Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngày Anh Trưởng Thành

Chương 113: Hai Con Lợn Què - 1

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

- ngu ngốc, còn cho rằng phần nào bước trái tim em. Hóa , thời gian cũng chẳng tác dụng gì.

Dứt lời, Tấn Phong vụt chạy . hốt hoảng lao theo thể đuổi kịp vì chân đang đau. Khi tới cổng, lái xe mất hút.

Cuối cùng, hôm nay cũng lên những bức xúc trong lòng.

, để quên , một đơn phương thầm thương trộm nhớ, nắm tay, ôm ấp, hôn, lời ước hẹn mà từng mất năm, sáu năm ?

Với Hoàng Thiên, chỉ mới hai năm thì làm mà quên cho đành.

- Tấn Phong, em xin . đừng lái xe nhanh quá, em sợ…

Thất thểu trở nhà, leo lên giường và tiếp tục , mặc cho chuông điện thoại réo vang, vẫn thèm bắt máy vì tên gọi đến Hoàng Thiên.

lẽ bệnh viện và bỏ trốn nên gọi chứ chẳng việc gì quan trọng cả.

Xem , mười ba ngày phép sẽ dùng dịp .

Cuộc gọi nhỡ cuối cùng ngừng tầm hai phút thì điện thoại réo rắt. Nhác thấy tên Hoàng Thuận, liền ấn nút .

- Mỹ Trân, em ? bảo Hoàng Thiên dẫn đến thăm em thì chẳng thấy cả.

- Em về nhà . Em thấy thoải mái hơn khi ở nhà. Em… em một nên đừng đến thăm em nhé.

tiếng thở dài vọng sang cũng đồng ý khi dặn dò cứ yên tâm nghỉ dưỡng.

Tấn Phong hề hỏi thăm lấy một câu kể từ lúc bỏ chạy khỏi nhà . vẻ như cũng gì với Ánh Tuyết.

Nếu thế , hẳn cô bạn bay tới cạnh . Như cũng , cũng làm phiền cô .

Mới ở nhà hai ngày mà buồn tay buồn chân. Cơ mà vì các ngón tay vẫn còn đau nên cầm kéo, cầm kim , chỉ thể lấy giấy và vẽ mấy mẫu thiết kế mới nghĩ mà thôi.

Chiều đến, nấu xong nồi canh chua cá lóc thì tiếng gọi cửa cất lên.

Vì đang ở trong nhà nên loáng thoáng giống tiếng Tấn Phong gọi , nào ngờ khi chạy thì thấy đang bên ngoài chính Hoàng Thiên.

Vốn chẳng định mở cổng cho vết thương miệng và vết bầm gò má thì lo lắng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cái gã vấp té đánh lộn với ai ? Bao nhiêu tuổi đầu mà còn đánh ?

- tìm làm gì? – kéo cánh cổng , hất hàm hỏi.

Cái gì ? ném cho cái đầy trách móc thế ?

Còn kịp tiếp thì Hoàng Thiên xồng xộc tiến , thẳng tới cửa chính, đó tháo giày, tháo luôn vớ lủi nhà.

Một loạt hành động đó hại dụi mắt tới lui vì cứ ngỡ hoang tưởng.

Vội vàng đóng cổng , nhanh chóng chạy theo.

thế mà đang dài ghế sô pha, mắt mở to . di chứng vụ tai nạn ? Lâu lâu sẽ thế nhỉ? Kiểu mát mát, tưng tưng, làm chuyện khùng khùng, điên điên, mấy bình thường.

- Giám… giám đốc ? ? – rướn về phía , hỏi khẽ chứ chẳng dám tiến gần .

- em dối?

đột ngột bật dậy khiến hoảng hốt, vội lùi về . Cái hỏi gì mà đầu cuối thì làm đang đề cập đến vấn đề nào chứ.

dối nhiều lắm, sáng hôm qua Tấn Phong mắng cho một trận đây.

- Tấn Phong em vì cứu khỏi chiếc ô tô đó nên mới gãy bảy ngón tay. ? em tai nạn lao động? Em đang che giấu điều gì hả Mỹ Trân?

Theo từng câu hỏi, Hoàng Thiên từng bước tiến gần . Ánh mắt như soi tỏ tim gan phèo phổi .

đủ dũng khí để tiếp tục đó nên lùi sang hướng khác.

ngờ rằng Tấn Phong gặp Hoàng Thiên. Rốt cuộc những gì . lẽ những vết thương gương mặt trai cũng Tấn Phong ban cho.

đàn ông luôn hòa nhã, dịu dàng tay đánh ư? tội đồ, luôn khiến những trở nên .

- nhắc quá khứ. Chẳng gì đáng nhắc nhở cả. – cố giữ lấy bình tĩnh để đối đáp với kẻ đang dồn dính vách tường.

- gì đáng nhắc ? – Giọng chùng xuống, chút run rẩy.

- . – ngước lên, đối diện ánh mắt sâu thẳm nhấn chìm biển tình sầu lối thoát.

- Mỹ Trân. Em cứu bỏ rơi trong lúc đang đối diện với cái chết. Thà rằng em cứ để theo còn hơn.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...