Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người

Chương 171

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Con trai sáng nay dẫn ngoài chơi , bảo tối mịt mới về."

thấy bảo những thứ đáng giá tiền bạc đều cướp sạch , khuôn mặt Trần Dục Minh lập tức sa sầm khó coi hẳn lên.

Gã buông Tiêu Ngọc Đình , nhanh chóng chạy vội tới mặt chiếc két sắt, đem chiếc két sắt mở toang

thấy bên trong chiếc két sắt trống chẳng còn một mống, ánh mắt gã càng thêm trầm xuống.

đó ngoảnh đầu về phía Tiêu Ngọc Đình, giọng điệu chút trách móc oán giận.

“Tại báo cảnh sát ngay cái khoảnh khắc đầu tiên hả?

gọi điện thoại cho ?"

Trong chiếc két sắt , đồ đạc gã vì để định Tiêu Ngọc Đình, mới thể đặt ở trong nhà thôi.

Đó một khoản tài sản lớn hề nhỏ chút nào đấy.

Trị giá những mấy chục triệu lận cơ đấy.

Nếu trong tay bà nắm giữ cổ phần nhiều nhất công ty.

Nếu năng lực kéo nghiệp vụ khá khẩm.

Thì gã sớm đem bà giải quyết từ lâu .

Làm gì chuyện lãng phí nhiều thời gian bấy nhiêu năm trời để quần thảo với bà chứ.

Tiêu Ngọc Đình thấy lời trách móc oán giận gã, trong lòng châm biếm tự giễu tự vả cho mấy cái tát tai luôn cho .

Hơ hơ, bà quá khứ rốt cuộc bao nhiêu mù quáng hả?

Mới thể cái bộ mặt bạc bẽo đàn ông chứ.

Giây thì giả vờ giả vịt quan tâm chăm sóc bà .

Giây liền vì tiền tài mất mà trách móc oán giận bà luôn .

Nếu như đôi vợ chồng bình thường một chút .

Trong nhà xảy chuyện như thế .

đàn ông nên an ủi vợ bảo .

, tiền tài chỉ vật ngoài thôi, mất còn thể kiếm cơ mà.

Thế bây giờ…

Hơ hơ.

Tiêu Ngọc Đình giả vờ sợ hãi, “Bọn chúng trong tay đều s/úng cả, em lúc đó dọa cho ngốc lăng luôn .

Bọn chúng g/iết em vạn hạnh lắm , còn nhớ thương cái tiền trong két sắt nữa chứ.

ở trong lòng , em còn bằng cái két sắt quan trọng hả?"

Trần Dục Minh , ánh mắt lóe lên một chút, đè nén sự phẫn nộ và một tia chán ghét lướt qua trong thoáng chốc xuống.

Vội vàng trở bên cạnh bà , dang tay ôm lấy bà .

“Vợ ơi, xin em nha!

ý trách móc oán giận em mà.

Chỉ những thứ đó bao nhiêu năm nay chúng kết hôn, tích cóp từng chút từng chút một vì em đó chứ.

Những thứ đó bộ đều tình yêu đong đầy dành cho em đó mà.

Bây giờ làm đ.á.n.h mất , trong lòng chút khó chịu quá thôi.

Cứ cảm thấy với em ý."

gã ôm lấy.

Tiêu Ngọc Đình trong khoảnh khắc nghĩ tới đôi bàn tay gã, còn từng ôm qua cái con gà rừng bên ngoài nữa, làm qua những chuyện ghê tởm bẩn thỉu , trong lòng trong khoảnh khắc buồn nôn nôn mửa chịu nổi luôn .

thể nào nhẫn nhịn nổi nữa một phát đẩy mạnh Trần Dục Minh , bịt miệng chạy vội trong nhà vệ sinh liền nôn thốc nôn tháo một trận lên…

“Oẹ…"

Quá mức ghê tởm !

Quá khứ từng yêu thương bao nhiêu.

Bây giờ liền căm hận bấy nhiêu, ghê tởm bấy nhiêu.

Đôi bàn tay tên đao phủ , bà nhất định sẽ đích chặt phăng nó luôn cho coi.

Trần Dục Minh đột nhiên đẩy mạnh một phát , một cái vững vàng ngã nhào xuống đất, trán đập chiếc tủ đầu giường, trong khoảnh khắc đập cho sưng lên một cục u to tướng màu xanh luôn.

Gã tức giận đến mức khuôn mặt vặn vẹo hẳn , thấy tiếng nôn thốc nôn tháo truyền từ trong nhà vệ sinh, cái luồng chán ghét trong mắt đè nén thế nào cũng đè xuống nổi nữa .

Nôn mửa nôn thốc nôn tháo!

Cái con tiện nhân … hả?

