Nghe Thấy Tiếng Lòng Tôi, Đại Lão Tàn Tật Cưng Chiều Đến Tê Người
Chương 106
“Phu nhân lên sân thượng .”
…
Tiêu Mặc Hàn cúp điện thoại, mặt lộ vẻ lo lắng:
“Lên sân thượng.”
Hạ Tịch Nhan lên sân thượng, chẳng Cảnh Hằng đang ở sân thượng ?
Vệ sĩ đẩy về phía hướng thang máy.
…
sân thượng, Tiêu Cảnh Hằng đ.á.n.h cho mũi sưng mặt sưng.
Tên cầm đầu một chân giẫm lên tim :
“Cho mày một cơ hội cuối cùng.
Giao thứ đó đây, bằng , tao sẽ ném mày từ sân thượng xuống .
Tòa nhà cao mười mấy tầng thế , mày xem ngã xuống tan xương nát thịt ?”
“Khụ khụ…”
Tiêu Cảnh Hằng ho một ngụm m/áu, khí cấp bại hoại :
“Lão t.ử thực sự MẸ NÓ danh sách.”
“ danh sách thì sớm giao cho cấp , để bọn họ dẫn san phẳng cái ổ ch.ó ngày đó .”
“Hừ, , thì đắc tội .”
Tên đó dịch chân , cúi một phát bóp chặt lấy cổ Tiêu Cảnh Hằng, trong nháy mắt đem nhấc bổng lên về phía rìa sân thượng.
“Khụ khụ…”
Tiêu Cảnh Hằng bóp đến mức sắc mặt đỏ bừng, gân xanh trán nổi rần rần.
kiếp, đây đ.á.n.h nghẹn khuất nhất từ đến nay .
Vũ khí chơi , võ nghệ cũng chơi .
Tên MẸ NÓ chính một tên biến thái, ở trong tay gã chỉ qua mười mấy chiêu.
dù ở quân đội cũng một Thượng úy xuất sắc, lập thêm vài cái công nữa thể thăng lên Trung tá , hôm nay đè đánh, còn đơn phương ngược đãi đ.á.n.h đập nữa chứ.
Dư quang liếc rìa sân thượng một cái, vội giận.
MẸ NÓ chứ, hôm nay cái mạng nhỏ thực sự giải trình ở đây ?
Chị dâu em hại ch/ết ?
Đây MẸ NÓ em chứ?
Hu hu…
Tiêu Cảnh Hằng sụp đổ .
Chị dâu ơi, chị dâu xem bói ơi, chị từ trời rơi xuống cứu em một nữa !
lời cầu cứu quá chân thành , thực sự thấy chị dâu .
Hạ Tịch Nhan đến sân thượng, liền thấy Tiêu Cảnh Hằng bóp cổ về phía rìa sân thượng.
Cái gã to cao vạm vỡ đó giống như túm chú gà con , dáng vẻ tay chân đập đập trông vô cùng tức .
Hạ Tịch Nhan đạo đức mà bật thành tiếng.
“Chậc, lấy đông h.i.ế.p yếu, thật hổ.”
“Ai đó?”
Tiêu cự đột ngột Hạ Tịch Nhan làm gián đoạn bước chân tên đó.
Gã bóp chặt Tiêu Cảnh Hằng, đầu , còn kịp rõ xảy chuyện gì, Hạ Tịch Nhan như một cơn lốc nhanh chóng lao tới, tung một cước b/ắn thẳng trán gã…
Một tiếng ‘bầm’.
“A!”
Đừng bỏ lỡ: Mang Thai Gả Cho Hào Môn Chồng Cũ Hối Hận - Giang Uyển Ngư & Phó Lâm Châu, truyện cực cập nhật chương mới.
Tên đó chỉ cảm thấy trán giống như thanh sắt đập trúng , cơn đau dữ dội khiến đầu gã một trận choáng váng, cũng theo đó mà lảo đảo.
Trong lúc đau đớn, tay bóp Tiêu Cảnh Hằng nới lỏng .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/--tieng-long-toi-dai-lao-tan-tat-cung-chieu-den-te-nguoi/chuong-106.html.]
