chằm phản ứng bố .

“Bố, thế nào?

vô cùng mỹ vị ?"

Hách Liên Ngự nuốt xuống một miếng xong trả lời, động tác tay trả lời ông .

Tướng ăn ông so với Hách Liên Thần thì hơn nhiều.

Hạ Tịch Nhan nhướng mày.

Chậc, ngờ hai cha con nhà khả năng tiếp thu mạnh mẽ thế.

tiềm năng ăn phân đấy.

Hầu như cùng lúc Hạ Tịch Nhan ăn xong, đồ ăn trong bát Hách Liên Ngự cũng quét sạch.

Hách Liên Ngự ngờ cái mùi vị ngửi buồn nôn như thế, khi miệng khiến vị giác bừng tỉnh đến .

Chua, cay, sảng khoái!

Mùi vị kỳ lạ.

Hách Liên Thần trả tiền, Hách Liên Ngự lúc mới hỏi Hạ Tịch Nhan.

“Con thường xuyên đến đây ăn ?"

Đây câu đầu tiên ông với Hạ Tịch Nhan.

Hạ Tịch Nhan lời nào, ông cũng chung sống với cô .

Ông đứa con gái phản cảm với ông , ghét bỏ ông , thậm chí hận ông .

Ông khiến cô từ nhỏ .

Ông cũng dám xa xỉ cầu xin cô sẽ nhận ông .

Chỉ cần thể chuyện với cô vài câu, ông thỏa mãn .

, ông sẽ dốc hết sức bù đắp cho sự thiếu thốn đối với cô suốt những năm qua.

Hạ Tịch Nhan bật dậy, cũng ông , cũng trả lời lời ông liền thẳng bên ngoài.

Va một mũi tro Hách Liên Ngự cũng để tâm đến thái độ cô.

Ông dậy theo phía cô.

Hách Liên Thần thanh toán tiền xong đuổi theo tới, an ủi .

“Bố, đừng để tâm.

Bố bỏ lỡ nhiều năm như , chị thèm để ý bố cũng bình thường thôi.

Bố thêm nhiều lòng kiên nhẫn ."

Hách Liên Ngự lắc đầu:

“Bố tội nhân, làm gì tư cách để tâm chứ?"

Hạ Tịch Nhan thèm quản bọn họ ở phía thì thầm to nhỏ cái gì.

khỏi tiệm b/ún ốc, cô trong xe đợi hai bọn họ lên xe liền phóng xe mất.

Hai cha con bỏ , .

Cuối cùng Hách Liên Thần bất lực thở dài:

thế gọi bố đến .

Bây giờ chị đến cả con cũng thèm để ý nữa ."

Hách Liên Ngự rút một chiếc thẻ đen ném cho .

“Con chẳng học ở đây ?

mua một chiếc xe, mua thêm một căn nhà ."

Hách Liên Thần đón lấy chiếc thẻ:

“Bố phản đối ?"

Hách Liên Ngự quét mắt một cái.

“Cái đức tính con bố còn .

Bố phản đối tác dụng gì ?

Bố từng bảo con đừng đến Hoa Quốc, kết quả thì !"

Hách Liên Thần chút khách sáo đem chiếc thẻ đen nhét trong túi quần.

“Phản đối vô hiệu.

Bố ơi, chị tha thứ cho bố, nhận bố, thì đường còn dài và gian nan lắm đấy.

Những gì con thể làm, chính cố gắng giúp bố thôi.

Những cái khác thì dựa chính bố .

Bố về khách sạn đợi kết quả giám định , tiện thể nghĩ cho kỹ xem nên bù đắp cho chị thế nào.

Bên chỗ chị con sẽ thường xuyên giúp bố.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...