Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 183: Sương Lạnh Chiều Đông - 2
Bữa cơm lặng lẽ trôi qua, vẫn những cử chỉ ân cần, quan tâm vụn vặt như thường ngày Hoàng Thiên vẫn dành cho nó chẳng khiến hạnh phúc.
Đêm đến, vẫn ôm chặt từ phía , hôn hít hồi lâu khi cả hai chìm giấc ngủ. Nụ hôn nóng rẫy mơn man từ đỉnh đầu xuống bờ vai vùi cổ, in những dấu môi.
- Đừng … - giữ lấy bàn tay to ấm Hoàng Thiên khi mò trong váy ngủ.
- Mai .
- hôm hành em nhiều quá . Em mệt.
- . xin .
Hoàng Thiên rút tay , di chuyển lên bờ eo để đó.
Thật lòng, cũng cho cứ nghĩ tới việc khách sạn cùng Hellen thình lình quyết định sang Mỹ mà chẳng rõ ngày thì bài xích .
Nước mắt tự chủ , chảy dài xuống gối. cố mím chặt môi, ngăn đừng nức nở, ngăn cho đôi vai đừng run lên.
Gợi ý siêu phẩm: Ly Hôn Thì Đã Sao đang nhiều độc giả săn đón.
từ lúc nào. Đến lúc giật tỉnh giấc thì bên cạnh trống trơn, đệm lạnh tự bao giờ, còn chút ấm.
Hoàng Thiên ? bỏ trong đêm ?
Nhanh như một con sóc, tung chăn, bước nhanh khỏi phòng. Khi đôi chân đến đường luồng, liền chậm , rón rén tìm.
Đêm nay, vầng trăng khuyết còn một nửa, treo chơ vơ bên ô cửa sổ. Làn khói thuốc lãng đãng như chiếc cầu nối khí buồn thương, ảm đạm trong căn nhà với bóng đêm tịch mịch ngoài .
đó, dáng một kẻ lãng tử, buông thả, giống như dáng vẻ mà vẫn thấy khi ở văn phòng.
đang suy nghĩ gì Hoàng Thiên? tâm sự gì thể ? giật khi nhận chính bản cũng can đảm hỏi .
Từ lúc nào ? Từ lúc nào mà giữa và sự e dè và che giấu ? Mới hôm nay thôi ?
Một đêm dài trôi qua và khi bình minh đến, liền rời giường, chuẩn áo quần cho . Còn thì bếp, làm bữa sáng cho cả hai.
mong nghĩ quá nhiều. mong làm gì với . mong như .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chỉ cần trở về thì sẽ thôi ? chờ hai năm thì chờ hai tuần cũng gì .
Dùng xong bữa sáng, chúng cùng đến công ty, vùi đầu công việc cho đến tận sáu giờ tối cùng ăn.
Hoàng Thiên đến công viên hóng gió, cũng đồng ý.
Từ ngày mở công ty, ôm ấp ở nhà nhiều chứ cả hai chẳng thời gian ngoài, sóng đôi, tản bộ như các đôi tình nhân trong giai đoạn hẹn hò vẫn thường làm.
Chúng đến ghế đá năm nào, nơi từng đút cá viên chiên quệt tương ớt cho .
nước từ hồ phả lên lành lạnh, áp sát n.g.ự.c , hưởng nhờ chút ấm.
- Ở nhà nhớ ăn uống giờ đấy. Đừng bỏ bữa. Em mà ốm thì sẽ đau lòng. – Tay vuốt dọc xương sống , dịu dàng căn dặn.
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi? Tôi Cưới Lính Cứu Hỏa, Sướng Quá! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
- Em , đừng lo. … về sớm nhé.
- Ừ, sẽ cố. em nhè ? Lúc cũng bay sang đó mà em , còn thích thú nữa mà. – nhẹ đẩy , dùng ngón cái lau giọt lệ ứa khóe mi .
- Em… tại em hối hận chuyện đêm qua. Em nên từ chối . – bật hu hu.
- Ngốc ơi. Đợi về thì trả gấp mười . lẽ bây giờ bế em khách sạn. còn dưỡng sức để bay nữa mà.
tàn cây liễu rũ đong đưa trong gió, Hoàng Thiên trao nụ hôn ngọt ngào sâu lắng. Vòng tay càng lúc càng siết chặt, tựa hồ khảm thể .
còn thấy bất kỳ điều gì xung quanh nữa, chỉ đê mê cảm nhận nụ hôn , bờ môi ấm áp, mềm mại đầy lưu luyến mà thôi.
Thời gian trôi nhanh và cũng đến giờ phi trường làm thủ tục. khi đưa về, gấp gáp kéo vali xe.
ánh trăng vàng nhạt nhòa cùng một vài vì cô đơn giữa trời đông, chúng gắng mỉm , vẫy tay chào tạm biệt đối phương.
Khoảnh khắc chiếc xe rời mấy giây, cuống quýt mở cổng, đôi chân vô thức chạy theo . Nước mắt rơi thành dòng, lã chã theo gió vương bóng đêm.
mắt , hai chiếc đèn xe màu đỏ nhòe dần mất hút. . thật .
- Hoàng Thiên, sẽ về ? Em sợ lắm. Em sợ vì thể cầm cự tiếp với cuộc sống đầy lo toan và gánh nặng từ hợp đồng mà bỏ rơi em. Em sẽ c.h.ế.t mất. Yêu thêm một thì sự kiên cường trong em cũng chẳng còn nữa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.