Tiêu Cảnh Hằng trong nháy mắt rơi bịch xuống đất, cơn đau dữ dội khiến cảm giác xương cốt sắp rã rời đến nơi .
Thừa cơ gã bệnh, lấy mạng gã.
Hạ Tịch Nhan tiếp theo một cước, trực tiếp đem gã đá bay…
Uỵch…
Thật khéo làm , tên đó đập trúng giữa lan can sân thượng, trực tiếp kẹt , mà cũng chẳng xong.
Đầu váng mắt hoa gã đến cả đ.á.n.h lén gã ai còn rõ, Hạ Tịch Nhan một nữa đá một phát m/ông…
V/út…
thể tên đó giống như con thiêu lao lửa , trực tiếp bay khỏi sân thượng rơi thẳng xuống …
Hai còn một loạt thao tác Hạ Tịch Nhan chấn động đến mức trợn mắt há mồm.
phụ nữ ai?
Cô trực tiếp dùng ba cước đem đại ca đo ván .
rằng đại ca nổi tiếng lực sĩ kim cang, võ nghệ cao cường, mà gã đến cả cơ hội thủ cũng , …
Hai phản ứng đó, lập tức liền rút s/úng chĩa Hạ Tịch Nhan, hề nương tay mà nổ s/úng…
Hai vốn dĩ tưởng rằng nổ s/úng, Hạ Tịch Nhan tất t.ử nghi ngờ.
Gợi ý siêu phẩm: Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối! đang nhiều độc giả săn đón.
Đoàng đoàng…
Nào ngờ, Hạ Tịch Nhan thấy bọn họ nổ s/úng, đột nhiên nở nụ .
Cô hai mắt ngưng tụ, trong mắt trong nháy mắt phát một luồng sáng dị thường.
Theo tiếng hét cô:
“Phá…”
Cảnh tượng kỳ lạ xuất hiện .
Viên đạn hai đó b/ắn , luồng sáng đó chặn , thể tiến thêm một phân nào nữa.
“ thể như ?”
Hai đó giống như thấy ma , cam lòng liền tiếp tục liên tiếp nổ thêm vài phát s/úng.
Kết quả vẫn giống như đúc.
Viên đạn khi luồng sáng đó chặn thì im thin thít, giống như đóng băng .
Mãi cho đến khi bọn họ b/ắn sạch đạn, Hạ Tịch Nhan mới thu biểu cảm cà lơ phất phơ:
“Các quẩy xong , đến lượt .”
Cô khóe miệng treo nụ như t.ử thần, nhanh chóng phi lao về phía hai .
Tay cô thương , chỉ thể dùng chân thôi.
Hạ Tịch Nhan hét lên một tiếng:
“Phật Sơn Vô Ảnh Cước…”
Bầm… bầm… bầm…
Rắc rắc rắc rắc…
Liên tiếp vô cước, tiếng xương cốt gãy lìa vang lên.
Tốc độ đó nhanh như chớp giật, hai đó đến cả vạt áo Hạ Tịch Nhan còn chạm tới, kêu cũng kịp kêu đá rạp xuống đất, gãy tay, gãy chân, thoi thóp thở…
Giữ một mạng, Tiêu Cảnh Hằng đất, trợn mắt há mồm Hạ Tịch Nhan.
đang mơ ?
Tốc độ đó chị dâu còn nữa ?
thủ ba từng lĩnh giáo qua , đ.á.n.h cho thừa sống thiếu ch/ết, mà chị dâu , những mảy may tổn hao gì, đến cả bụi bẩn cũng dính một tí ti nào.
Chị dâu bạt mạng !
thần!
Tiêu Cảnh Hằng m/áu nóng sôi sục, trong nháy mắt hóa thành fan cuồng nhỏ, hai mắt tỏa sáng, sùng bái Hạ Tịch Nhan.
Nếu như thể học vài chiêu chị dâu, còn sợ đ.á.n.h kẻ địch ?
Tiêu Mặc Hàn ở lối sân thượng chứng kiến bộ quá trình, đè nén sự chấn động trong lòng xuống, trượt xe lăn lui ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.