Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người

Chương 214

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Hôm nay con và Nhan Nhan sẽ giúp cô trông chừng một đêm, cô về ngủ một giấc .

Nếu cơ thể cô suy sụp, lúc dượng tỉnh e rằng sẽ càng tự trách hơn đấy."

Tiêu Ngọc Đình tuy Hạ Tịch Nhan định cứu Trần Ngọc Minh bằng cách nào, bà tin nếu Tiêu Mặc Hàn chút bản lĩnh thì để cô làm bừa .

giường bệnh.

Dẫn hồn nhập xác.

Bà đại khái đoán ý Hạ Tịch Nhan .

đổi cho Trần Ngọc Minh một thể xác khác, để linh hồn ông nhập cơ thể khác, thế đó sống tiếp.

Bà nén sự kinh ngạc và nỡ, cụp hàng mi xuống, cố kìm nén nỗi bi thương tột cùng khắp .

Trần Ngọc Minh suy đa tạng, bác sĩ thông báo tình trạng nguy kịch, ông vô phương cứu chữa .

Nếu việc dẫn hồn nhập xác mà Hạ Tịch Nhan thể giúp ông sống sót, thì chỉ cần ông thể sống, cho dù đổi một phận khác, bà cũng hy vọng ông thể sống tiếp.

Cho dù khi đổi phận ông còn nhớ rõ bà và con gái nữa, bà cũng hy vọng nửa đời ông hạnh phúc.

Trong đôi mắt sưng húp Tiêu Ngọc Đình lấp lánh ánh nước:

, cô về nghỉ ngơi một đêm.

Sẵn tiện nghĩ cách chuyện dượng con cho Giang Tuệ Lâm .

tuy cùng tên hàng giả giấu giếm cô nuôi nấng đứa con hoang đó bao nhiêu năm qua, dù thế nào chăng nữa, bà cũng Ngọc Minh, cũng lừa gạt.

sự thật, bà e sẽ còn đau đớn thấu xương hơn cả cô nữa."

Hạ Tịch Nhan đờ .

[Oài, chồng con giun trong bụng đấy ?

đuổi cô Tiêu Ngọc Đình ?]

Ba chuyện một lát, Tiêu Ngọc Đình mệt mỏi dậy.

“Tối nay vất vả cho hai đứa .

ngoài mua chút đồ ăn cho hai đứa mới về."

Tiêu Mặc Hàn lắc đầu:

cần cô, bây giờ vẫn còn sớm, lát nữa con sẽ bảo vệ sĩ mua.

Cô cứ về nghỉ ngơi một đêm .

mắt cô kìa, sưng đến mức mở nữa ."...

khi Tiêu Ngọc Đình rời một tiếng, trời cũng tối hẳn.

Điện thoại Tiêu Mặc Hàn nhận một tin nhắn.

khi xong nội dung tin nhắn, vờ giơ tay lên đồng hồ đeo tay một cái.

“Nhan Nhan, cùng đến thăm một bạn."

Con trai Tư lệnh Quân khu, thể chứ?

Hồi mới nghiệp đại học, bố ném trong quân đội để rèn luyện.

vặn chính con trai Tư lệnh Quân khu đảm nhận chức vụ huấn luyện viên bọn họ.

đó một chính khí, đối xử với cũng hòa nhã.

Chỉ cũng ngờ nhiều năm gặp, đó sắp ch/ết .

Càng ngờ đằng vẻ bề ngoài hòa nhã một quá khứ đau đớn thấu tim gan như .

thấy tiếng lòng Hạ Tịch Nhan, liền gửi một tin nhắn , bảo tra xem mà Hạ Tịch Nhan gặp đang ở phòng bệnh nào.

Hạ Tịch Nhan một câu “Nhan Nhan" Tiêu Mặc Hàn gọi đến mức tim gan run rẩy một cái.

[Ái chà, đầu tiên chồng gọi như , quá mất!