Gã ôm lấy cái đầu bò lồm cồm dậy, vội vàng chạy vội trong nhà vệ sinh, giả bộ làm bộ làm tịch quan tâm hỏi han.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-171.html.]

“Vợ ơi, em đột nhiên nôn mửa thế hả?

đấy chứ?"

nhất đừng giống như những gì gã đang nghĩ nha, bằng thì…

Tiêu Ngọc Đình quỳ rạp mặt đất, hai tay chống ở bồn cầu, nôn đến mức sắc mặt bệch như tờ giấy .

thấy tiếng hiểu lầm gã, trong não bộ bà trong khoảnh khắc lóe lên một cái ý nghĩ.

Rũ mắt xuống cái vòng bụng bằng phẳng .

dứt khoát thuận theo lời gã luôn, “ đoán trúng đó.

Em vốn dĩ còn cho một sự bất ngờ kinh hỷ cơ đấy."

ngước cái khuôn mặt trắng bệch lên, trong mắt hiện rõ một bộ dạng mừng rỡ vui sướng vì một nữa làm .

“Chồng ơi, em ngờ tới luôn .

Cách biệt bao nhiêu năm trời như , em còn thể m/ang t/hai một nữa.

Đứa trẻ , đứa con thứ ba chúng đó nha.

Chồng ơi, sẽ thích nó ?"

Trần Dục Minh thật sự m/ang t/hai , trong lòng một loại cảm giác ghê tởm giống như ăn con ruồi ch/ết .

M/ang t/hai!

Con thứ mà bà thể sinh hả?

Hơ hơ, cho dù m/ang t/hai thì làm chứ?

Gã giống sẽ để cho cái đứa nghiệt chủng cơ hội sống sót .

Trong lòng gã tuy rằng chán ghét tột cùng, thế mặt một bộ dạng chấn động sững sờ , đó mừng rỡ vui sướng đem Tiêu Ngọc Đình đỡ dậy.

“Vợ ơi, em sớm cho chứ?

Cái chuyện vui lớn như thế , em nên sớm cho mới đạo chứ lị."

Tiêu Ngọc Đình để lộ dấu vết tránh né bàn tay , đưa tay sờ sờ vùng bụng , “Em vốn dĩ đợi công tác về liền cho luôn đó chứ.

Ai mà ngờ trong nhà đột nhiên xảy biến cố lớn như thế cơ chứ."

Trần Dục Minh móc điện thoại di động , “Chuyện cũng xảy thì thôi .

Em bây giờ dựng nghỉ ngơi cho nhiều đấy.

Những thứ khác em đừng nghĩ ngợi nhiều làm gì .

gọi điện thoại cho bên giúp việc gia chính, bảo bọn họ tới đây dọn dẹp ngay lập tức luôn."

đó gã báo cảnh sát luôn.

Ngay đó trong não bộ gã liền lóe lên một cái tia sáng linh quang.

Nghĩ tới một cái kế hoạch điên cuồng tột độ.

A ha ha, bây giờ m/ang t/hai quá chứ lị!

M/ang t/hai liền thể ở nhà dưỡng thai, cần tới công ty nữa .

thể tranh thủ thời gian bà m/ang t/hai , đem công ty rút rỗng ruột , chuyển dịch tài sản sang chỗ khác.

Đợi đến khi chuyện nước chảy thành sông , chính ngày giỗ và đứa nghiệt chủng luôn thôi.

Nếu như bà lúc sinh nở gặp sinh khó, ch/ết ở bàn phẫu thuật phẫu thuật, thì sẽ một ai hoài nghi gì nữa nhỉ!

Chậc chậc, cái kế hoạch nhất thạch tam điểu một mũi tên trúng ba con chim lận cơ đấy.

Ông trời già đều đang giúp đỡ gã mà lị.

nhanh đó, bên phía cảnh sát liền tới nơi .

Tiêu Ngọc Đình thừa dịp Trần Dục Minh đang ở lầu giao thiệp với bên phía cảnh sát, trốn ở ngoài ban công, nhanh chóng gọi điện thoại cho Tiêu Khánh Quốc, mở miệng suýt chút nữa rống thành tiếng luôn .

cả ơi…

Em ."

“Em hồi đầu nên theo lời khuyên bảo các mà.

Hu hu…

Trần Dục Minh, gã thật sự lừa gạt em bấy lâu nay."

Tiêu Khánh Quốc vẫn luôn ở đây chờ đợi cái cuộc điện thoại tỉnh ngộ .

thấy tiếng lóc kể lể , trong lòng tuy rằng bốc hỏa vì chuyện bà đối với Vũ Đồng mặc kệ hỏi han gì tới, thế chung quy vẫn em gái ruột thịt cơ mà.

Ông thể nào khoanh tay mặc kệ quản .

, em làm thế nào đây hả?"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...