Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Tôi Buông Tay

Chương 5: 5

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Tâm Di, hứa sẽ chăm sóc Ánh Tuyết cả đời. Nếu giờ thất hứa, thì xứng đáng làm một đàn ông trách nhiệm.”

Đối diện cơ hội thứ hai cho .

Hạ Trình Cảnh cuối cùng vẫn chọn phụ nữ khác.

, ly hôn .”

, khóe môi nhếch lên một nụ châm biếm.

Cho dù Hạ Trình Cảnh chọn đuổi bạn gái cũ , cũng sẽ với nữa.

chỉ xem…

đàn ông miệng còn yêu , làm những chuyện phản bội

Lúc đó sẽ vẻ mặt như thế nào.

ghi nhớ khoảnh khắc khiến buồn nôn , để từ đó dứt bỏ những tình cảm cuối cùng dành cho .

Từ khi ở nhà thời gian, hai đứa trẻ ngày càng quấn lấy .

lúc mấy ngày tới tiệc sinh nhật con trai, định nhân cơ hội để kéo gần cách với các con thêm chút nữa.

6

Đám trẻ con lầu cùng cha gần như đến đông đủ.

trang điểm xong, váy tiệc xong.

kịp xuống lầu thì con trai và con gái kéo phòng ngủ.

hai khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hớn hở chúng…

còn tưởng bí mật gì thì thầm với .

khẽ xuống…

Hai đứa nhỏ lập tức , chạy vụt ngoài.

“Rầm”cửa đóng sầm .

Khoảnh khắc đó, vẫn nghĩ chúng đang chơi đùa với .

mỉm bất lực, dịu giọng dỗ:

“Giúp mở cửa nhanh nào, mấy bạn nhỏ ngoài chắc đang đợi sốt ruột lắm đấy.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/ngay-toi-buong-tay/5.html.]

ai trả lời , chỉ thấy tiếng hai đứa khanh khách ngoài cửa.

thấy vài tiếng bước chân lên cầu thang.

đó giọng Hạ Trình Cảnh nghiêm khắc vang bên tai:

“Nghịch gì , ai cho mấy đứa nhốt phòng hả?”

Hạ Trình Cảnh vặn tay nắm cửa mấy mở .

áp sát cửa, dịu giọng :

“Tâm Di, đừng sợ, lấy chìa khóa, sẽ thả em ngay.”

! thả !”

Con trai trợn tròn mắt, hét lên ngăn cản.

“Năm nào sinh nhật cũng ở đây, chán lắm , con dì Ánh Tuyết thổi nến cùng con.”

“Dù gì cũng thể mừng sinh nhật với con, hoặc đợi đến sinh nhật em gái ở bên em .”

cứ tưởng…

Lời con trai đủ để khoét một lỗ tim .

đến lượt con gái cất lời…

Trái tim vốn mong manh như x.é to.ạc .

“Con cũng dì Ánh Tuyết cơ, con cần , giá mà dì Ánh Tuyết thể làm con thì mấy!”

Gần một tháng trời chăm sóc và lấy lòng chúng.

Giờ phút

trở nên thật nực .

Ngoài cửa, Dương Ánh Tuyết ôm lấy con trai và con gái bằng vẻ mặt xúc động.

Nghẹn ngào :

“Tiểu Trạch, Tiểu Huyên, các con thương quý như dì mãn nguyện lắm , dám mong gì hơn nữa, dù trong căn nhà , dì cũng chỉ ngoài.”

Hạ Trình Cảnh – nãy giờ vẫn im lặng – cuối cùng cũng lên tiếng.

Trong giọng , pha thêm sự xót xa:


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...