Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 38: Cho Bản Thân Cơ Hội - 2
Giấc mơ thời cấp ba mãi tận giây phút mới thực hiện. trai từng ước vọng thanh xuân chủ động hẹn ăn, tặng quà, vác xe tới đón đưa , vẫy tay với .
Nếu Tấn Phong thật sự thích và ngỏ lời thì lẽ sẽ cân nhắc bởi ngay thời điểm , một lựa chọn hảo cho cô gái chông chênh như .
- đến lâu ? – đưa tay vén lọn tóc xõa mặt và hỏi.
- Mới thôi. Lên xe em.
cẩn thận mở cửa, che tay lên đầu cho vòng sang ghế lái. Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh đường, thẳng đến quận nhất.
cũng hiểu nổi cách tiêu tiền mấy giàu, ăn trưa thôi mà, ăn chẳng , chạy đến tận đây, tận nhà hàng sang chảnh mới chịu. Họ dư tiền ? cần tiêu phụ ?
- Li Bai? – bất giác thốt lên khi thấy tên nhà hàng.
- Ừ, em đến đây ? – Tấn Phong gật đầu, dịu dàng hỏi.
- , em đến. Tại thấy cái tên lạ lạ. – đáp.
- Món ăn ở đây ngon lắm. Lát nữa, em ăn nhiều chút nhé. – hiền.
gật đầu, tít mắt. Chẳng sáng nay bà chủ nhắc đến nơi ? Hellen thể sẽ tổ chức tiệc sinh nhật ở đây. vòng tới, vòng lui thì những chuyện xảy đến với , những nơi đến đều chút gì đó vướng víu đến họ nhỉ?
Thôi kệ, chỉ hy hữu thôi, ai bảo nơi và phục vụ thức ăn ngon, khiến những kẻ sành ăn đều lui tới.
Bạn thể thích: Đi Xem Mắt, Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh + Phó Nam Tiêu - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
khi kéo ghế cho , Tấn Phong bước sang phía đối diện cũng xuống. Cả hai cùng cầm lấy menu và gọi món.
Quá trình gọi món diễn chóng vánh, đơn giản vì món nào cũng thích, chọn bừa vài món đủ no bụng thôi.
Lúc cô nhân viên phục vụ rời , mới để ý thấy sắc mặt Tấn Phong kém. thời điểm cuối năm thì mặt vị lãnh đạo doanh nghiệp nào cũng thế nhỉ? Mặt bà Ngọc Minh, mặt Hoàng Thiên cũng na ná .
- khỏe ? Em thấy mệt mệt. – đánh liều lên tiếng vì nhận mắt cứ dán mặt .
- , chắc tại mấy hôm nay thức đêm. – Tấn Phong như sực tỉnh, nhẹ và đáp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Công việc thuận lợi ?
- , vì đang thuận lợi nên mới như thế.
đần mặt Tấn Phong vì chẳng thể hiểu đang gì. Thế lúc thuận lợi thì thức đêm ? mặt sẽ tươi tắn khi công việc trì trệ ?
Như đoán thắc mắc trong lòng , mỉm nhẹ nhàng giải thích rằng vì công ty đang mở rộng quy mô sản xuất kinh doanh sang các sản phẩm y tế như khẩu trang, găng phẫu thuật, nút chai kháng sinh, chai truyền dịch làm từ cao su tổng hợp và ống thông nên và các cộng sự làm việc xuyên đêm.
Càng , càng ngưỡng mộ. , Tấn Phong luôn giỏi mà, học giỏi, chơi bóng rổ giỏi, chạy giỏi, đá banh giỏi và giờ đây, kinh doanh giỏi, kiếm tiền giỏi.
chỉ nhỉnh hơn hai tuổi mà giỏi nhỉ? Còn thì chẳng làm tích sự gì. Nghĩ tới thêm tủi .
- Mỹ Trân , em.. em và chủ tịch SunshineBank bạn hả? Em quen lâu ? – Tấn Phong đột nhiên cất tiếng hỏi.
- , thực .. thực , em làm giúp việc cho nhà Hoàng Thiên. Gần ba năm ạ. – thật thà trả lời.
- Thì . mà.. em định cứ làm như thế mãi ? Em định làm giúp việc đến già ?
Câu hỏi Tấn Phong khiến suýt chút phụt ngụm nước mới uống mặt . Gì mà làm tới già? E sắp Hellen tiễn khỏi chốn xa hoa đó khi cô kết hôn cùng Hoàng Thiên.
Cơ mà nếu thế thật thì cũng , ít nhất, phá hủy hợp đồng . Bà Ngọc Minh cũng thể bắt bồi thường , khéo bà cho thêm tiền để đừng bám mà bay càng xa càng cho con dâu bà vui lòng chứ.
Xem thêm: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Em.. .. , ý em mười năm. Em ký hợp đồng bán , .. hợp đồng làm ô sin mười năm.
- Gì chứ? cái hợp đồng đó ? – Mắt Tấn Phong trợn tròn, lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
- . Em lấy tiền và làm mười năm. Hai tỷ rưỡi. hai tỷ rưỡi.
thấy môi nhếch lên như định gì đó sự xuất hiện cô nhân viên phục vụ khiến im lặng. đang suy nghĩ gì về . cũng giống Hoàng Thiên, cho rằng yêu tiền nên bán ?
, giờ ai hỏi thì cũng sẽ bảo rằng mê tiền. tiền, chẳng làm gì cả, chẳng chăm lo cho ai cả.
Chẳng những doanh nhân như Hoàng Thiên cũng đang bán mạng vì tiền đó ? Làm việc cật lực, quên ăn, quên ngủ, khác gì nào? chăng cách bán họ cao sang hơn .
Chưa có bình luận nào cho chương này.