Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người
Chương 229
“Trực tiếp từ bên nhà cũ chạy qua đó luôn."
Hạ Tịch Nhan tới mặt , vươn tay bế con trai lên, đó đem con trai đưa cho Lam Yên.
“ ơi, hôm nay con dắt Thừa Hi cùng ạ.
con dắt thằng bé ."
Lam Yên chút nghi ngờ:
“Hồi sáng con chẳng dắt Thừa Hi cùng ?
Thừa Hi từ lúc sinh đến giờ còn từng đến Hạ gia nào cả.
Chỉ hai đứa , bố con e sẽ vui ."
(Hôm nay tuyệt đối thể dắt theo .
Đứa em gái mưu mô ở nhà chuẩn cho một món quà lớn lắm cơ.
Rắn độc đấy!
thể dắt con trai mạo hiểm .)
Gợi ý siêu phẩm: Mạn Mạn Của Tôi đang nhiều độc giả săn đón.
Bàn tay lớn đặt xe lăn Tiêu Mặc Hàn đột nhiên siết chặt .
Đôi mắt cụp xuống khúc xạ tia sáng lạnh lẽo.
Rắn độc!
Hạ T.ử Diên đây đang chán sống !
Lam Yên thấy tiếng lòng cô, ngay lập tức chút lo lắng con trai.
Ánh mắt dò hỏi.
thì còn nữa đây?
rõ nguy hiểm còn tự dẫn xác đến cửa, chẳng ……
Tiêu Mặc Hàn lúc ngẩng đầu lên trong mắt một mảnh thanh minh, khiến đang nghĩ cái gì.
Hạ Tịch Nhan hi hi :
“ ơi, cần lo lắng ạ, kế con thương con lắm đấy.
Bố con nếu con thì kế con sẽ đầu tiên đồng ý ."
Hạ Tịch Nhan trở về, Tiêu Mặc Hàn tự nhiên sẽ từ chối.
phụ nữ rõ rắn độc còn trở về.
thì xui xẻo……
ở trong lòng thắp cho Hạ T.ử Diên một hàng nến……
Tiêu Mặc Hàn giả vờ như chuyện Hạ T.ử Diên chuẩn rắn độc, mỉm .
“ thôi.
Lát nữa sẽ với nhạc phụ đại nhân Thừa Hi khỏe, dắt thằng bé ."
Hạ Tịch Nhan giúp đẩy xe lăn:
“ thôi, thể để bọn họ đợi lâu .
Nếu thức ăn nguội lạnh ăn sẽ ngon nữa."
Hơn nửa tiếng .
Xe Tiêu Mặc Hàn chạy trong sân lớn biệt thự Hạ gia.
Biệt thự Hạ gia xa hoa, sân bên ngoài biệt thự cũng tinh mỹ.
từ bên ngoài , căn biệt thự bao quanh bởi một khu vườn um tùm cây cối.
Những cây xanh cao lớn giống như những hộ vệ trung thành đang canh giữ nó .
Những bụi cây cắt tỉa tinh tế tạo thành những hoa văn xen kẽ trật tự.
Những bông hoa rực rỡ sắc màu đua nở rộ, tỏa hương thơm mê , giống như đang dệt nên một giấc mộng rực rỡ ảo diệu.
Phong cách kiến trúc biệt thự độc cụ mị lực, hoành tráng thanh nhã.
Trong sân rộng rãi một đài phun nước với tạo hình độc đáo.
Dòng nước phun róc rách tỏa sáng lấp lánh ánh đèn, giống như những tinh linh đang nhảy múa .
lẽ thấy tiếng tắt máy xe nên kế Hạ Tịch Nhan Hà Phượng vội vàng từ trong biệt thự ngoài.
Hà Phượng hôm nay diện một chiếc váy liền bằng lụa tơ tằm cao cấp màu xanh bảo thạch, đường cắt may lưu loát phác họa hảo vóc dáng thướt tha bà .
Chất liệu chiếc váy trơn bóng giàu sáng bóng, theo từng bước chân bà khẽ lay động, tựa như làn nước linh động .
mặt bà dặm một lớp phấn son tinh tế đạm nhã, mái tóc đen như mực chải chuốt gọn gàng ở đầu, vài lọn tóc tự nhiên rủ xuống bên má, tăng thêm vài phần quyến rũ.
mặt treo nụ thong thả tự tin, trong mỗi cử chỉ hành động đều toát lên vẻ ung dung hoa quý cùng khí chất cao nhã một phu nhân nhà giàu.
Bà ngoài liền thấy Tiêu Mặc Hàn vặn xe lăn, còn Hạ Tịch Nhan thì ở lưng đẩy xe lăn.
Nụ mặt bà ngay lập tức biến thành nụ một hiền từ, tốc độ lật mặt đó thể sánh ngang với lật sách .
