Ngày Anh Trưởng Thành
Chương 146: Ngày Buồn Nhất - 1
Khi câu đó, khóe môi Hoàng Thiên khẽ nhếch lên một nụ . cũng rõ đó nụ .
Thế , lực tay càng siết mạnh, nới lỏng chút nào, cứ như, bẻ gãy tay .
chuyện đến bước đường , cũng chẳng còn cảm giác sợ hãi gì nữa.
Tấn Phong đang chờ , đang trong phòng cấp cứu. thể đến trễ.
rõ Hoàng Thiên sẽ bao giờ buông tay, liều mạng cắn mạnh bàn tay đến mức cảm nhận vị mặn và mùi tanh nồng m.á.u xộc mũi miệng.
Nước mắt rơi lã chã. thừa nhận cho dù Hoàng Thiên đang cố tình xoay như con dế thì trái tim vẫn yêu , vẫn đau khi thấy chảy máu, thương.
cố chấp buông tay. khiến thê thảm đến thế nào thì mới hả ?
- Nếu hôm nay em bước khỏi đây mà cùng chuyện rõ ràng thì sẽ hận em cả đời.
Tay dần nới lỏng và buông thõng, m.á.u theo đó nhỏ giọt xuống sàn.
thời gian đôi co với nữa, cứ thế mà chạy vụt .
Cũng may, chìa khóa cổng luôn ở vị trí cũ nên dễ dàng mở và thoát khỏi căn biệt thự.
dám hối tài xế chạy nhanh vì sợ xảy tai nạn. Chỉ nơm nớp mong ngóng cho mau tới nơi mà thôi.
Tay cũng cầm sẵn tiền, tiết kiệm từng giây từng phút. Ngay khi đến cổng bệnh viện, dúi tay bác tài xế mở cửa xe, chạy như bay bên trong.
Gợi ý siêu phẩm: Xuyên Thành Ác Nữ, Ta Chỉ Muốn Làm Giàu Nuôi Cả Nhà đang nhiều độc giả săn đón.
- Ánh Tuyết.
- Mỹ Trân. - Gương mặt Ánh Tuyết vẫn đẫm đầy nước mắt. Giọng cô lạt hẳn .
thời gian cho hỏi rõ tình hình vì cô y tá nhanh chóng kéo tay khi sẽ hiến m.á.u cho Tấn Phong. mang nhóm m.á.u O và cũng .
vốn sợ kim tiêm ngay giờ phút , còn sợ nữa, chỉ mong mau chóng rút m.á.u để thể thành ca phẫu thuật.
- Các bác sĩ tiến hành phẫu thuật cho các bác sĩ giỏi nhất ở đây. Sẽ . Cô đừng nữa. – Nữ bác sĩ lên tiếng trấn an .
- . – gật đầu vẫn như mưa.
Vì lượng m.á.u lấy khá nhiều nên luôn giường. Chỉ cần dậy đầu xay xẩm, choáng váng. Nếu còn đủ, nguyện hiến thêm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cơ thể lành lặn, thiếu m.á.u thì ăn uống tẩm bổ từ từ, vấn đề gì. Quan trọng Tấn Phong giữ mạng sống.
còn quá trẻ, tương lai còn dài, thể xảy chuyện gì .
- đến phòng cấp cứu đợi tin Tấn Phong , ở đây . – giục Ánh Tuyết khi thấy cô cứ bối rối.
- Ừ, gì thì gọi nhé. về quê thăm mộ tổ tiên nên đang đường lên.
Ánh Tuyết , liền chắp tay cầu nguyện. chấp nhận giảm tuổi thọ để Tấn Phong một đời bình an.
đàn ông , sẽ ? , sẽ .
Bạn thể thích: Tôi Có Thể Nhìn Thấy Giá Trị Của Vật Phẩm, Trở Thành Đóa Hoa Phú Quý! - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, cứ mở mắt về phía cửa, những mong Ánh Tuyết xuất hiện.
gọi điện thoại để hỏi thăm tình hình Tấn Phong sợ bản sẽ khiến cô thêm rối rắm và bật .
chỉ thể chờ đợi ba cố xuống giường và ngã cả ba, bò lên vì sợ y tá phát hiện sẽ la mắng.
Qua hơn nửa tiếng đồng hồ nữa, cánh cửa mới động tĩnh và Ánh Tuyết xuất hiện. Trông thấy nụ môi cô , hiểu Tấn Phong an .
- Phẫu thuật thành công , chân thể cứu . May quá. – Ánh Tuyết ôm lấy , sụt sùi trong tiếng .
- đang ở . – đẩy cô , gấp gáp hỏi.
- Chuyển lên phòng hồi sức . bảo đến báo tin cho .
Câu dứt, chân mày Ánh Tuyết đột nhiên nhíu , ánh mắt đầy nghi hoặc rơi .
Ban đầu, còn nghĩ mặt mính dính gì đó , nhanh chóng nhận cô đang cổ .
Bàn tay vội đưa lên, tóm lấy vạt cổ áo kéo . Cô hẳn đang những dấu hôn mà đàn ông đó lưu cơ thể .
- Mỹ Trân, đêm qua ở cùng ai ? – Ánh Tuyết lạnh giọng hỏi.
- … . – lắp bắp trả lời.
rõ Ánh Tuyết luôn ghép và Tấn Phong thành một cặp, nếu cô một đêm mây mưa cùng Hoàng Thiên thì cô sẽ giận mất.
Tất cả những việc Tấn Phong làm cho , hy sinh vì , cô đều chứng kiến và mười , khuyên nên mở lòng đón nhận , lúc cả hai cãi to về vấn đề .
- Sáng nay Tấn Phong đến nhà từ sớm để rủ cùng ăn sáng thì thấy cổng khóa ngoài. gọi thì bắt máy và gọi cho . đó, vì lo xảy chuyện nên chạy đến nhà hàng mà hẹn gặp Minh Trực để hỏi thăm. Kết quả gặp tai nạn đường . tông xe khác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.