Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 41: Hoang Mang - 1
và Ánh Tuyết cứ như trời trồng, mặc cho ba trò chuyện. chẳng họ đang gì nữa. Mãi đến khi Hellen gọi tên và lời chào tạm biệt thì mới rời khỏi mớ suy nghĩ hỗn tạp.
- , tạm biệt chị ạ. – cố nặn một nụ để giấu che tâm trạng hoảng loạn .
Hoàng Thiên và Hellen rời lâu thì Tấn Phong gọi phục vụ thanh toán. Ánh Tuyết xin điện thoại cũng rời khỏi nhà hàng khi gã sếp béo tròn cô cùng một vài đối tác bổ xiêu bổ méo bước về phía cửa chính.
cũng chỉ kịp cô làm nhân viên kinh doanh cho một công ty chuyên cung cấp các thiết an ninh mà thôi.
- Em khỏe Mỹ Trân? – Tấn Phong chằm chằm mặt và hỏi.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Thành Vợ Cũ Độc Ác Của Quyền Thần Bị Lưu Đày, truyện cực cập nhật chương mới.
- , . Ánh Tuyết làm em choáng quá, em..
Tấn Phong phụt , khẽ gật đầu lên. cũng nhanh chóng rời ghế, cùng về. Sự kinh hãi mà Hoàng Thiên mang đến khiến sự hổ đối với Tấn Phong bay biến sạch.
chỉ mải lo cho tương lai trong vài tiếng đồng hồ tới , suýt chút hụt chân rơi xuống bậc tam cấp, may mà Tấn Phong giữ kịp.
- Cám.. cám ơn . – ngại ngùng kéo tay khỏi eo , nhỏ tiếng .
Rời khỏi nhà hàng, chiếc xe sang xịn đưa về chỗ cũ. khí trong xe im lặng đến mức khiến khó thở, như ép tim. Lời cứ thoát cửa miệng vội nuốt .
Cuối cùng, khi Tấn Phong cho xe dừng hàng cây rợp bóng đầu đường rẽ khu villa, ráng lấy hết can đảm, sang .
- Mỹ Trân, hãy cho thêm một cơ hội nhé. Dù gì chúng đều từng dành tình cảm cho đối phương. hiện tại em còn cảm xúc gì với thì vẫn như . Ngay khi thấy em ở quảng trường thì lời nguyện cầu trong suốt bảy mùa Giáng Sinh hồi đáp.
Tấn Phong thế mà nhanh miệng hơn . cầu nguyện gặp trong suốt bảy năm ? Tình cảm thật đáng trân quý. làm đây?
cảm giác như hai chân đang đạp hai chiếc thuyền và hai chiếc thuyền cứ tách dần vì sóng đánh dập dềnh. Kết quả lọt tõm xuống sông.
Con quỷ sừng nữa hiện lên. Nó bảo cứ giữ lấy Tấn Phong như cái lốp dự phòng, nếu Hoàng Thiên lấy vợ thì hãy chạy đến với , kiểu gì cũng ăn ngon, mặc , lo cực khổ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xem thêm: Toàn Tông Môn Là Chó Liếm, Chỉ Có Ta Chó Thiệt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thế , thiên thần cũng kịp xuất hiện, ném cái suy nghĩ điên khùng, đầy tư lợi khỏi đầu . Tấn Phong lãng phí bảy năm cho mối tình câm lặng . lãng phí thêm nữa.
- Em xin , em ..
- Em hãy suy nghĩ về những gì nhé Mỹ Trân. đường đột khiến em bối rối, chuẩn tinh thần em đừng vội trả lời. Hãy suy nghĩ.
, Tấn Phong với tay băng ghế , lấy một chiếc túi đưa cho . nhận đây món quà mà chụp hình gởi lúc .
Đành thôi , sẽ ráng đợi thêm vài ngày, đó với rằng bản suy nghĩ kỹ từ chối tấm chân tình .
Cho đến khi gạt bỏ hình bóng ám ảnh Hoàng Thiên, sẽ để bất kỳ đàn ông nào làm chiếc bóng thầm lặng bên , tội nghiệp họ lắm, công bằng nữa.
- , em sẽ suy nghĩ. Cảm ơn về bữa trưa và món quà. Tạm biệt .
gật đầu mở cửa xe, bước xuống, thẳng con đường vắng vẻ. Khu villa tầm trưa luôn yên tĩnh như , xe, chẳng thấy bởi ai cũng chủ cả lớn, giấc đều ở công ty, chỉ mấy bà, mấy cô, mấy chị giúp việc ở nhà thôi, họ cũng chẳng đường.
Đôi chân cố gắng bước thật nhanh, chẳng dám ngoảnh xem rời . cảm giác đang dõi theo .
Thứ phức tạp nhất đời chắc hẳn tình cảm nhỉ? Thật rối và khó cách giải quyết vẹn cho đôi, ba bên cùng vui vẻ.
Trưa vắng trôi dần, bóng chiều dần buông lơi. Khi chuẩn xong bữa tối thì Hoàng Thiên và bà Ngọc Minh cũng về tới. Hôm nay một trong những ngày hy hữu khi mà cả hai con họ dừng xe cổng cùng một lúc.
- Thơm quá, cháu nấu gì ? – Bà Ngọc Minh ghé nhà bếp theo thói quen và hỏi.
- Mực xào và canh chua cá lóc ạ. – nhoẻn , đáp lời.
- Ừ, thấy hấp dẫn . Mấy hôm nay thời tiết trở lạnh nên bụng mau đói.
Bà và nhanh nhẹn bước đến cầu thang, thẳng lên lầu. cũng chẳng rõ Hoàng Thiên mò mẫm gì ngoài gara xe mà cả đỗi , khi từ nhà bếp phòng khách thì mới thấy đang đủng đỉnh tháo giày bậc thềm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.