Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 24: Hoàng Thiên Trở Về - 2
Mặc dù cố bước chậm cuối cùng vẫn chạm mặt đôi tình nhân cực phẩm ngay ngưỡng cửa.
công nhận Hellen ngoài đời thật , chẳng kém gì mấy bức ảnh báo và hình ảnh truyền hình. Cô đôi mắt mang màu trời và nụ như ánh mặt trời. Tóm , cô tựa một nữ thần, làm rực sáng cả căn biệt thự.
- Nào, làm quen . Hellen , đây Mỹ Trân. Còn đây cô siêu mẫu xinh , nổi tiếng Hellen đó Mỹ Trân. – Bà Ngọc Minh cũng tiến , thật tươi, lên tiếng giới thiệu.
- Chào chị Hellen, em tên Mỹ Trân.
- Chào Mỹ Trân.
Vì Hellen đưa tay nên bắt tay cô cho phép. Bàn tay cô , các ngón thon dài, trắng muốt, nổi bật với những chiếc móng vẽ hoa màu đỏ cực kỳ bắt mắt. Tay cô cũng mềm mại giống tay Hoàng Thiên .
Theo lời bà Ngọc Minh, đưa Hellen lên phòng để cô tắm và đồ cho tỉnh táo vì máy bay suốt ngần thời gian hẳn cô mệt.
Từ đầu đến cuối, đều mặt Hoàng Thiên nên chẳng sắc thái mặt thế nào, mãi tận khi bàn ăn, mới lén và nhận đang với ánh mắt hình viên đạn.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Không Làm Nương Tử Nhà Nghèo, Dựa Vào Hệ Thống Trở Thành Phú Hộ đang nhiều độc giả săn đón.
, bằng ánh mắt hình mũi tên thậm chí l.ự.u đ.ạ.n cũng chẳng vấn đề gì cả. Ánh mắt làm sứt mẻ chảy m.á.u .
thể cảm giác bản coi thường khi ù lì, bắt máy cũng chẳng trả lời mấy tin nhắn rác .
- Ông nội khỏe con? – Bà Ngọc Minh ngừng đũa, cất tiếng hỏi.
- Ông khỏe ạ.
- Ông gì đến chuyện cổ phiếu Milan ?
- ạ.
thầm trong lòng. Cái cách chuyện kiệm lời phát huy khi Hoàng Thiên ở bên cạnh chứ?
Chắc chỉ mỗi thấy phiền toái vì cứ mãi luyên thuyên nhảm, còn thì ai cũng mong trò chuyện nhiều thêm một chút, ngay cả ruột .
lẽ bà chủ cũng cảm thấy con trai thích mở miệng nên bắt đầu chuyển sang hỏi han Hellen. Tuy cắm đầu ăn thật nhanh lỗ tai cũng làm việc nhiệt tình lắm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hellen sẽ ở Việt Nam một thời gian dài vì lịch làm việc tại đây, phim, chụp ảnh quảng cáo và kinh doanh thương hiệu mỹ phẩm, thời trang riêng gì đó.
- Cháu chuẩn ít trái cây cho tráng miệng ạ. – sang bà Ngọc Minh, khẽ.
Rời khỏi bàn ăn, thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lấy mấy quả táo, một chùm nho lớn và mấy quả quýt trong tủ lạnh .
Vách gỗ ngăn cách nơi nấu nướng và bàn ăn họa tiết phượng hoàng nên dễ dàng nhận ba họ cũng di chuyển phòng khách.
Mới gọt táo xong, đang chuẩn lột vỏ quýt thì bỗng giật đánh thót, suýt chút hét toáng lên vì làn ấm thơm hương bạc hà đột ngột phả tai .
vội dịch sang một bên, ngước mặt đàn ông luôn lấy làm trò tiêu khiển. Bản mặt bây giờ giống hệt đồ lưu manh.
- Nhẫn ? đeo? – Hoàng Thiên chộp lấy bàn tay , đưa lên và nghiêm giọng hỏi.
- Vướng víu, làm việc . – đáp.
- đeo chiếc to hơn còn làm việc . Chỉ bấy nhiêu mà bảo vướng víu. Em chê nó nhỏ ?
Cổ tay Hoàng Thiên nắm chặt, dù cố dùng sức cũng thoát . Xương khớp vốn chẳng dẻo dai gì , chỉ sợ mạnh tay một chút thì cổ tay và bàn tay sẽ nối với bằng lớp da mất.
Cái tên điên gì trời? mà chê năm tỷ nhỏ thì bán mười năm với giá hai tỷ rưỡi chứ?
- . .. sợ bà chủ thấy. giải thích với bà thế nào đây? Năm tỷ lận đó, năm triệu . – mếu máo đáp. Tay đau đến đỏ cả mắt, suýt chút thì bật .
Bàn tay Hoàng Thiên dần buông lơi. vội thu tay về, xoa nắn. lẽ ngạc nhiên bộ dạng yếu đuối nhỉ? luôn trợn tròn mắt , một câu thì cũng đáp một câu, ngang hàng ngang lứa, chẳng nể nang gì.
Ngay cả buổi sáng mò bếp chất vấn chuyện leo lên giường thì cũng bày cái vẻ mặt ủy mị .
Chỉ , lúc tim đau, lòng buồn và hụt hẫng bởi sự xuất hiện con gái mang hai dòng m.á.u Việt và Mỹ .
- tặng em. Sợ gì? ăn trộm mà sợ? – Giọng dịu dàng hẳn.
Xem thêm: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
nuốt nước mắt trong, mặt bếp, tiếp tục lột quýt. thể tưởng tượng gương mặt phúc hậu bà chủ sẽ biến thành gì nếu con bà tặng cho món quà khủng .
Rốt cuộc, não để suy nghĩ ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.