Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người
Chương 320
“Hách Liên Thần sự dìu dắt đỡ đần Hạ Tịch Nhan liền bật hình dậy.
Hạ Tịch Nhan đỡ bên trong xe, khi bản vị trí ghế lái liền cất tiếng hỏi.”
“ tên gọi gì?
Tại cái vẹo gì đột nhiên lao v/út đầu xe như thế hả?"
Hách Liên Thần thuận miệng lời dối chớp mắt:
“Em tên Hách Liên Thần, vì xảy mâu thuẫn cãi vã với gia đình nên bỏ nhà ạ.
nhà đuổi theo rượt đuổi qua mấy con phố liền luôn chứ.
do chạy quá nhanh nên mới đột ngột lao đầu xe chị đó mà.
Em thật sự cố ý ăn vạ đụng xe , cũng sẽ tống tiền chị mà lo."
Hách Liên Thần!
Hạ Tịch Nhan thấy cái họ thì lông mày nhíu chặt một chút.
Nếu như cô nhớ nhầm thì ông bố đẻ cô dường như cũng mang cái họ Hách Liên thì .
mà đời trùng họ trùng tên nhiều như nấm mưa , cô căn bản thèm suy nghĩ nhiều làm gì.
……
Vài phút .
Hạ Tịch Nhan đưa bước chân bên trong bệnh viện, Hách Liên Thần thẳng thừng từ chối việc chụp phim CT.
bảo xương cốt vấn đề gì cả, chỉ cần xử lý sát trùng mấy cái vết trầy xước ngoài da .
Hạ Tịch Nhan ý kiến gì.
khi bác sĩ kê đơn thu/ốc xong xuôi, cô với Hách Liên Thần:
“ cứ ở đây chờ một lát nhé, đóng tiền viện phí lấy thu/ốc mang về cho."
Hách Liên Thần chễm chệ trong phòng làm việc bác sĩ, khóe miệng nhếch lên một nụ đắc ý, chằm chằm theo bóng dáng Hạ Tịch Nhan càng lúc càng khuất xa dần.
“ ạ."
Cái chị gái chuyện cái giọng điệu cũng khá êm tai và dễ chịu đấy chứ.
mang theo cái mục đích rõ ràng mới tiếp cận chị gái mà.
Chỉ qua vài phút tiếp xúc ngắn ngủi ngắn ngủi , thể thấu nổi cô.
Cái thực sự sở hữu thực lực thâm sâu khôn lường.
Rõ ràng một kẻ mang cái mệnh đoản mệnh ngắn ngủi cơ mà, mà hiện tại mệnh cách xảy đổi kinh thiên động địa như .
Cái bát tự đây vốn dĩ ch/ết chóc âm u vô cùng, giờ đây nghịch thiên cải mệnh, tràn trề sức sống bừng bừng như ánh bình minh.
Cái sự đổi khiến nghĩ mãi mà thông suốt nổi.
từng gặp qua cái loại mệnh cách kỳ lạ đến mức quái đản như thế bao giờ cả.
……
Hạ Tịch Nhan khi đóng tiền viện phí xong xuôi liền sải bước đến cửa sổ quầy lĩnh thu/ốc.
Giọng Đại Quả đột nhiên nổ vang dội ngay bên tai cô.
Đại Quả:
(Ồ hô, ký chủ ơi.
Em trai ký chủ mò đến tận cửa nhà kìa.
Ký chủ tuyệt đối đừng mà cái vẻ bề ngoài ngây thơ vô tội nó lừa gạt nhé.
Nó chính xác một con cáo già xảo quyệt và gian manh chính hiệu luôn đấy.
Nó mò đến tiếp cận ký chủ để nghiên cứu cái vẹo gì mà mệnh cách ký chủ xảy đổi kinh thiên động địa như đấy mà?)
Hạ Tịch Nhan , bàn tay mới đón lấy túi thu/ốc liền khựng một nhịp:
Bạn thể thích: Tôi Đã Buông Tay, Anh Ta Lại Không Nỡ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
[Cái gì cơ!
Em trai á!
cái thằng nhóc mà tao mới đụng trúng đó hả?]
Đại Quả:
(Ừm hửm, chính xác nó chứ còn ai trồng khoai đất nữa.)
Hạ Tịch Nhan chút bất ngờ ngoài ý :
[ mò đến nhanh như chớp thế chứ!]
Đại Quả đêm qua mới bảo nó mò đến đây xong, ngày hôm nay chễm chệ xuất hiện ngay mặt cô .
còn bày cái phương thức kỳ quặc đụng xe ăn vạ thế nữa chứ.
Hừ, vẻ thú vị đây.
Cô rốt cuộc chống mắt lên xem xem nó định nghiên cứu cái mệnh cách cô bằng cái phương thức quái quỷ gì đây?
Hách Liên Thần!
Thảo nào!
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-320.html.]
Cô bảo tại cái vẹo gì mà thấy nó dâng lên một cái cảm giác thiết kỳ lạ mà, hóa chính cái sợi dây huyết thống gia đình đang âm thầm quấy phá tác oai tác quái đây mà.
Hạ Tịch Nhan vờ như gì về cái phận thực sự cả.
Xem thêm: Ngày Bị Ruồng Bỏ, Thân Phận Thiên Kim Giả Khiến Cả Thành Choáng Váng - Tống Khanh Nguyệt - Cận Lâm Phong (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Cái thằng nhóc diễn trò giả vờ giả vịt thì cô cứ phối hợp diễn cùng nó cho trọn vẹn vở kịch chứ gì.
Ông bố đẻ cô suốt bao nhiêu năm qua luôn dám dắt đẻ trở về nước H, cái nguyên nhân lớn nhất e lo sợ Lưu gia và Hạ gia bà vẫn còn sống sờ sờ đời mà thôi.