Tai sắp bầu luôn nè.

dẫn thăm ai chứ?

Lúc đến đây thăm bệnh nhân khác !]

Hạ Tịch Nhan đẩy xe lăn :

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-214.html.]

thăm ai?"

Tiêu Mặc Hàn trả lời:

“Đến khu nội trú, tầng chín phòng bệnh 928."...

Mười mấy phút .

Hạ Tịch Nhan đẩy Tiêu Mặc Hàn đến phòng bệnh 928 tầng chín khu nội trú.

Khi còn cách phòng bệnh vài bước chân, giọng hệ thống dưa lớn liền vang lên bên tai cô.

“Ký chủ, chính chỗ .

Phòng bệnh Hồ Thiệu Hàng, con trai Tư lệnh Quân khu."

Hạ Tịch Nhan giật :

[Phòng bệnh Hồ Thiệu Hàng!

Ôi trời đất ơi!

chồng gặp chứ?]

Bên ngoài phòng bệnh vài lính đang canh gác.

Mấy lính đó với khuôn mặt chút cảm xúc.

Những đó do vị Tư lệnh già sắp xếp.

Thấy Hạ Tịch Nhan và Tiêu Mặc Hàn tiến gần phòng bệnh, một lập tức đưa tay chặn bọn họ .

phận sự miễn ."

Vốn dĩ Hồ Thiệu Hàng thể ở bệnh viện quân y để điều trị miễn phí, vị Tư lệnh già con trai bằng ánh mắt dị nghị, càng vạch trần vết thương lòng con trai nên từng công bố bệnh tình con bên ngoài.

Mỗi phát bệnh đều đến bệnh viện thành phố tự bỏ tiền túi chữa trị.

Hồ Thiệu Hàng tự sát, tuy cứu sống hề ý chí cầu sinh.

ăn uống, cơ thể càng lúc càng yếu , giống như thể bất cứ lúc nào.

Sự chán ghét đối với thế giới đến mức vô cùng sâu sắc.

Tiêu Mặc Hàn chút hoang mang đưa một tấm danh .

tên Tiêu Mặc Hàn, từng binh lính trướng Huấn luyện viên Hồ, tin bệnh nên đến thăm ."

lính đó nhận lấy danh , đ.á.n.h giá Tiêu Mặc Hàn và Hạ Tịch Nhan một lượt.

Thấy hai ăn mặc hề tầm thường liền lạnh lùng :

vui lòng đợi một lát, để hỏi ý kiến vị Tư lệnh già .

Nếu ông hai thể thì mới cho hai ."

Tiêu Mặc Hàn gật đầu:

."

lính đó gọi điện thoại cho vị Tư lệnh già, giải thích tình hình.

Vị Tư lệnh già thấy cái tên Tiêu Mặc Hàn liền sững một lúc.

Thiệu Hàng đang ở bệnh viện chứ?"

Tiêu Mặc Hàn thì vị Tư lệnh già đương nhiên .

đây con trai ông lúc nào cũng khen ngợi thằng nhóc đó hết lời.

Chỉ đáng tiếc thằng nhóc đó cuối cùng rời khỏi quân đội, về nhà kế thừa gia nghiệp, vài năm thì gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, đôi chân cũng tàn phế.

Tuy Tiêu Mặc Hàn làm Thiệu Hàng đang ở bệnh viện, ông hề ngăn cản.

“Cho bọn họ , ác ý với Thiệu Hàng ."

Tiêu Mặc Hàn đối với Thiệu Hàng mà , tố chất và ngộ tính nhất trong tất cả những lính mà từng huấn luyện.

Thật đáng tiếc cho hai .

Một bệnh tật hành hạ đến mức còn ham sống.

Một tuổi còn trẻ tàn phế đôi chân!

Nếu như Thiệu Hàng ông xảy chuyện đó thì bây giờ cuộc sống một viễn cảnh khác , con cháu đề huề...


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...