đó hớn hở reo lên:
“Nhan Nhan, Mặc Hàn.
Hai đứa rốt cuộc cũng tới .
hai đứa hôm nay tới, hôm nay chuẩn cả một ngày trời đấy.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-229.html.]
Mau, mau nhà .
Thức ăn đều xong xuôi hết , chỉ còn thiếu hai đứa nữa thôi."
thấy chỉ hai bọn họ, Hà Phượng nghi ngờ hỏi:
“Thừa Hi con?
Chẳng hôm nay dắt cả Thừa Hi cùng tới ?
chỉ hai đứa thế ?"
Tiêu Mặc Hàn nóng lạnh giải thích:
“Thừa Hi hôm nay ăn bậy đau bụng, đang ở nhà om sòm đau bụng ạ.
Đang bà nội thằng bé chăm sóc ở nhà , tụi con dắt thằng bé tới ."
Hà Phượng lộ vẻ mặt đáng tiếc:
“ , còn tưởng hôm nay thể gặp cháu ngoại cơ chứ, làm mừng hụt cả ngày trời.
Cái bao lì xì lớn đều chuẩn sẵn cho thằng bé đấy.
mà hai đứa dắt thằng bé tới.
Thừa Hi từ lúc sinh đến giờ hai đứa đều từng dắt thằng bé về Hạ gia nào cả, đây ngóng trông ngóng trông trăng tổng cộng mới ngóng hai đứa hôm nay tới đây.
Ai ngờ thằng bé đột nhiên đau bụng cơ chứ."
đó bà cố làm vẻ lo lắng hỏi:
“ thằng bé đỡ hơn chút nào con?
Trẻ con đau bụng khó chịu nhất đấy.
Nhan Nhan lúc còn nhỏ đau bụng, mỗi làm loạn lên cả nhà đều lo sợ hoang mang theo."
Hạ Tịch Nhan hi hi :
“ ơi, yên tâm ạ, đỡ hơn nhiều .
tụi con trở về, con nhất định sẽ dắt thằng bé tới đây.
Với ông nội chẳng chỉ còn vài ngày nữa về ?
Đợi ông nội về, con nhất định sẽ dắt Thừa Hi về đây.
Cả nhà đoàn tụ."
Hà Phượng giả vờ trách móc:
“Còn tại cái con nhỏ hiểu chuyện .
Suốt ngày chỉ ở bên ngoài chơi bời.
Đều quan tâm nhiều hơn đến con cái và chồng gì hết.
Đứa trẻ đều sinh hơn một năm trời , con mà dắt chúng về nhà ngoại nào.
Đừng bỏ lỡ: Chú Út, truyện cực cập nhật chương mới.
Cũng may Mặc Hàn tính tình thương con, cứ tùy ý để con làm càn thôi đấy.
Chuyện nếu đổi khác, thấy da con đều lột sạch một tầng .
Chỉ vì con làm cái chuyện hỗn hông mà làm bố con tức điên lên đấy.
hôm nay đỡ cho con nhiều lời mặt ông , nếu hôm nay con trở về, bố con chắc chắn giáo huấn con nữa cho xem."
Hạ Tịch Nhan nhịn cảm giác buồn nôn mửa, hi hí hớn hở.
“Hi hi, con ngay thương con nhất mà.
Chỉ cần ở đây, chỗ bố con con sợ chút nào hết."
Hà Phượng nuông chiều dí dí trán cô một cái:
“Cái con nhỏ con, từ nhỏ nuông chiều hư .
Thật sự cách nào với con luôn .
Với nha, em gái con từ sớm chuẩn nhiều đồ chơi cho Thừa Hi , cứ ngóng trông hai đứa trở về thôi đấy.
Lát nữa nếu hai đứa dắt Thừa Hi trở về, con bé chắc thất vọng lắm đây."
tào tháo tào tháo đến liền.
Ba mới bước đại sảnh biệt thự.
Hạ T.ử Diên liền giẫm đôi giày cao gót từ chiếc cầu thang xoắn ốc tầng hai xuống.
thấy Hạ Tịch Nhan và Tiêu Mặc Hàn, tia sáng u tối trong mắt cô lóe lên biến mất.
đó liền lộ biểu cảm kinh hỷ, ngọt ngào gọi một tiếng.
“Chị ơi, rể hai tới ."
Trong lúc chuyện, cô nhịn tăng nhanh bước chân.
khi xuống lầu, làm bộ dạng chị em tình thâm, lên phía khoác lấy tay Hạ Tịch Nhan.
Giống như :
“Chị ơi, em đợi hai cả buổi trời đấy.
Quà cho Thừa Hi em sớm chuẩn xong xuôi hết .
, Thừa Hi chị?
chỉ chị và rể thế ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.