Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người
Chương 164
“Những đó bộ đều trói c.h.ặ.t t.a.y chân, nhét giẻ miệng.”
Đứa nào đứa nấy mặt mũi bầm dập, kinh hãi Tiêu Mặc Hàn.
Những ai khác.
Chính những đứa bạn học b/ạo l/ực học đường cô bé suốt ba năm trời.
Đứa nào đứa nấy trông thì dáng con , nội tâm vô cùng bẩn thỉu và đen tối.
Tiêu Mặc Hàn xe lăn, giọng điệu lạnh thấu xương hỏi.
“ xem, những kẻ bắ/t n/ạt em, còn thiếu đứa nào ?"
Ngay khi thấy tiếng lòng Hạ Tịch Nhan, gửi tin nhắn cho điều tra.
Chuyện nếu tra thì , tra một phát suýt chút nữa khiến tức ch/ết .
Chỉ trong vòng hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, những gì thuộc hạ tra còn tàn nhẫn hơn nhiều so với những gì tiếng lòng Hạ Tịch Nhan tiết lộ.
Bỏ thu/ốc xổ, đe dọa, đ.á.n.h đập mắng nhiếc, bắt chui qua háng, uống nước tiểu, chụp ảnh khỏa …
Thậm chí mùa đông giá rét còn lột sạch quần áo cô bé, trói cô bé , ấn xuống hố tuyết, dùng tuyết lớn vùi lấp lên, chỉ để lộ một cái đầu, đông cứng suốt một hai tiếng đồng hồ, suýt chút nữa đứt mới chịu buông tha…
từng một học sinh cấp hai thể xa đến mức độ như .
Đừng bỏ lỡ: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá!, truyện cực cập nhật chương mới.
Tuổi còn nhỏ mà tàn nhẫn độc ác như thế!
Thủ đoạn hành hạ khác, đứa còn ác hơn đứa .
Còn cô nữa.
thể vô thị những thương đau con gái .
Chỉ coi đó trò đùa nghịch nhỏ nhặt giữa các bạn học với .
Tùy tiện để phụ bên dỗ ngon dỗ ngọt vài câu.
Cầm mấy cái hợp đồng thương mại đem con gái bán .
Trần Vũ Đồng nắm chặt hai tay, run rẩy những kẻ đang mặt đất , nỗi sợ hãi hành hạ trong cơ thể một nữa trỗi dậy.
Cô bé cực lực đè nén sự sợ hãi và phẫn nộ trong lòng, run rẩy cất giọng.
“ còn ai nữa, bộ đều ở đây ."
Những , bốn đứa ở trong lớp cô bé.
Mấy đứa còn ở các lớp khác.
Lam Yên thấy , vội vàng tiến lên ôm chặt lấy cô bé, vỗ vỗ lưng cô bé, hốc mắt đỏ lên.
“Đừng sợ, sẽ ai dám bắ/t n/ạt con nữa .
Những kẻ làm tổn thương con, Tiêu gia một đứa cũng sẽ tha.
họ con sẽ đòi công đạo cho con."
Trần Vũ Đồng bao giờ nghĩ tới, đầu tiên đòi công đạo cho cô bé, họ lớn vốn luôn cao lãnh, trầm mặc ít .
cách từ lúc cô bé chị dâu bộc lộ chuyện b/ạo l/ực học đường, chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi, bắt bộ những kẻ tới đây.
Còn cha cô bé…
Trần Vũ Đồng rũ mắt xuống.
Trần gia, cô bé quả thật cần về nữa .
Nơi đó, cô bé cảm nhận một chút ấm áp nào cả.
Ngược nhà ngoại…
cô bé bằng ánh mắt tràn ngập tình yêu thương.
Cô bé những sự quan tâm chăm sóc đó thể duy trì bao lâu.
giờ khắc , cô bé giống như một đứa trẻ lạc đường, khi thấy ánh rạng đông thì từ bỏ hạnh phúc thể chạm tay nữa.
Hạ Tịch Nhan bên cạnh Tiêu Mặc Hàn, nghiêng đầu hỏi, “Bắt bọn chúng ở nhà bọn chúng ?"
Tiêu Mặc Hàn khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lùng, “ khéo, mấy đứa hôm nay tụ tập một chỗ để tụ tập điên cuồng, đang bàn bạc xem thứ hai học sẽ tiếp tục b/ạo l/ực học đường Vũ Đồng như thế nào đấy!"
