Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 87: Người Đã Quên Tôi - 1
chiếc xe máy mà đầu cứ ngóng phía .
Gấp thì gấp lắm đấy an bản và chú tài xế vẫn hết lúc nên chẳng dám lên tiếng hối thúc chú.
điều, dường như chú nhận đang nóng lòng đến điểm hẹn nên cũng chạy nhanh nhất thể.
Xe đang luồn lách qua đám đông thì bỗng cả rơi xuống đường. chẳng chuyện gì đang xảy nữa, chỉ tiếng va chạm mạnh và tiếng la hét.
Đến tận khi một chị gái bụng đỡ lên, xoắn xuýt hỏi han thì mới nhận gặp tai nạn giao thông.
Hóa thanh niên cũng đang chuyện gấp, cắm đầu cắm cổ chạy lạc tay lái, va chúng .
Cũng may và chú xe ôm gì nghiêm trọng, lớp áo khoác dày và quần jean giúp họ, họ chỉ xây xát nhẹ ở mu bàn tay.
Còn xúi quẩy nhất, mặc váy ngắn và sơ mi mỏng thành thử hai đầu gối lác hai miếng, m.á.u me từa lưa, cánh tay cũng rớm máu, thấm áo.
- Để em đưa chị và chú bệnh viện kiểm tra. – thanh niên lo lắng cất tiếng đề nghị.
- Chú , chỉ sợ cô gì thôi. – Chú xe ôm lắc đầu chỉ .
- Chị chỉ xây xát ngoài da thôi, cả. Thôi, chị đang việc gấp. Em cứ .
thanh niên ái ngại, liên tục xin rút ví, đưa tiền cho chú xe ôm để chú bộ áo xe bởi nó nứt bể tùm lum cú va chạm.
Bạn thể thích: Xuyên Nhanh Ta Dựa Mỹ Mạo Khiến Người Biết Vậy Chẳng Làm Thế - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Giải quyết thỏa, chúng nhanh chóng rời , đám đông hiếu kỳ cũng theo đó mà giải tán.
Cũng gọi trong rủi may. Thấy tập tễnh bước đến với hai đầu gối đầy máu, vợ chồng chú Tuấn liền rối rít hỏi han, hề biểu hiện giận bất mãn.
Họ nhanh chóng qua hợp đồng ký tên , còn bụng đưa đến phòng khám gần đó xử lý, băng bó vết thương.
- Hôm nay cháu làm mất thời gian cô chú nhiều quá, cháu xin ạ. – ái ngại cất tiếng.
- Nếu bận quá thì cháu nên hẹn chứ. Cũng may thương nặng. – Chú Tuấn chau mày, thế giọng nhẹ, cáu bẳn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chờ băng bó xong, cô chú ngỏ ý đưa về công ty vì còn hẹn đưa khách xem căn hộ thành thử chỉ nhờ họ chở tới điểm hẹn gần đó.
Vốn định ghé cửa hàng mua một đôi giày cao gót mang cho lịch sự giờ chân thành nông nỗi nên thôi.
Bạn thể thích: Ngày Tôi Thi Đỗ Công Chức, Bố Mẹ Lại Tự Tay Hủy Con Đường Của Tôi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chắc chẳng ai nỡ đánh giá khi thấy bộ dạng đáng thương .
Lúc đến nơi thì hai vị khách sang trọng cũng đến. Và ngờ họ chính bạn vợ chồng chú Tuấn, nhận chú khi thấy biển xe.
Thế , khi bắt tay và chào hỏi, chú Tuấn bô lô ba la khoe rằng chú mới ký hợp đồng mua bán với bên , còn khen nhân viên công ty nhiệt tình, nhà , chất lượng…
lẽ nhờ chú quảng cáo giúp nên hai cảm tình với cũng như công ty Phú Long. khi xem một vòng các căn hộ trống, họ quyết định sẽ mua hai căn cho hai đứa con sắp kết hôn .
thấy ghen tỵ với con họ, ngay cả khi đủ lông đủ cánh, trưởng thành và sắp rời xa vòng tay cha thì họ vẫn cha lo lắng, sắp xếp cho một nơi thật để xây dựng tổ ấm nhỏ.
- Cô thấy ưng ý chắc cháu dẫn hai đứa con cô và vợ sắp cưới tụi nó xem nữa coi . mua cho chúng nó chúng nó thích thì mới . – phụ nữ sang trọng lên tiếng.
- ạ. khi nào các chị rảnh thì cô cứ liên hệ với cháu một ngày để cháu sắp xếp đưa họ . – khấp khởi mừng thầm, tươi và .
Chú Tuấn bụng đưa về tận cổng công ty. Liếc chiếc đồng hồ tay, thấy quá giờ cơm trưa, ghé tiệm bánh bên cạnh, mua vài cái ăn lót mới chui về phòng làm việc.
Công việc vốn như , ăn uống trật chiều xiêu bóng. Kéo theo đó cái bao tử cũng đau, thế , còn cách nào khác hơn?
- Ôi trời ơi, chân em làm thế hả? Tay nữa? – Chị Hoa thảng thốt kêu lên khi thấy chầm chậm tiến .
- Em ngã thôi. gì nghiêm trọng.
Cùng lúc , Hoàng Thiên cũng bước qua ngưỡng cửa.
Chị Hoa tóm lấy tay , kéo dạt sang một bên để nhường đường cho .
dừng , xuống chân khiến mất tự nhiên, các ngón chân bất giác co quắp, bấu xuống đôi dép xốp vàng chóe.
Tất cả một phần cũng nhờ ban cho đấy. Nếu ký sớm một chút thì vội vã đến mức vấp đá, quàng dây.
Nếu ký sớm, bắt taxi và sẽ va chạm, trầy xước. Cũng may mấy ngón tay gãy hai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.