Dù thì việc ông đem vợ âm thầm tráo đổi mang cũng một cái hành vi phúc đức đạo đức cho lắm.
Nếu như Lưu gia mà Lưu Yên Nhiên vẫn còn sống thì Lưu gia tuyệt đối thể làm loạn lên đến mức chịu để yên .
Phía bên Hạ gia nữa, cũng sẽ vô cùng khó khăn để ăn giải thích cho qua chuyện.
……
Hạ Tịch Nhan đem túi thu/ốc cầm trở về, thấy Hách Liên Thần đang chễm chệ hàng ghế chờ cửa phòng làm việc bác sĩ, chuẩn cái phong cách một học sinh ngoan ngoãn ba .
Cô đem cái túi thu/ốc tay dúi thẳng .
“Thu/ốc đây, tự mà bôi nhé."
đó cô móc từ trong túi xách một xấp tiền mặt dày cộm nhét thẳng tay :
“Chỗ tiền coi như khoản bồi thường cho cái vụ đụng xe nhé.
còn việc bận đây."
Hách Liên Thần chằm chằm xấp tiền mặt đỏ chói chang trong tay mà ngẩn mất một lúc, ngay đó vội vàng giơ tay kéo chặt lấy gấu áo Hạ Tịch Nhan .
“Chị cứ thế mà bỏ luôn ."
“Bỏ mặc em cô đơn một ở cái nơi á?"
Hạ Tịch Nhan giật mạnh tay khỏi cái gọng kìm .
“Chứ còn nữa, lẽ còn mở tiệc mời ăn cơm một bữa nữa chắc?
chỉ tổn thương phần mềm ngoài da thôi, gì đáng quan ngại cả .
về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày chạy nhảy tung tăng ngay mà."
Hạ Tịch Nhan xong liền dứt khoát sải s bước rời .
Hách Liên Thần vội vàng bật hình dậy, một phát tóm chặt lấy bàn tay Hạ Tịch Nhan:
“Cái đó, chị gái ơi, chị thể thu lưu cho em ở nhờ nhà chị một thời gian ạ?"
Hạ Tịch Nhan dừng khựng bước chân , khuôn mặt chằm chằm thiếu niên to xác cao hơn cô hẳn nửa cái đầu , cố ý làm cái vẻ mặt vô cùng kinh ngạc cất tiếng hỏi:
“Tại cái vẹo gì thu lưu cho ở nhờ hả?
đường trở về nhà mà ở chắc?
Cho dù về nhà chăng nữa thì cái chỗ tiền mới đưa cho , ít nhất cũng tầm bảy tám nghìn tệ chứ ít nhé.
ở bên ngoài thuê phòng khách sạn, nhà nghỉ mà ở, dư sức cho tiêu xài đập phá trong vòng mấy ngày trời luôn còn gì nữa."
Hách Liên Thần gấp gáp sức giải thích:
“Em thể thuê phòng khách sạn mà ở ạ.
Em đang xảy chiến tranh lạnh náo loạn với gia đình , nếu như em mà đăng ký chứng minh nhân dân thuê phòng khách sạn thì bố em nhất định sẽ tra ngay cái vị trí em cho xem.
Đến lúc đó ông sẽ phái đến tóm cổ em lôi xềnh xệch về nhà mất thôi.
Em về cái nơi đó mà.
Chị gái xinh tuyệt trần còn tấm lòng bồ tát nhân hậu ơi, chị làm ơn làm phước rủ lòng thương xót giúp đỡ em một mà."
Hạ Tịch Nhan dửng dưng mảy may lay động:
“ nhà tóm cổ lôi về nhà thì liên quan cái vẹo gì đến cơ chứ?"
Hách Liên Thần đem xấp tiền mặt mà Hạ Tịch Nhan mới đưa cho nhét ngược trở tay cô:
“Chị cứ yên tâm mà, em ở nhờ nhà chị , em sẽ đóng tiền sinh hoạt phí đầy đủ sòng phẳng luôn.
Em cũng tuyệt đối dám làm phiền gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống riêng tư chị mà.
Em chỉ xin ở nhờ một thời gian ngắn ngủi thôi sẽ tự động cuốn gói ngay lập tức."
Hạ Tịch Nhan một nữa gạt phăng bàn tay :
“ và chẳng họ hàng thích, cũng chẳng chút quen gì từ cả.
dựa cái tư cách gì mà dắt một gã đàn ông xa lạ như về nhà cho chứ?
Chiếc xe tuy rằng đụng trúng thật đấy, cái khoản tiền bồi thường cần thiết cũng chi trả sòng phẳng đầy đủ thiếu một xu một cắc nào nhé.
Còn về cái chuyện dắt về nhà ở chung á, xin nhé, bất tiện vô cùng luôn!"
Hạ Tịch Nhan xong liền dứt khoát sải bước rời .
Hạ Tịch Nhan:
[Chậc chậc, Đại Quả còn bảo cái gã một tên thiên tài trâu bò gớm lắm cơ đấy.
Thiên tài mà thể bày cái trò giả vờ giả vịt đáng thương tội nghiệp đần độn đến mức chắc?
Nếu như nó mà chịu thẳng thắn thành thật rõ cái phận thực sự từ đầu thì tao còn rủ lòng thương mà thu lưu cho nó ở nhờ thật đấy chứ.
mà nó mò đến tiếp cận tao chỉ đơn thuần vì cái sự tò mò quái đản trong lòng mà thôi, trong thâm tâm nó căn bản từng cái ý định tiếp nhận chị gái một cách thực lòng cả.
như thì tao mắc mớ gì lãng phí thời gian quý báu để dây dưa vòng vo với nó làm cái quái gì cho mệt xác.]
Chưa có bình luận nào cho chương này.