Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 71: Thảm Nạn - 1
Khi đồng hồ điểm năm giờ sáng cũng lúc chúng lên xe, xuất phát về phía thành phố biển. băng ghế với bà Ngọc Minh và chẳng dám lên ghế lái vì sợ rằng sẽ .
Càng gần phút chia tay, càng tài nào kiểm soát cảm xúc bản .
Gần sáu giờ sáng, xe đến địa phận tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu bởi Hoàng Thiên đường cao tốc. đưa mắt hai bên đường vắng vẻ, cảm thấy thật lạ lẫm dù rằng lúc từng xuống đây hai .
Cũng thể vì trời sáng tỏ nên mắt .
Chẳng hiểu bỗng linh tính bất an, ruột gan nóng như lửa đốt. Nếu như ba vẫn còn đời, hẳn cho rằng họ xảy chuyện chẳng lành.
Đang nhấp nhổm định bảo Hoàng Thiên giảm tốc độ thì đột nhiên phía xuất hiện một chiếc xe tải ngược chiều đang lao chúng với tốc độ kinh .
chỉ kịp thấy ánh đèn lóe sáng, tiếng hét thất thanh và những âm thanh chói tai liên tiếp còn gì nữa.
Chẳng qua hết bao lâu, ý thức mới dần tìm về. đau đớn, cảm nhận rõ mùi m.á.u tanh xộc mũi.
Gợi ý siêu phẩm: Thư Ký Thương Ném Đơn Ly Hôn, Hoắc Tổng Mất Kiểm Soát đang nhiều độc giả săn đón.
- Cô ơi… cô ơi… - chật vật cử động, với tay lay gọi bên cạnh.
Bà Ngọc Minh nhắm nghiền hai mắt, m.á.u đầm đìa gương mặt. chẳng bà thương ở nữa, phần cửa xe phía bên bà móp sọp, vô mảnh kính vỡ rơi cơ thể bà.
- Hoàng Thiên… Hoàng… Thiên. ơi… ơi…
Hốt hoảng, kinh hãi khiến tâm trí bấn loạn. Hoàng Thiên trả lời , bất động ghế lái. Chân kẹt cứng ghế, đau thể tả. ước thể chặt đứt chân để thể thoát , trườn tới xem tình hình như thế nào.
Đoạn đường vắng quá, chẳng lấy một chiếc xe chạy qua cho nhờ. Chật vật cả đỗi, cũng rút chân . Máu đỏ thấm ướt tà váy màu kem.
Từ nhỏ tới lớn, bao giờ trải qua cảm giác đau đớn . Thật quá sức chịu đựng .
- Hoàng Thiên… Hoàng Thiên… - lay gọi ngay khi chồm lên phía .
mềm nhũn, còn ý thức, vệt m.á.u từ đỉnh đầu cứ thế chảy xuống ngừng, thấm ướt chiếc áo sơ mi trắng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hôm nay ngày tận thế ? Tại chuyện thành nông nỗi .
Cũng may cánh cửa bên phía bật tung , nếu nó móp và dính chặt như phía bà chủ thì chỉ còn trong vô vọng.
Chiếc xe Hoàng Thiên xe tải ủi lề đường, cửa bên ghế phụ cây lớn ép chặt, còn bên ghế lái chính đầu xe tải. Chỉ duy nhất lối thoát mà thôi.
Chẳng nghĩ gì nhiều, cố giúp bà Ngọc Minh gỡ bàn chân kẹt gầm ghế. sẽ đưa bà rời khỏi xe kéo Hoàng Thiên bởi đây cách thuận tiện nhất.
Thế , thứ hề đơn giản như nghĩ, thể nhanh gọn như nghĩ. Chân bà kẹt cứng, thể rút .
- Làm ơn , làm ơn mà… - thảm, đôi tay ngừng xoay sở lung tung trong tuyệt vọng.
Dẫu làm đủ cách vẫn tài nào rút chân bà Ngọc Minh khỏi mớ hỗn độn . như kẻ điên, bất , dùng mười ngón tay kéo mạnh cái thứ đang kẹp lấy chân bà.
Mãi khi cảm giác đau đớn tột cùng truyền tới và các ngón tay còn cử động theo ý , mới bất lực buông xuôi, váng lên.
- Mỹ Trân… Mỹ Trân… - Bà Ngọc Minh thều thào cất tiếng.
Xem thêm: Trùng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Kiêu Kỳ Mang Thai Vả Mặt Bạch Liên Hoa (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Cô… cô cố lên một chút, cháu…
- Đừng, Mỹ Trân, cứ mặc kệ cô. Mau… cháu mau cứu Hoàng Thiên, đưa nó khỏi xe nhanh . Sắp kịp .
Lúc , mới ngửi thấy mùi khói. chứ. Lẽ nào chiếc xe sẽ nổ tung như mấy cảnh phim ? . cứu cả hai .
yêu Hoàng Thiên và quý . Những câu khiến tổn thương từ bà chung quy đều do mà . oán trách bà, càng bà gặp điều gì bất trắc. mất ai cả.
- Nhanh Mỹ Trân. kịp . Cháu yêu Hoàng Thiên ? Cứu nó nhanh lên.
Tiếng rít đầy giận dữ bà giúp nhận chẳng còn thời gian nữa. Sẽ đến lúc con buộc lựa chọn tại trong cảnh ?
Mùi xăng, khói ngày càng nặng khiến đành theo lời bà, trườn lên ghế lái. Bàn tay quặt quẹo run rẩy, khó khăn tháo dây an . cảm giác như các ngón tay lặt lìa hết . đau quá.
Chưa có bình luận nào cho chương này.