Hạ Tịch Nhan , tức giận đến mức tiểu vũ trụ suýt chút nữa thì nổ tung.
“ vô pháp vô thiên ."
Cô nghiêng đầu với Lam Yên, “, đưa Vũ Đồng lên lầu , đừng để con bé dọa sợ.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-164.html.]
Nếu cha chúng nó dạy bảo , thì để chúng con dạy chúng nó cách làm .
Để chúng nó hiểu rằng, ở cái Đế Đô , chúng nó còn lật trời ."
Mười đứa con gái mặt đất, tuổi tác trông lớn lắm.
ăn mặc trưởng thành.
Đứa nào đứa nấy trang điểm đậm đà, ăn mặc gợi cảm hở hang, phong cách ăn mặc giống như dân phi xã hội .
Khi thấy Trần Vũ Đồng, bọn chúng rốt cuộc hiểu tại bắt .
Trần Vũ Đồng khi Lam Yên đưa lên lầu, Tiêu Mặc Hàn lạnh lùng lệnh, “Đưa xuống , nhốt tầng hầm cho .
Bọn chúng thích nhốt Vũ Đồng phòng tối như .
Thì hãy để chính bọn chúng tự nếm thử mùi vị nhốt phòng tối .
Nhớ kỹ, hãy dùng chính phương thức bọn chúng mà làm.
Bọn chúng đối xử với Vũ Đồng thế nào, thì hãy trả hết cho bọn chúng như thế.
Để bọn chúng tự lâm kỳ cảnh mà cảm nhận một chút."
Mấy kẻ lòng đen tối .
Đem Vũ Đồng trói , bịt miệng, khóa chặt trong nhà kho trường học.
Ở bên trong thả gián, thả chuột, thả rắn, thả bọ cạp, đe dọa suốt cả một đêm trời.
Ngày hôm khi những học sinh khác đến trường mới chịu thả .
dọa suốt một đêm.
Bạn thể thích: Đệ Nhất Đồng Thuật Sư - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Trần Vũ Đồng ốm suốt một tuần lễ.
mà những kẻ tội khôi họa thủ , vẫn tiếp tục học như chuyện gì xảy .
Thậm chí còn tiếp tục b/ạo l/ực học đường những bạn học khác.
Mà sở dĩ bọn chúng kiêu ngạo như .
Chính vì phụ bọn chúng đều hiệu quản trường học, mỗi năm đều quyên góp ít tiền cho nhà trường.
Nhà trường đối với hành vi bọn chúng thì tị trọng tựu khinh, nhắm một mắt mở một mắt.
Những kẻ mặt đất thấy lời , điên cuồng lắc đầu.
Hy vọng Tiêu Mặc Hàn thể tha cho bọn chúng một con đường sống.
Bọn chúng b/ạo l/ực học đường Trần Vũ Đồng suốt ba năm trời, cha cô bé đều quản.
Thậm chí còn mặt dày mày dạn tìm đến tận cửa để cầu hợp tác với cha bọn chúng.
Chính điều mới làm tăng thêm khí thế ngạo mạn bọn chúng.
Cảm thấy Trần Vũ Đồng thể tùy ý để bọn chúng nắn tròn bóp bẹp, trêu đùa giống như một món đồ chơi .
Tiêu Mặc Hàn vô thị ánh mắt cầu xin bọn chúng, lạnh lùng thấu xương .
“Đây mới chỉ sự bắt đầu thôi.
Mỗi đều trả giá cho hành vi chính .
Các tuổi còn nhỏ mà thể làm những chuyện độc ác như thế .
Cha các quản giáo các .
Ngược còn trợ trụ vi ngược, mặc cho các vô pháp vô thiên.
Đây đang giúp các , càng thương yêu các .
Mà đang hủy hoại các .
Tuổi còn nhỏ, cậy việc gia đình mấy đồng tiền thối thể làm xằng làm bậy.
Đợi đến khi các bước ngoài xã hội.
sẽ càng biến bản gia lệ mà phạm những lầm lớn hơn, làm tổn thương nhiều hơn, trở thành khối u độc xã hội."
Một đám con gái từ nhỏ nuông chiều từ bé, kiêu ngạo hống hách quen .
Phóng nhãn nay chỉ bọn chúng bắ/t n/ạt khác.
bao giờ chịu sự áp chế như thế .
Thấy Tiêu Mặc Hàn hề lay chuyển, còn nhốt bọn chúng tầng hầm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.